Mùa đông năm ngoái, Ryan nước Anh lạnh lắm.
Tôi hỏi lạnh bằng Băng Thành .
Anh bảo: "Không bằng , vì ở Băng Thành em."
Đông chí năm nay, chúng chia tay, còn thì sang Anh theo diện trao đổi sinh.
Chắc chẳng thể ngờ đến đây.
Lại còn cố tình chia tay xong mới đến, để phát hiện .
Cũng may nước Anh rộng lớn, nếu cố ý thì khó mà gặp .
nước Anh cũng nhỏ bé thật.
Tôi ngờ gặp bạn học cấp ba ba năm liên lạc ở đây.
Cậu cũng đang du học ở Anh, sống ngay sát vách, còn nuôi một chú ch.ó Border Collie dễ thương.
Lần đầu chúng gặp là lúc xuống lầu đổ rác, thấy đang tạm biệt mấy bạn.
Ánh mắt chạm , liền chào .
"Huyền Tưởng! Lâu gặp!"
"Tiếng Anh của thật đấy."
"Tiến bộ hơn hồi xưa nhiều lắm."
"Tớ nhớ hồi cấp ba ít khi tham gia câu lạc bộ tiếng Anh, thoái thác bảo phát âm ."
"Có tìm giáo viên bản ngữ ?"
"Không hẳn, tớ từng yêu qua mạng với một Anh."
Tôi xong, bật .
"Cậu cái gì thế?"
"Không gì, chỉ là tớ từng thấy yêu qua mạng để lừa tiền lừa tình, chứ lừa học phí thì đầu mới gặp."
"Đâu chỉ là lừa học phí, nhan sắc với tình cảm tớ cũng lừa chút đỉnh đấy."
Cậu chọc , đôi mắt cong cong.
Thời Việt vẻ ngoài thanh tú, còn là 'học thần' chính hiệu, thời cấp ba từng nhiều nữ sinh thầm thương trộm nhớ.
chẳng ai dám tỏ tình.
Vì 'thẳng' đến mức cực đoan, kiểu mà khi từ chối tỏ tình còn mách với giáo viên .
Gặp quen nơi đất khách, mối liên hệ giữa và Thời Việt cũng dần nhiều hơn.
Buổi tối dạo cùng , Thời Việt tặng hai hộp bánh quy và sô-cô-la do chính tay làm.
Thật ngờ trai từng chỉ đến công thức toán học ngày nào giờ đam mê làm bánh.
Chắc tại ăn đồ Tây nhiều quá nên cảm thấy sống chẳng ý nghĩa gì đây mà.
07
Trên đường về căn hộ, một gã đàn ông ngoại quốc rằng trói bắt .
Siêu xe đen lao vun vút.
Có lẽ do bất đồng ngôn ngữ nên trong xe im phăng phắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-trung-ke-dien/chuong-3.html.]
Tôi dùng tiếng Anh thăm dò bắt chuyện với .
"I am a poor and useless person."
Tôi chẳng đáng giá mấy đồng .
"Xin chào, lấy tiền, lương, cảm ơn."
Gã ác nhân ngoại quốc thốt từng chữ một bằng tiếng Trung lơ lớ.
Tôi gượng: "Đã làm nghề mà còn lịch sự thế ."
"Cảm ơn lời khen của cô."
"Anh hiểu ?"
"Vâng, một nửa dòng m.á.u là Hoa."
Hóa là con lai Trung - Anh.
Cuối cùng xe dừng một trang viên theo phong cách Gothic.
Tên tráng hán gọi một cuộc điện thoại báo cáo mang đến nơi.
Cửa xe mở , một cơn gió lạnh ùa .
Kẻ từng sống màn hình điện thoại, miệng lúc nào cũng gào thét hận xuất hiện ngay mắt.
Trái tim đang treo lơ lửng của cuối cùng cũng... chếch hẳn .
"Ryan Arnold! Anh tại bắt cóc ?"
Ryan chăm chăm , giống như một con rắn đang phục chờ thời cơ.
"Bé ơi, tóm em ngay tại sân bay là bao dung lắm đấy, là em lời , còn gặp thằng đàn ông khác."
Cánh tay sượt qua bên hông .
Tôi gần như theo phản xạ tự nhiên mà lùi .
Anh nheo mắt, bàn tay to đặt eo khẽ siết chặt.
"Đứa trẻ hư thích chiêu hoa ghẹo bướm."
"Anh nên phạt em ?"
Tôi ép sát , trừng mắt .
Anh nhếch môi , thản nhiên ánh mắt giận dữ của , linh hoạt gỡ dải băng lụa trói ở cổ tay .
Khi thấy vết hằn đỏ cổ tay , ánh mắt sắc như d.a.o lườm sang đám thuộc hạ bên cạnh.
"Không bảo nhẹ tay !"
"Moron!"
Anh c.h.ử.i một câu 'đồ ngốc'.
Giọng điệu lạnh lẽo.
Tên thuộc hạ mắng cúi đầu xin : "Sorry boss, she's so hard to catch."
Vẻ mặt Ryan trông dữ dằn.
Tôi sợ trừ lương của tên ngoại quốc .
Dù thì làm làm công ăn lương ở cũng chẳng dễ dàng gì.
Tôi nhỏ giọng giải thích một câu: "Tại em còn khó bắt hơn cả con lợn ngày Tết mà."