Tường Lâm trở lên phòng xem Nhã Vy, thấy cô vẫn còn ngủ say, khỏi lắc đầu. Bên ồn ào náo động một trận như mà cô vẫn . Đủ cô mệt mỏi đến thế nào. Anh khẽ thở dài. "Cô bé ngốc nghếch , khổ như chứ?" Anh xứng đáng để cho cô làm như .
Mặc dù lúc Tường Lâm Nhã Vy yêu tha thiết nhưng vẫn thể mở cánh cửa trái tim để yêu cô . Trong lòng lúc chỉ mỗi suy nghĩ báo thù. Tuy nhiên, cũng là sắt đá mà thể vô tình.
Không thì thôi, chứ thì lòng nào nỡ để một cô gái đáng thương như chịu đau khổ. Chỉ là, cũng đối mặt với cô nữa. Anh hình ảnh của trong gương, cái bớt to đùng vẫn lặng lẽ má đó. Có lẽ nguyên chủ cũng là một thằng ngốc, mà là do tự ti với bản nên tự biến bản thành một kẻ ngốc thôi. Ngay cả còn thấy kinh sợ nữa mà. Huống hồ một cô gái như Nhã Vy.
Giá như kiếp , lúc cô tìm gặp , chịu khó dừng cô thì đến nỗi xảy nhiều chuyện đáng tiếc như . Có điều thật ngờ tới, cô cũng trải qua ít sóng gió, nhưng ngốc nghếch để cho Thanh Nhã lợi dụng và nhục mạ như . Chỉ vì cái hy vọng mong manh là gặp mà chịu nhục hai năm. Rồi tin c.h.ế.t c.h.ế.t theo . Đáng ?
Có lẽ câu trả lời cũng chỉ bản Nhã Vy mới .
Thôi thì, nếu như kiếp cô là vợ của , thì cũng sẽ dùng cả đời để bảo vệ và che chở cho cô. Xem như bù những gì vô tình gây cho cô kiếp .
Đợi lật đổ tập đoàn Vĩnh Minh, khiến Vĩnh Minh và Thanh Nhã trả giá đại giới, sẽ sự thật cho cô . Đến lúc đó, dù cô lựa chọn thế nào, cũng sẽ ủng hộ. Nếu nhưng lựa chọn ở , sẽ ngần ngại mà dang rộng vòng tay giữ cô thật chặt, cho cô cuộc sống hạnh phúc. Còn như cô lựa chọn , cũng sẽ giữ , nhưng sẽ lặng lẽ dõi theo cô, sẽ âm thầm che chở cô suốt đời, như một trai đối với đứa em ruột thịt của .
………..
Tập đoàn Vĩnh Minh.
- Em cái gì? Lại một khách hàng lớn nữa hủy bỏ hợp đồng.
Kiều Vĩnh Minh đang vô cùng kinh hoảng hỏi Dương Thanh Nhã. Dương Thanh Nhã cũng chỉ thể bất đắc dĩ gật đầu:
- Không những cũng thêm vài cổ đông nữa rút vốn khỏi Vĩnh Minh .
Kiều Vĩnh Minh kinh hô:
Mèo A Mao Huỳnh Mai
- Cái gì? Sao… thể…. Những cổ đông đó là coi trọng Tường Lâm lắm ? Sao rút vốn?
Thanh Nhã cắn môi, cũng trả lời làm . Người coi trọng là Tường Lâm chứ Vĩnh Minh ?
Thời gian gần đây, doanh thu của tập đoàn Vĩnh Minh liên tục xuống dốc, hợp đồng hủy, cổ đông rút vốn đầu tư, hàng hóa sản xuất thì kém chất lượng trả về hàng loạt, nợ nần cũng thiếu tùm lum. Ngay cả xã hội đen cũng vay luôn nhưng cũng thể cứu vãn . Bây giờ các chủ nợ cũng bắt đầu gấp rút đòi nợ. Nếu cứ cái đà họ sẽ phá sản mất.
Vĩnh Minh và Thanh Nhã mắc một nợ khổng lồ thể nào trả nổi. Dù bán bộ tài sản cũng đủ. Nguyên nhân đều là do bộ khách hàng của Vĩnh Minh, đều chuyển sang tập đoàn mới thành lập Lâm Trung, từ nguồn mua lẫn bán. Sản phẩm của họ những giá hời, mà mẫu mã và chất lượng đều cao hơn Vĩnh Minh. Thủ thuật marketing vô cùng tinh vi, thu hút đối tượng.
Ngay cả Vĩnh Minh và Thanh Nhã đều rõ vị chủ tịch đằng là ai. Chỉ đại diện là tổng giám đốc Bùi Thành Trung. Một tên lưu manh đầu đường xó chợ, mà họ vô cùng khinh thường, nhưng Tường Lâm lúc còn sống xem là bạn và coi trọng . họ cũng tin là Thành Trung tài giỏi như . Cho nên sự nghi ngờ đều dồn về phía vị chủ tịch giấu mặt. Họ cũng nghĩ đó sẽ là Tường Lâm, vì chính tay họ g.i.ế.c và chứng kiến c.h.ế.t mà. Cho nên Tường Lâm cũng thể nào đội mồ sống dậy .
Bất chợt, bên ngoài một nhân viên chạy hô:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-trong-lang-le/chuong-9-chay-tron.html.]
- Không xong Chủ tịch, phó chủ tịch… bên ngoài.. bên ngoài…
Vĩnh Minh túm cổ áo đó quát hỏi:
- Có chuyện gì nữa, ai rút vốn, ai hủy hợp đồng?
Thật thì cũng còn cổ đông khách hàng nào nữa mà hủy với rút. Chỉ là Thanh Nhã dám thôi.
Người đó run rẩy đáp:
- Dạ… … .. . Là… là tất cả nhân viên và công nhân của tập đoàn. Họ đang biểu tình ở bên ngoài, tập đoàn thiếu họ ba tháng lương , nếu tháng trả lương họ sẽ đập nát cái tập đoàn .
Vĩnh Minh thiếu chút nữa là ngất xỉu. Tức giận hét vô mặt đó:
- Tiền mà trả lương chứ? Bộ mày thấy tình hình của tao lúc ? Mau ngoài dẹp yên cái lũ khốn đó, nếu ngày mai mày cuốn gói nghỉ việc .
Rồi ném đó thật mạnh. Tuy nhiên, nhân viên đó vững , liền đổi sắc mặt, còn cái vẻ hoảng sợ như nữa mà đó là sự khinh bỉ mặt.
- Xin ! Khỏi chờ ngày mai, bây giờ tao luôn nè. Tưởng mày là chủ tịch tập đoàn là ngon hả. Không chủ tịch Lâm để cái ghế cho mày thì mày vô xin làm chạy vặt cũng ai nhận nghen mậy. Tao bụng vô đây cho hai vợ chồng bây , tụi bây sắp phá sản , lo mà liệu cái hồn . Ở đó mà còn lên mặt. Hứ.
Nói nhân viên đó lập tức nhanh chân chạy ngoài cho lẹ khi Vĩnh Minh phát hỏa. Tưởng tiền thì chạy vô báo coi cho chút đỉnh nào , ai dè chỉ còn là cái vỏ rỗng thì mắc gì đầu lụy. Ai cũng lòng tự trọng chứ, chủ tịch một tập đoàn thôi mà làm như là vua bằng. Phá sản cũng ăn mày chó.
Bên ngoài tiếng hò hét của công nhân viên ngừng vang dội, Thanh Nhã hoảng sợ hỏi:
- Giờ làm đây ?
Vĩnh Minh gầm lên:
- Sao là ai làm . Chỉ nước bỏ trốn…
Hắn đột nhiên nghĩ cái gì:
- Phải ! Chúng bỏ trốn thôi. Trốn , đợi chuyện êm xuôi sẽ trở về.
Thanh Nhã cũng cảm thấy lý, giờ tiền mà nợ đang dí đến đích, trốn thì bây giờ. Thế là cả hai nhanh chóng bộ đồ sang trọng đang mặc , lấy đồ của nhân viên tạp vụ mặc , chen chúc trong đám đang hỗn loạn mà chuồn . Trước tình thế cấp bách, sĩ diện gì gì đó chỉ thể ném thùng rác.