Thật thì Nhã Vy chỉ là một cô bé mồ côi, từ nhỏ sống chung với bà ngoại, ở một vùng quê nghèo hẻo lánh. Năm cô 15 tuổi thì bà ngoại qua đời, cô mới một bà con xa lên nuôi dưỡng.
Mèo A Mao Huỳnh Mai
Những tưởng cuộc sống của cô sẽ hạnh phúc, nào ngờ bà con đó đem bán cô cho một ông già đáng tuổi ông nội. Một ông già nhà giàu mua một thiếu nữ 15 tuổi, khỏi hỏi cũng là làm gì . Tuy rằng cô lớn lên ở quê thật nhưng cái gì cũng . Một đứa trẻ mồ côi từ nhỏ thì cô bắt buộc trưởng thành hơn những đứa cùng trang lứa. Cho nên, khi giao dịch của bà con đó và lão nhà giàu thành công thì cô chạy thoát.
Tuy nhiên, cô mới định chạy đến chỗ công an báo án thì bọn tay chân của bà con và lão nhà giàu chặn . Chúng đông, đều là những đàn ông to khoẻ, một cô bé yếu đuối như cô thể chạy thoát. cô vẫn cứ liều mạng chống trả, dù c.h.ế.t cô cũng chúng bắt đem về làm món hàng. Bỗng nhiên, lúc cô gần như tuyệt vọng thì một đàn ông xuất hiện, cô đó :
- Thả cô bé !
mấy tên lên tiếng:
- Mày là thằng nào dám nhiều chuyện… aaaa…
Lời còn dứt thì cô tên đó la thảm thiết, cô cố giương mắt lên xem thì thấy đàn ông tay thu thập mấy tên đó. Sau đó bế cô lên đem đến bệnh viện. Khi cô tỉnh , đó hỏi tại đám côn đồ đó bắt cô. Cô thành thật đem chuyện thuật cho đó. Nghe xong, đó chỉ một câu:
- Được ! Cháu đừng lo nữa, chú sẽ giúp cháu.
Chẳng hiểu câu của đó lúc khiến cô an tâm vô cùng. Trong lòng cô một sự tin tưởng tuyệt đối, lẽ do tay cứu cô .
Cô ở bệnh viện ba ngày, hai ngày đầu đó đến thăm cô nhưng sang ngày thứ ba, cũng là ngày cô xuất viện thì một khác đến. Anh trẻ hơn nhiều, với cô:
- Cô bé! Anh là Thành Trung, sư phụ hôm nay bận việc nên nhờ đến đón em.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-trong-lang-le/chuong-6-nha-vy.html.]
Ban đầu cô cũng dám tin nhưng mà đó đúng tên họ của cứu cô, đưa bài báo chuyện bà con và lão nhà giàu bắt nên cô mới tin tưởng theo.
Anh dẫn cô đến gặp một cặp vợ chồng, họ sẽ là gia đình mới của cô. Hai vợ chồng nọ cũng một con gái bằng tuổi cô nhưng may gặp tai nạn qua đời, mà trùng hợp , dung mạo cô cũng tương tự như cô con gái mất của họ. Thế cho nên, thấy cô, họ cầm nước mắt ôm cô nức nở, gọi tên con gái . Vậy là từ đó, cô theo họ đến thành phố B sống. Họ quả thật xem cô là đứa con c.h.ế.t của họ, ngoại trừ cái tên kêu khác . trong thâm tâm cô, cô mang ơn nhất chỉ đó, Kiều Tường Lâm.
Hai năm , cô đến thành phố A học, vốn cũng gặp Kiều Tường Lâm. tiếc , năm năm trôi qua, nhớ cô, còn nghĩ cô là một cô gái nào đó cố tình tiếp cận để kiếm tiền. Thế là, cô kịp cái gì bảo vệ của ném thật xa. Cô chỉ thể nuốt nước mắt theo bóng dáng dần khuất.
Tuy nhiên, cô gặp một trợ lý bên cạnh tên Thanh Nhã. Cô quan sát thấy hai thiết, đoán lẽ hai chính là một cặp. Lúc đó tim cô đột nhiên đau nhói, lòng đầy mất mát, cô đơn. Cô mới phát hiện, hóa bấy lâu nay, cô luôn nghĩ về bởi vì xem là ân nhân, mà là tự bao giờ lấy mất trái tim cô . Có lúc cô nghĩ nên buông tay, nhưng chẳng hiểu chẳng buông . Cô yêu si cuồng một đáng tuổi chú của .
Cô tìm cách tiếp cận bằng nhưng đều thất bại. Cho đến khi thấy Thanh Nhã mua đồ ăn cho , cô mới nghĩ một cách là sẽ làm đồ ăn cho . Nếu như nó hợp khẩu vị thì chắc chắn ngày sẽ chịu gặp cô. Mặc dù đó là một khả năng khó thể xảy nhưng cho dù chỉ một tia hi vọng mong manh, cô cũng thử.
Cô Thanh Nhã thường mua đồ ăn ở , nên dùng cách thuê nơi đó. Lúc đó gia đình cha nuôi cô còn sa sút, nên tiền bạc chu cấp cho cô nhiều. Thanh Nhã cũng quan tâm chỗ đó đổi chủ , bởi vì nó gần và rẻ nên mua thôi. Mặc dù, Nhã Vy cũng từng thắc mắc là tại một chủ tịch như thể ăn những món ở một nơi bình dân thế . thôi, miễn món ăn cô làm thể đến bên là đủ.
Cô cứ sợ chê . Tuy nhiên, ngày hôm Thanh Nhã đến mua nhưng cô gặp nấu. Nhã Vy mừng thầm trong lòng, nhưng kịp ý đồ của thì Thanh Nhã quăng một xấp tiền cho cô và bảo:
- Sau cô sẽ chỉ nấu ăn riêng cho .
Thanh Nhã tưởng cô chỉ là một sinh viên nghèo nên thái độ khinh thường mặt. cả, miễn cơ hội gặp Tường Lâm, ai khinh chê gì cô cũng mặc kệ. Cứ thế, Nhã Thanh cứ mỗi ngày ba cho hoặc đích đến chỗ cô ở lấy thức ăn. Tiếc , dù trôi qua hai năm, cô vẫn chỉ thể lặng lẽ từ xa mà đàn ông mà cô yêu thương tha thiết.
Cho đến một ngày, tin gặp tai nạn mà chết, ngay cả xác cũng còn. Cô c.h.ế.t lặng. Từ đó khác gì một cái xác hồn. Rồi giông tố ập xuống nữa, công ty của cha nuôi cô khách hàng cắt hợp đồng, lâm tình trạng nợ nần tứ giăng. Vì để trả ơn nghĩa dưỡng dục thương yêu, cô đành chấp nhận lấy đứa con trai xí và khù khờ của tập đoàn Hải Anh làm chồng. Âu thế cũng , cô bây giờ cũng chẳng còn gì hy vọng đối với cuộc đời nữa. Thôi thì cứ để mặc phận an bài . Đợi khi tình hình công ty của cha nuôi , cô sẽ theo .