Trở về.
Tường Lâm bước phòng Nhã Vy ôm lấy từ phía . Tường Lâm mỉm , đưa tay nắm lấy đôi tay của cô và xoay .
Bất ngờ chính là, hôm nay Nhã Vy mặc một bộ đồ ngủ mỏng. Làm cho thể vốn dĩ quyến rũ càng thêm khiêu gợi. Tường Lâm cảm giác trong cơ thể một luồng khí nóng dâng lên. Không khỏi đem cô ăn sạch sẽ. Chỉ là cố gắng khắc chế . Giọng khàn khàn :
- Nhã Vy! Em đây là…
- Tường Lâm! Em .
Nhã Vy lên tiếng đánh gãy lời . Cũng chờ kịp mở miệng, Nhã Vỹ ôm cổ mà hôn lên môi .
Tường Lâm bất ngờ nhưng đó cũng đáp . Môi hé mở, đầu lưỡi bắt đầu phản công, biến động thành chủ động, xâm nhập khoang miệng của cô dò tìm chiếc lưỡi bé nhỏ ngọt ngào mà hút . Tiếng môi lưỡi triền miên quấn lấy phát âm thanh ngớt, trong căn phòng yên tĩnh phá lệ rõ ràng.
Tường Lâm hôn đến động tình, thể kìm nén nữa, liền đưa tay bế Nhã Vy đặt lên giường. Anh đưa tay khẽ vuốt ve lên khuôn mặt kiều diễm của Nhã Vy. Khẽ :
- Bé con! Bây giờ em hối hận vẫn còn kịp.
Dù lúc quả thật Tường Lâm Nhã Vy. , vẫn còn một tia lý trí cuối cùng, cho Nhã Vy suy nghĩ thật kỹ. Bởi vì một khi hai phát sinh quan hệ thì cả đời của cô, sẽ chỉ thể thuộc về , duy nhất là của . Đối với Nhã Vy, chỉ yêu thương mà còn tuyệt đối tôn trọng. Cho nên dù cô nhưng nếu trong lòng cô thật sự , cũng sẽ miễn cưỡng. Anh sợ cô sẽ hối hận.
Thế nhưng, Nhã Vy đưa tay ôm lấy cổ . Nghẹn ngào :
- Tường Lâm! Anh em đợi ngày bao lâu ? Em chỉ sợ đây chỉ là một giấc mơ, khi tỉnh sẽ còn tồn tại.
! Cô yêu bao. cao xa quá, cô chỉ thể từ xa mà , ở mà ngẩng lên. Có mơ cũng bao giờ nghĩ sẽ ngày làm vợ , ôm lấy như thế . Nếu đây là giấc mơ thì xin cho cô đừng bao giờ tỉnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-trong-lang-le/chuong-36-em-muon-anh.html.]
Tường Lâm đưa tay che miệng Nhã Vy , trầm giọng :
- Cô bé ngốc nghếch! Anh vẫn đang tồn tại đấy thôi.
Nói Tường Lâm hôn xuống bờ môi mềm mại của Nhã Vy. Bàn tay theo bản năng mà bắt đầu vuốt ve chạy loạn khắp thể cô, xoa nắn từng điểm mẫn cảm. Anh cảm nhận cơ thể Nhã Vy khẽ run lên, khỏi hài lòng, dục vọng càng nóng rực.
Anh Nhã Vy yêu sâu đậm. Bao ngày qua chung sống, cũng , bản cũng đặt cô trong tim. Nhiều thấy cô trong mơ mà gọi tên , ôm cô lòng và rằng đang ở đây. Thế nhưng, sợ sẽ làm cô sợ hãi, sợ cô sẽ tin, nên cũng đành im lặng. Tuy nhiên, giờ phút đây, còn ngần ngại gì nữa. Anh cô thuộc về , mãi mãi sẽ là của .
Quần áo của cả hai cũng trút sạch. Hai thể trần trụi dán chặt một cách. Ở giường nhấp nhô triền miên dứt. Âm thanh bạch bạch cùng tiếng rên rỉ hòa lẫn , làm cho cả căn phòng tràn đầy dục khí. Lúc trong mắt hai cũng chỉ đối phương tồn tại, đem hết tất cả trao cho , siết chặt lấy , mãi mãi xa rời.
Mèo A Mao Huỳnh Mai
Trong cơn cao trào, Nhã Vy khẽ lên tiếng gọi tên thương:
- Lâm, Lâm…
Và đôi tay nhỏ bé siết chặt tấm lưng của . Bên nâng lên đón nhận dòng dịch chỉ thuộc về mà thỏa mãn hạnh phúc.
Qua cơn tình mê ý loạn, Tường Lâm nhẹ nhàng ôm Nhã Vy đang say ngủ lòng. Ngắm khuôn mặt còn đọng niềm hạnh phúc của cô, khỏi cảm thấy trong lòng ấm áp. Hóa một thật lòng yêu cảm giác hạnh phúc đến .
Anh mỉm , nhẹ nhàng hôn lên trán cô. Khẽ :
- Nhã Vy! Anh cũng yêu em.
Chỉ là lúc Nhã Vy đang chìm mộng nên cũng thấy lời của . Nếu , chắc chắn cô sẽ vì quá hạnh phúc. Cô yêu lâu như , chờ lâu như , vì mà bỏ qua hết thảy lòng tự trọng, lợi dụng, chà đạp, nhưng cô vẫn từ bỏ . Nay đáp thì còn hạnh phúc nào hơn nữa chứ.