Thành Trung là một cô nhi sống lay lắt đầu đường xó chợ, 12 tuổi móc túi giật đồ . Mười bốn tuổi trung tâm cải tạo dành cho đủ tuổi vị thành niên. khi cũng đổi gì. Mười tám tuổi tù hai năm vì tội cướp giật. Khi tù, cũng lương nhưng xã hội cho cơ hội. Hắn tiếp tục cướp giật và hút ma túy.
Một hôm đang lên cơn nghiện tiền, bèn giật giỏ của một cô gái đang đường vắng. ngờ, những cướp mà còn một thanh niên đánh gãy cả tay và chân. Đau đớn làm ngất , khi tĩnh thấy ở bệnh viện, tay chân băng bó. Mà bên cạnh chính là thanh niên đánh . Khi thấy tỉnh , nọ cũng tiếng nào bỏ .
Hắn cứ tưởng đó sẽ luôn, ngờ tối đến, trở và mua cháo cho , vẫn tiếng nào bỏ ngoài. Anh chỉ bẻ một tay và một chân của thôi, cho nên vẫn thể tự ăn . Sáng hôm , xuất viện thì từ xuất hiện lôi lên xe. Lạnh lùng hỏi hai chữ:
- Ở ?
Hắn chỉ lắc đầu. Người đó nữa, chỉ bắt đầu cho xe chạy. Hắn cũng đưa . cũng mặc kệ, cuộc đời cũng gì lưu luyến. Anh đem bán lấy nội tạng đều . Người đó đưa đến một căn nhà sang trọng. Nắm cổ áo lôi xoành xoạch một cách thô bạo. Quăng một căn phòng trống trải, chỉ một sợi dây tường và lạnh lùng :
- Khi nào lên cơn nghiện thì kéo lấy nó.
Rồi bỏ ngoài khóa cửa . Dù đó làm gì nhưng cũng mặc kệ luôn. Cơn nghiện thuốc đến, bèn nhớ đến lời đó, kéo lấy sợi dây. Thì bỗng nhiên từ trần nhà đổ xuống một thau nước lạnh buốt, kèm một vật gì đó rơi xuống đập đầu ngất xỉu.
Khi tĩnh , còn lên cơn nghiện nữa xung quanh thứ vẫn bình thường, thấy nước cũng thấy bất kỳ vật gì. quần áo mới, chứng tỏ mơ. Hắn đoán đó là dùng cách cai nghiện cho . Tuy nhiên, cũng xem nếu kéo sợi dây thì đó liệu sẽ làm gì .
Thế là, thèm kéo sợi dây làm chi. Tuy nhiên, cơn nghiện làm vô cùng khó chịu khiến cứ lê lết, lăn lóc trong phòng. Chẳng hiểu , kéo sợi dây mà từ trần nhà vẫn nước đổ xuống và một vật đập đầu làm cho ngất xỉu. Tĩnh vẫn cứ như , quần áo mới và xung quanh đều biến đổi gì.
Kể từ đó, hề gặp mặt đó nữa. Bị giam trong một căn phòng trống trải chỉ một toilet bên trong. Vì từng ở trong tù nên cảnh như đối với cũng đáng ngại. Cơm thì đưa một cái khe nhỏ cửa. Hắn cũng ngoan ngoãn hơn, mỗi lên cơn nghiện sẽ tự động kéo sợi dây.
Cho đến khi tay chân lành hẳn thì cũng hết nghiện luôn. đó vẫn thả ngoài, hai tháng nữa, khi đó chắc chắn còn nghiện nữa thì cánh cửa mới mở . Hắn thấy thanh niên đó, đang khoanh tay lạnh lùng . Anh mở miệng :
- Tên?
Hắn đáp:
- Thành Trung!
- Họ?
- Bùi!
- Tuổi?
- 20!
- Gia đình?
- Không!
- Biết chữ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-trong-lang-le/chuong-3-thanh-trung.html.]
- Biết!
Người đó nắm cổ áo lôi . Lại đến một căn phòng khác, trong đó sách là sách. Người đó :
- Một năm!
Rồi lưng bỏ , khóa kín cửa . Hắn giam một năm với đống sách đó. Phải tự học và hiểu tất cả. Một năm , cánh cửa mở . Người đó vẫn như một năm nhưng thì khác, râu tóc mọc dài lắm , cứ như ông già. Người đó hỏi:
Mèo A Mao Huỳnh Mai
- Hiểu?
Hắn cũng đáp:
- Hiểu!
Rồi đó chẳng chẳng rằng, đè đầu mà hớt tóc cạo râu. Chỉ 30 phút , trở vẽ trai như ngày nào. Người đó hài lòng gật đầu mỉm vỗ vỗ mặt :
- Rất !
Hắn đó nhưng gì.
Rồi đó dẫn ngoài phòng khách, đưa cho một túi xách trong đó quần áo và 200 triệu đồng. Đưa cho một danh , vỗ vai :
- Đừng làm thất vọng!
Rồi mạnh mẽ bỏ . khi đến cửa vọng :
- Căn nhà ở thì tùy.
Đó là đầu tiên thấy đó nhiều với như . Hắn danh "Kiều Tường Lâm. Chủ tịch tập đoàn Tường Lâm". Trong lòng đột nhiên sinh một sự kính trọng vô bờ. Người thanh niên đó cho một cuộc sống mới. Hắn cố gắng, cố gắng để phụ tấm lòng của đó. Trong thâm tâm Thành Trung bất giác xem thanh niên chính là sư phụ của .
Kể từ đó, với những kiến thức mà Tường Lâm bắt , ( là kiến thức làm giàu kinh doanh thôi). Kết hợp với sự hiểu ngoài đời của . Hắn dùng tiền 200 triệu mà Tường Lâm đưa, mượn thêm của bạn bè trong giang hồ. Hắn mạnh dạng mua một lô đất ở vùng ngoại ô giá 500 triệu. Lúc đó, một bạn ngu, mua chi ở vùng ngoại ô mà là nơi hoang vu nữa chứ.
Thế nhưng, một năm một công ty sẵn sàng bỏ ba tỷ để mua lô đất của để mở xưởng. Hắn tiếp tục mạnh dạng đầu tư nhà đất. Mua bán , hoặc mua xây dựng cho thuê hoặc bán và trở thành tỷ phú bất động sản. bề ngoài vẫn trong như một gã lưu manh, ăn chơi. Hắn tìm đến Tường Lâm và Tường Lâm mỉm vui vẻ vỗ vai :
- Tốt lắm! Tôi lầm .
Từ đó, Tường Lâm và trở thành bạn với . Tường Lâm xem như em, nhưng xem Tường Lâm là một vị sư phụ, cha, sinh thứ hai.
Khi tin Tường Lâm chết, vô cùng đau buồn, cũng tìm g.i.ế.c kẻ g.i.ế.c c.h.ế.t Tường Lâm. bằng chứng, đành nhẫn nại một đoạn thời gian để điều tra. Trong lúc đang buồn bã đến quán bar uống rượu thì lạ gọi đến, thường lạ gọi cỡ ba trở lên mới bắt máy.
Ban đầu giọng lạ nhưng khi là Tường Lâm và giọng điệu trêu chọc cũng là phong cách của . Hắn mừng như điên, vẫn còn sống. Khi nhờ phá hủy tập đoàn mà bỏ bao công sức gầy dựng thì hiểu tất cả. Tường Lâm là chính hại, nếu trải qua sinh tử thì cũng thể nào làm điều như . Hắn chần chờ, lập tức đáp ứng ngay. Dám động tới sư phụ của , đều chết.