Yêu Trong Lặng Lẽ - Chương 28: Quan tâm

Cập nhật lúc: 2025-08-23 07:10:18
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6pqi81iUn1

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thật Nhã Vy vẫn luôn thắc mắc, Tường Lâm tài năng như , tại chịu mang cái danh khù khờ ngu ngốc. Lúc , Nhã Vy hề quan tâm, bởi vì cô nghĩ chỉ là dùng các xác hồn trả nợ ân tình cho cha nuôi, nên ai làm gì kệ ai. Tuy nhiên, tiếp xúc lâu ngày, Tường Lâm cho cô một cảm giác thiết, hơn nữa, giống cô yêu. Cho nên, thì cô cũng quan tâm đến một chút. 

 

Nhã Vy bèn hỏi:

 

 - Tường Lâm! Anh tài giỏi như , bên ngoài thậm chí là cha và chị của đều cho rằng khờ khạo chứ?

 

Tường Lâm cô hỏi mà cũng trả lời thế nào. Trong lòng suy nghĩ liệu nên sự thật cho cô ? Có điều, liệu cô tin ? Giả sử Nhã Vy tin thì dám đối mặt với cô. 

 

Tường Lâm đành vờ hỏi:

 

  - Sao hôm nay đột nhiên quan tâm tới

 

Nhã Vy thể trong giọng điệu của một chút vui đùa, chứng tỏ là đang trách cô. Tuy nhiên, vẫn làm cho Nhã Vy chút áy náy. Dù cô cũng là vợ của , cưới hỏi đàng hoàng, mặc dù tình yêu nhưng nếu là vợ chồng thì đúng lý cô quan tâm một chút mới

 

Nhã Vy ngượng ngùng :

 

  - Dù… dù danh nghĩa cũng là vợ , quan tâm một chút cũng là lẽ đương nhiên.

 

Tường Lâm biểu hiện của cô như , chẳng hiểu trong lòng nổi lên hứng thú trêu ghẹo một chút. Lời nhanh hơn suy nghĩ, Tường Lâm kịp tìm hiểu tại suy nghĩ đó thì lời tuôn khỏi miệng:

 

  - Cũng há! Thôi chi bằng cô làm tròn nghĩa vụ của một vợ luôn

 

Mèo A Mao Huỳnh Mai

Lời thốt , đừng là Nhã Vy, mà ngay cả cũng khựng . Ý của ? Bảo cô làm tròn nghĩa vụ của một vợ? Chẳng lẽ bảo cô làm chuyện vợ chồng với ? Cái nha. Dù Tường Lâm Nhã Vy yêu là nhưng hiện tại đối với Nhã Vy, cũng chỉ là một khác, hề yêu. Mà cũng thế, đối với Nhã Vy hiện tại cũng tình yêu, chăng, lẽ cũng chỉ là thích, bởi vì mới đột nhiên mở miệng trêu ghẹo mà suy nghĩ. Nếu yêu thì hà tất tới quan hệ đó làm gì. 

 

Tuy nhiên, Tường Lâm định mở miệng giải thích thì Nhã Vy lên tiếng:

 

  - Tôi , là một vợ

 

Giọng của cô nhỏ, đầu cũng cúi xuống như thể hiện sự áy náy trong lòng . Tường Lâm dù cũng là một đàn ông mà.

 

Thấy dáng vẻ đó của Nhã Vy, Tường Lâm chịu nỗi. Anh khẽ đưa tay xoa lên cái đầu bé nhỏ của cô:

 

  - Không! Em . Chỉ là xứng.

 

Đây chính là lời từ tận đáy lòng của Tường Lâm. Thế nhưng, nó khiến cho Nhã Vy một nữa kinh ngạc. Anh xoa đầu cô, cái cảm giác quen thuộc ùa về. Giọng cũng trở nên ngọt ngào hơn, mặc dù cô hiểu ý là gì, nhưng mà, giọng điệu của … cũng giống như . Một thể giống như ? Chẳng lẽ…. Trong đầu Nhã Vy hiện lên ý nghĩ đó. Có điều ném nó nữa, mà ngược , cẩn thận xem xét kỹ về nó. Phải chăng Tường Lâm chính là .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-trong-lang-le/chuong-28-quan-tam.html.]

 

Tường Lâm cũng hề suy nghĩ của Nhã Vy lúc . Anh bế cô lên giường đặt xuống, kéo chăn đắp lên cho cô. Khẽ :

 

  - Ngủ !

 

Rồi trở vị trí của xuống lưng về phía cô. 

 

Nhã Vy , nhớ lời Mạnh Hùng từng :

 

  - Tường Lâm lợi hại, cũng đối thủ của .

 

Mạnh Hùng là lão đại ở thành phố B mà còn như , chứng tỏ Tường Lâm lợi hại. mà, cô cha chồng là từng cho Tường Lâm học võ. Nếu thì cũng cần mướn vệ sĩ theo tò tò chứ.

 

Cô chợt buột miệng hỏi:

 

 - Anh học võ khi nào ?

 

một hồi lâu vẫn thấy đáp , nghĩ chắc ngủ . Cô đành để mai hỏi . Đương nhiên là, nếu cô nhớ.

 

Tường Lâm thật cũng ngủ. Không làm trả lời cô, mà do đang nghĩ về những chuyện cũ. Anh học võ khi nào ư? Ngay cả cũng là bắt đầu từ bao giờ. Chỉ ai dạy cả, mà lẽ, do đánh riết thành quen.

 

Từ nhỏ, học bán vé kiếm tiền . Đánh với đám trẻ bụi đời là thiếu. Ba lúc đó cho học, vì nhà nghèo tiền. Lúc đó cũng suy nghĩ gì nhiều, chỉ nghĩ tại nhà nghèo làm chi, thật cam lòng. Ba cho học, nhưng cứ nhất quyết học. Họ cho tiền đóng học phí mua sách vở thì tự kiếm tiền. 

 

Nói kiếm tiền dễ nhưng sự thật cũng đơn giản như . Cũng may là từ nhỏ cùng ba nuôi bôn ba khắp đầu đường xó chợ , nên cũng đến nỗi nào. Chỉ điều, một lớn bên cạnh thì dễ ức hiếp. Tuy nhiên, chẳng hiểu sợ bất kỳ điều gì. Kẻ khác đánh ahh, thì đánh , liều mạng cũng đánh cho bằng , dù lớn đông nữa. Bình thường thì gì, nhưng khi đánh thì sẽ biến thành một con thú dữ, liều mạng chiến đấu chừng nào c.h.ế.t thì thôi. Anh cũng bao giờ cúi đầu bất kỳ kẻ nào.

 

Cho nên, hằng ngày bán vé kiếm tiền về đưa cho họ một phần, một phần giữ mua sách vở và đóng học phí. Có tiền đưa họ nên họ cũng gì. Cũng cấm cản học nữa. Năm 12 tuổi, chẳng những học, bán vé , mà còn làm nhiều việc khác, chỉ cần tiền.

 

  Thấy làm tiền, nhiều đứa trẻ cũng ganh tỵ, trong đó Quang Hưng. Lúc đó luôn tìm cách bắt nộp bảo kê cho . Anh lớn tuổi hơn , làm đại ca một khu. Đứa trẻ nào bán làm gì ở khu vực đó đều nộp tiền cho . Tường Lâm nào chịu, thế là cùng đánh một trận. Tuy nhỏ nhưng khuất phục, lúc đầu cũng Quang Hưng đánh thương nhưng đó, rút kinh nghiệm và cả hai đấu tiếp. Thế là thành ngang tài ngang sức, ai thể đánh bại ai. Cũng vì mà cả hai càng trở nên hứng thú với đối phương. Mỗi gặp mặt thì đều đánh bầm dập mới chịu.

 

Từ đó hễ làm bất cứ điều gì thì điều đối đầu. Đi đua xe cũng đụng, làm bán hàng rong cũng gặp, bán quần áo cũng thoát khỏi, làm cò môi giới cũng tránh . Đến nỗi khi mở công ty thì cũng mở công ty, lên tập đoàn cũng tránh

 

  mà, đôi lúc thất bại ngã xuống thì kéo lên. Lúc đang đà phát triển thì chèn ép xuống. Anh thật sự chẳng hiểu nổi trong đầu đang suy nghĩ cái gì. 

 

Tường Lâm bỗng thở dài nghĩ, , liệu và Quang Hưng sẽ làm đối thủ của nữa ?  

 

Loading...