Khụ…. khụ…..
Tường Lâm ho khan vài tiếng để dừng cuộc chiến của hai . Aiiii… đúng là cặp oan gia, lúc nào cũng thể đánh .:
- Hai nếu đánh thì mặc quần áo đường mà đánh. Đây là nhà , đêm qua hai phá đủ , bộ còn tính dở nhà của luôn ?
Nghe Tường Lâm , cả hai mới chịu dừng , trừng mắt một cái đầu , thèm mặt . Thành Trung vội hề hề về phía Tường Lâm hỏi:
- Anh Lâm, quần áo của em ?
Thành Trung đúng là thông minh, hổ là Tường Lâm coi trọng. Hắn chỉ cần động não một chút là Tường Lâm cố ý nhét và Mạnh Hùng vô một phòng . Mục đích chắc là và Mạnh Hùng giải tỏa hiểu lầm . Có điều xin một phen tâm ý của Tường Lâm . Hắn và Mạnh Hùng vốn chính là oan gia từ kiếp , cỡ nào cũng thể hòa bình .
Tuy nhiên, Thành Trung nghĩ sai . là Tường Lâm cố ý nhét hai họ chung một phòng, nhưng là họ giải tỏa hiểu lầm mà là cho họ một bài học thôi nhớ đời thôi. Cả hai đều là nhân vật tiếng tăm, mà thể say đến nỗi quên trời quên đất, lột đồ bỏ cho ngủ chung một giường cũng . Cũng may là , nhưng nếu là kẻ tâm hại họ thì làm bây giờ. Trên đời cũng thể tin tưởng tuyệt đối ai . Giống như , chính vì quá tin tưởng nên trả giá bằng tính mạng của đấy.
Tường Lâm đem quần áo cho cả hai, và :
- Đêm qua hai uống say đánh đến quần áo rách nát hết . Nên bây giờ tạm thời lấy đồ của mặc .
Mạnh Hùng ngại ngùng tiếp nhận quần áo, hổ :
- Cảm ơn! Thật ngại quá. Đêm qua cũng hiểu tại say như .
Mèo A Mao Huỳnh Mai
Thành Trung hề hề:
- Tại do rượu của nhà Lâm để lâu nên độ rượu cao đó mà. Thôi em dám uống say nữa .
Thành Trung liếc sang Mạnh Hùng. Mạnh Hùng trừng :
- Nhìn làm cái gì hả?
Thành Trung nhún vai:
- Cũng may là ở nhà Lâm, nếu ở chỗ khác… Sợ là mất đời trai thật .
Mạnh Hùng giận tím mặt nhưng so về miệng lưỡi thì bằng Thành Trung. Thôi thì nhất là ráng nuốt cục tức vô trong bụng, chứ mà thì e rằng động tay động chân. Thành Trung đúng là khắc tinh của mà.
Tường Lâm Thành Trung :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-trong-lang-le/chuong-26-cam-giac-quen-thuoc.html.]
- Cậu đừng chọc Mạnh Hùng nữa. Cậu mặt dày như .
Rồi lưng bước khỏi phòng.
Mọi xuống nhà ăn sáng Thành Trung với Mạnh Hùng mới cáo biệt. Tuy nhiên, khi Tường Lâm đưa cho cả hai một tờ hóa đơn. Thành Trung và Mạnh Hùng đầu tiên hai ôm rồng. Đêm qua họ đánh , đồ đạc trong nhà và cây kiểng hư hỏng đều liệt kê đầy đủ kèm tiền đền bên cạnh. Tổng cộng gần cả trăm tỷ. Gì mà dữ chứ? Hút m.á.u ? họ cũng còn cách nào khác là đền thôi. Ai bảo tự họ phá làm gì. Người bao nhiêu thì chịu bấy nhiêu chứ . Xem như đây cũng là bài học nhớ đời cho cả hai.
Từ rày về , họ thề sẽ bao giờ uống say nữa.
Thấy Thành Trung và Mạnh Hùng rời khỏi, Nhã Vy mới thắc mắc hỏi Tường Lâm:
- Anh định lấy tiền họ thật ?
Tường Lâm gật đầu:
- Tại lấy chứ. Thân thì nhưng đó.
Nhã Vy khựng :
- mà gần cả trăm tỷ…. Mấy thứ đó cũng tới giá đó….
Tường Lâm mỉm :
- Tôi chỉ đưa giá còn họ đền như thế nào thì tùy. Miễn là khi cha về thứ trở về như cũ là .
Nhã Vy như nghĩ điều gì đó, cong cong mi mắt, nở nụ :
- Tôi hiểu ! Thật cũng chỉ cho họ một bài học thôi, họ cũng thể tự mua mấy thứ đó đền , nhất thiết đền tiền.
Tường Lâm khẽ mỉm gật đầu. Nhìn Nhã Vy nở nụ thật đáng yêu làm , bỗng nhiên tự chủ mà đưa tay lên xoa nhẹ đầu cô:
- Ừ.
Nhã Vy đột nhiên trừng to đôi mắt, kinh ngạc chầm chầm Tường Lâm. Cảm giác quen thuộc …..
Nhã Vy một đêm thao thức.