Tường Lâm và Thành Trung tới chỗ đậu xe của . Thành Trung thì nhanh chân mở cửa vị trí , còn Tường Lâm mới đưa tay định mở cửa xe thì bỗng nhiên tiếng gọi:
- Tường Lâm!
Anh đầu thì thấy Nhã Vy đang hướng về phía đến. Tuy Tường Lâm ngoài sẽ luôn mang khẩu trang nhưng Nhã Vy ở chung với , tiếp xúc hàng ngày, vì thế chỉ cần dáng vẻ là cô nhận ngay.
Tường Lâm ngạc nhiên, cô cùng Mạnh Hùng ?
- Sao cô đến đây?
Tường Lâm cũng thấy cô ở trong quán bar. Anh chỉ tò mò là vì cô đến những nơi đây thôi.
Nhã Vy thành thật đáp:
- Tôi gọi cho hoài nên mới đến đây xem thử.
Nhã Vy ông bà Ngọc Hải và Trúc Anh giao nhiệm vụ là ở nhà trông chừng Tường Lâm. Tuy rằng cô rõ Tường Lâm khù khờ như ông bà , nhưng lỡ ngoài mà gặp chuyện gì thì cô đúng là ăn làm . Cho nên hễ , cô đều sẽ hỏi rõ ràng. Tường Lâm cũng làm cô khó xử nên cũng . Tuy nhiên, thấy khá lâu mà về nên cô mới gọi thử, ngờ gọi . Cô sợ xảy chuyện gì nên mới tìm. Không ngờ mới bước quán bar gặp một đám lưu manh. Cũng may Mạnh Hùng mặt nên sự việc mới giải quyết nhanh. Mạnh Hùng cũng là ông chủ của quán bar nên cô mới nhờ xem thử Tường Lâm hiện trong đó . Mạnh Hùng mới dẫn cô gặp quản lý, quản lý liền hỏi nhân viên phục vụ thì họ đúng là một giống như Nhã Vy miêu tả đến đây. Có điều đó cũng mới .
Nghe Nhã Vy liền nhanh chóng khỏi đó, nhanh chóng chạy về nhà xem Tường Lâm về . Tuy nhiên, mới bước liền thấy bóng dáng quen thuộc. Cho nên, cô theo bản năng liền lên tiếng gọi Tường Lâm.
Nghe cô Tường Lâm mới lấy điện thoại xem mới thấy nó hết pin từ lúc nào . Anh bèn lên tiếng:
- Do điện thoại của hết pin. Xin khiến cô lo lắng.
Nhã Vy lắc đầu:
- Anh chuyện gì là .
Thành Trung ở trong xe thấy thì tít mắt. Thầm nghĩ, cũng may là cái tên Mạnh Hùng gì gì đó theo . Tuy nhiên, Thành Trung kịp vui mừng thì cái tên Mạnh Hùng gì gì đó mới nghĩ tới liền xuất hiện. Chạy chỗ Nhã Vy hô:
- Nhã Vy! Em bỏ quên túi xách…
thấy một thanh niên đeo khẩu trang bên cạnh Nhã Vy thì liền ngừng lời . Quét mắt đánh giá Tường Lâm một vòng. Tuy rằng thanh niên mặt gầy ốm, yếu ớt nhưng khí chất khiến khỏi cảm thấy kính sợ. Đặc biệt là ánh mắt , đen nhánh sâu thấy đáy, làm cho thể nào thấu. Mà như , theo kinh nghiệm của tuyệt đối là nhân vật tầm thường. Hắn khỏi tò mò hỏi Nhã Vy:
- Vị là…
Nhã Vy thành thật đáp:
- Anh là chồng .
Nghe là chồng của cô, vẻ mặt của Mạnh Hùng liền sa sầm xuống. Chồng của Nhã Vy ngoài cái tên vô dụng của tập đoàn Hải Anh, mà cô mới quán của tìm Kiều Tường Lâm thì còn ai. mà điều khó hiểu là tại một tên khù khờ vô dụng thể ánh mắt của từng trải thế ? Không lẽ sai ? Mà mặc kệ sai đúng, kẻ khiến cho Nhã Vy chê thì cũng cho sắc mặt . Mạnh Hùng dùng giọng điệu khinh thường hướng về phía Tường Lâm :
- Ô… hóa là thằng hoàng tử vô dụng ngu ngốc của tập đoàn Hải Anh.
Tường Lâm nhướng mày, trong mắt tràn đầy ý . Vừa rõ ràng thấy Mạnh Hùng đánh giá tỏ vẻ khinh thường như , thể trong mắt vài phần thưởng thức cùng tôn trọng. khi Nhã Vy là chồng của cô thì đổi sắc mặt, xem … vẫn là hùng khó qua ải mỹ nhân.
Mà Nhã Vy khi Mạnh Hùng Tường Lâm như , cũng vô cùng khó chịu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-trong-lang-le/chuong-14-anh-ay-la-chong-toi.html.]
- Mạnh Hùng …
Mèo A Mao Huỳnh Mai
Tuy nhiên, cô kịp hết câu thì Thành Trung từ trong xe vọt chỉ cái mũi Mạnh Hùng mắng:
- Ê… cái thằng mày dám tao như hả. Có mày mới là thằng ngu ngốc vô dụng đó.
Nhã Vy thấy Thành Trung thì vô cùng bất ngờ. Mạnh Hùng cũng ngoại lệ. Thế cho nên hai cùng hô lên một lúc nhưng hai câu khác :
- Hả? Anh Trung? Sao ở đây?
- Mày là thằng nào ở nhảy kiếm chuyện hả?
Mọi đồng thời , khí đột nhiên yên tĩnh một cách kỳ lạ.
Mạnh Hùng bèn lên tiếng phá vỡ cục diện bối rối . Có điều hỏi một câu hỏi làm Thành Trung tức chết:
- Nhã Vy! Em cái thằng đầu tắc kè bông ?
Nhã Vy kịp lên tiếng thì Thành Trung quát:
- Ai là tắc kè bông hả cái thằng lão hóa yếu sinh lý ?
Mạnh Hùng trợn trừng mắt:
- Mày ai lão hóa yếu sinh lý?
Thành Trung cũng thua kém, trừng :
- Tao mày đó, cái đầu bạc trắng da dẻ thì xanh mét là yếu sinh lý, suy thận, bạch tạng, lão hóa .
Mạnh Hùng giận đến mức ngón tay run rẩy chỉ tay Thành Trung. Tuy nhiên Thành Trung làm cho một phát nữa:
- Đó đó, đưa ngón tay lên mà cũng run quá trời kìa. Cái đảm bảo còn bệnh giật kinh phong. Ai cha… tuổi còn trẻ mà… chậc chậc… tội nghiệp quá.
Mạnh Hùng thở phì phò, nhưng Thành Trung cũng để yên:
- Ôi trời ơi! Thở gì mạnh giữ ? Này chắc còn bệnh tim hen suyễn gì nữa nè. Gì mà lắm bệnh thế .
Mạnh Hùng chọc tức đến mức . Có điều cũng kịp câu nào Thành Trung tiếp:
- Ai cha… còn nữa. Xem vấn đề về thần kinh .
- Aaaaa… mày c.h.ế.t !
Mạnh Hùng ức chế quá liền hét lên một tiếng nhào vô đánh Thành Trung. Thành Trung cũng tay , lập tức đỡ đòn ngay. Thế là hai đánh lên.