Mọi kinh ngạc sang hướng phát giọng thì thấy một thanh niên lịch lãm bước . Tên đánh sưng mặt gãy răng thấy cũng khỏi khiếp sợ:
- Anh… Hùng.
Người gọi là Hùng đó Nhã Vy ân cần hỏi:
- Em chứ?
Nhã Vy lắc đầu:
- Mạnh Hùng! Em .
Mạnh Hùng liếc cái tên sưng mặt gãy răng một cái, lạnh lùng :
- Người của tao mà mày cũng dám đụng!?
Tên đó run lẩy bẩy, ai Mạnh Hùng ở cái thành phố B là lão đại giang hồ. Đụng xem như là xui xẻo tám đời. Mà xui xẻo hôm nay chính là . Hắn vội vàng quỳ xuống cầu xin:
- Dạ… ơi! Em… em trót dại, em chị đây là của , nếu cho em mười.. … một ngàn lá gan cũng dám chọc ghẹo chị. Xin tha cho em.
Mạnh Hùng vẫn lạnh lùng xem mắt. Tên đó nhanh trí sang cầu xin Nhã Vy:
- Xin chị tha cho em, em dám nữa. Em dám nữa.
Vừa dập đầu, mấy tên theo cũng theo quỳ xuống dập đầu cầu xin. Nhã Vy nhẹ giọng :
- Mạnh Hùng bỏ .
Mạnh Hùng Nhã Vy gì đó nhưng lời đến miệng nghẹn chỉ thể phát tiếng thở dài. Rồi trừng mắt tên đám tinh trùng lên não, quát:
- Còn mau cút.
Như đại xá, nhóm thanh niên tinh trùng lên não cũng vội vàng ba giò bốn cẳng chạy khỏi nơi đó.
Thành Trung thấy Mạnh Hùng đột nhiên xuất hiện, phá hỏng màn hùng cứu mỹ nhân của Tường Lâm mà đang tưởng tượng, khỏi tức đến ngứa răng càm ràm:
- Hừ… cái thằng đó ở ? Ai mượn nó mặt cứu chị dâu chứ. Phá hỏng kế hoạch hùng cứu mỹ nhân của Lâm.
Tường Lâm: "...."
Anh cũng kế hoạch hùng cứu mỹ nhân nhỉ?
Thật ban đầu Tường Lâm cũng là tay, chỉ là cảm giác Nhã Vy thể giải quyết bọn họ. Bởi vì ánh mắt gợn sóng của cô cho điều đó. Một bình thường một khi gặp trường hợp như , nếu như trải qua quá nhiều thì sẽ ánh mắt đó. Ngay cả cách cô chụp lấy chai rượu đánh đầu tên nọ cũng cho thấy cô cũng là đầu tiên đánh . Xem cô cũng yếu đuối như tưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-trong-lang-le/chuong-13-manh-hung.html.]
Đang lúc suy nghĩ miên man, chợt Tường Lâm Thành Trung lắc lắc vai, vội vàng hô:
- Anh xem kìa. Cái thằng đó dắt chị dâu kìa. Chúng đuổi theo mau.
Tường Lâm thấy Mạnh Hùng dẫn theo Nhã Vy bên trong. Thành Trung định kéo Tường Lâm chạy theo. Tuy nhiên, Tường Lâm liền xoay cánh tay giữ tay :
- Không cần.
Thành Trung ngạc nhiên:
- Hơ… ạ?
Tường Lâm đáp:
- Không cả. Chúng thôi.
Thành Trung chẳng hiểu tại Tường Lâm chịu theo đem Nhã Vy về. Tuy rằng vẫn theo Tường Lâm rời khỏi quán bar nhưng trong lòng cứ lo lắng thôi.
Mèo A Mao Huỳnh Mai
Tường Lâm thấy cái vẽ chân bước mà lòng của Thành Trung mà khỏi phì :
- Phụt… nếu theo thì cứ . Chứ rãnh lo chuyện bao đồng .
Thành Trung Tường Lâm như thì vô cùng kinh ngạc:
- Anh lo lắng cho chị dâu ?
Tường Lâm đáp:
- Sao lo lắng, Mạnh Hùng . Hắn cũng là bậc đàn tiếng ở thành phố B nên Nhã Vy sẽ .
Thành Trung khỏi âm thầm rơi lệ trong lòng, lo lắng vấn đề ? Hắn lo là lo Nhã Vy sẽ Mạnh Hùng rinh mất a. Một cô gái như Tường Lâm giữ . Hắn liền :
- Lỡ như cái thằng Hùng gì đó nó cướp chị dâu thì ? Đó là vợ đó.
Tường Lâm thản nhiên:
- Chỉ danh nghĩa thôi. Với nếu Nhã Vy thể quên mà yêu khác cũng là một việc .
Thành Trung thì há hốc cái mồm, nếu cái cằm mà dính mặt chắc nó cũng rớt xuống. Sao Tường Lâm thể những lời đó nhỉ? Không lẽ những gì Nhã Vy làm cho , vẫn hẻ cảm động ? Dường như hiểu suy nghĩ của Thành Trung, Tường Lâm bèn :
- Không cảm động tình cảm của Nhã Vy làm cho . là cảm động là một lẽ, tình yêu là một lẽ. Hiện tại cũng chỉ thể xem Nhã Vy như em gái mà thôi. Cho nên nếu như nào thể mang hạnh phúc cho cô , cho cô cảm thấy cuộc đời còn nhiều xứng đáng hơn Kiều Tường Lâm mà cô si tình , thì cũng vui mừng dùm cô .
Đây là đầu tiên Tường Lâm mở miệng nhiều như , làm Thành Trung cũng cảm động thôi. Có lẽ đúng, cảm động là một chuyện nhưng yêu là một chuyện khác. Đâu ai yêu , hy sinh tất cả vì mà thể yêu .