Yêu Trong Lặng Lẽ - Chương 1: Sống lại

Cập nhật lúc: 2025-08-23 04:59:42
Lượt xem: 14

Trong ngôi nhà hoang vắng bằng gỗ, một thanh niên tay chân trói chặt, cả miệng cũng một miếng băng kéo dán kín , thể phát âm thanh nào. Bên cạnh cũng một thanh niên khác, chừng hai mươi mấy tuổi, đang khoanh tay , thản nhiên :

 

  - Anh hai! Mà . Anh cũng con ruột của ba nên sẽ gọi hai . Mà lẽ cũng điều nhỉ? Mà ?

 

  Hắn kề sát tai thanh niên :

 

  - Là ba trong lúc say rượu . Ông họ nhặt trong thùng rác, đó đem về nuôi. điều, sự nghiệp thành công như để cho và ba quản lý. Anh thật là vô ơn đấy. là con nuôi vĩnh viễn cũng thể nào bằng con ruột là . Vong ơn phụ nghĩa.

 

  Người thanh niên trừng mắt nhưng chỉ thể phát âm thanh ưm ưm. Hắn ha ha :

 

  - mà...qua hôm nay! Thì bộ tài sản của đều sẽ thuộc về . À mà quên cho , những thông tin quan trọng trong tập đoàn nắm rõ hết

 

Hắn khẽ tai thanh niên:

 

   - Đó là do bạn gái của đưa cho . Chúng thỏa thuận , khi tập đoàn thuộc về . Tôi và cô sẽ chia đôi cổ phần. Cô cũng chẳng yêu gì . Bởi vì cô sớm là của .  

 

Người đàn ông trừng mắt thật lớn, trong con ngươi màu đen giấu nổi sự hận thù sâu sắc. Chỉ điều nọ cũng chẳng quan tâm, hả hê :

 

   - Nếu rõ hết thì bây giờ thể an tâm mà ! Kiếp nhớ đừng tin tưởng đàn bà như nữa nhé! Ha ha ha...

 

  Nói đeo bao tay mở miệng một cái bao đen mà chuẩn sẵn, bắt một con rắn hổ mang và đưa miệng nó cổ . Nhẹ nhàng :

 

   - Anh ! Em lương thiện cho nên sẽ cho c.h.ế.t nhẹ nhàng một chút. Anh từ từ hưởng thụ nhé!

 

  Rồi để răng nanh của con rắn cổ và ấn mạnh đầu. 

 

  Phập...

 

  Anh cảm nhận răng nanh nó đ.â.m sâu cổ của . Cả dần dần tê liệt, nhưng vẫn trừng mắt , em trai mà vô cùng thương yêu, sức dạy dỗ từng chút một. Hi vọng thể cùng quản lý tập đoàn, nhưng ngờ... hận, vô cùng căm hận. Trong khi dần mất ý thức, thì một phụ nữ xinh , quyến rũ vỗ vai em trai, vui vẻ. Đó ai khác chính là yêu của , hết lòng tin tưởng. 

 

  Hai ngoài, một lúc thì xung quanh nổi lên những ngọn lửa ngút trời. Một tia ý thức cuối cùng của lên tiếng:

 

  - Nếu kiếp , Kiều Tường Lâm nhất định sẽ khiến các nợ m.á.u trả bằng máu...

 

  Anh dần chìm bóng tối. Căn nhà gỗ cũng cháy mạnh lên thiêu luôn xác cháy rụi thành đống tro tàn.

 

 

  Không qua bao lâu, trong bóng tối mơ hồ, tiếng gọi:

 

  - Lâm! Lâm! Tĩnh ... tĩnh ...

 

  Tường Lâm từ từ mở mắt , đập mắt là một khuôn mặt một cô gái vô cùng xa lạ. Thấy mở mắt, cô gái thở phào nhẹ nhõm :

 

  - Cuối cùng em cũng tĩnh, làm chị hai sợ hết hồn.

 

  Anh thì thầm:

 

  - Chị hai...

 

  Cô gái :

 

  - Em thật cẩn thận, xuống cầu thang thôi mà cũng để té. Cũng may cha nhà nếu chị mắn là trông chừng em. Đã hai mươi tuổi mà cứ y như đứa con nít hà, làm gì cũng bắt chị trông chừng. Mai mốt chị du học học , để xem ai trông chừng em cho .

 

  Tường Lâm ngớ , hiểu chuyện gì đang xảy . Lặng thinh mà cô gái chừng hai mươi mấy tuổi trách móc. Dường như quen với thái độ của , cô gái :

 

  - Chị thì thôi! Chứ cũng trách em gì. Mai mốt cẩn thận một chút. Nằm nghỉ , chị hai xuống nhà. Có gì thì gọi chị!

 

  Nói , chị dậy một mạch khỏi phòng. Đóng sầm cửa . Tường Lâm hồn, căn phòng xa lạ xung quanh, dậy nhưng vô cùng đau nhức, thể dậy nổi. 

 

Đột nhiên, một loạt những ký ức xa lạ ùa đầu. Thân thể cũng tên Kiều Tường Lâm, nhưng chỉ mới hai mươi tuổi. Cô gái tên Kiều Tường An, 22 tuổi, nghiệp đại học và đang chuẩn du học.

 

Cha Kiều Tường Lâm là Kiều Ngọc Hải và Huỳnh Trúc Anh, chủ tịch và phó chủ tịch tập đoàn Hải Anh. 

 

  mà, con trai duy nhất Tường Lâm bẩm sinh một cái bớt đỏ to che hết một bên má, thấy mà ghê. Gia đình cũng nhiều đưa bác sĩ điều trị nhưng hiệu quả. Vì thương con trai nên đòi hỏi gì họ cũng điều cho cả. Tuy nhiên, Tường Lâm thêm một khuyết điểm nữa là khờ khạo, đầu óc vẻ đần độn một chút. Học hành luôn chậm hơn bạn bè, ức hiếp. Nên cha tiếc tiền, chẳng những thuê giáo viên dạy kèm tại nhà mà còn cho trong trường để họ ưu ái cho nữa. Không những , học đều bảo vệ theo gắt gao, đề phòng ai đó ức hiếp.

 

  Tường Lâm chỉ thể lắc đầu. Anh đây là mượn xác hồn . Chỉ trượt chân té cầu thang mà cũng chết. Tường Lâm đúng là một hoàng tử khổ. Anh cố gượng dậy gương xem mặt của thể mới . Thì eo ôi! Anh suýt nữa thì hô thật to: "Má ơi! Quỷ…"

 

   Nếu là ban đêm vô tình thấy, đảm bảo sẽ tè trong quần.

 

  kỹ thì thấy ngủ quan cũng tinh xảo, nếu như xóa cái bớt cũng tuấn lắm. Anh lấy tay che một bên mặt thì kinh ngạc, dù chỉ còn một bên nhưng khác khuôn mặt kiếp của là mấy, chỉ là trong nhỏ hơn thôi. Mà cũng đúng! Tường Lâm mới 20 tuổi mà.

 

  Khuôn mặt xí một chút, nhưng . Trời cao cho cơ hội sống thì nắm bắt thật . Sẽ bắt đầu từ đầu. Sẽ trả thù g.i.ế.c c.h.ế.t kiếp . Đoạt những gì đổ mồ hôi nước mắt gầy dựng. Tuy nơi cách thành phố A gần cả trăm cây , thể vô cùng gầy yếu. , vẫn sẽ khiến họ điêu . Tập đoàn tạo thì cũng thể phá hủy .

 

  Anh lê tấm đau nhức, đến bên máy vi tính xuống. Mở mạng xem tin tức về tập đoàn Tường Lâm. Thì , khi g.i.ế.c c.h.ế.t , Vĩnh Minh em trai ... mà ! Đã còn là em trai nữa . Hắn chính thức tiếp nhận làm chủ tịch tập đoàn. còn giả vờ đau thương cho cái c.h.ế.t của . Nhìn hình ảnh đó mà hận nghiến răng. đây là tin tức của ba ngày , nghĩa là c.h.ế.t mấy ngày . Xác cũng thiêu thành tro, còn bằng chứng gì. Anh thật hận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-trong-lang-le/chuong-1-song-lai.html.]

 

  Tường Lâm định mở zalo liên lạc với một bạn nhưng chợt nghĩ, Vĩnh Minh kết bạn với , nếu lên zalo lập tức sẽ phát hiện ngay. Mà ngay cả yêu cũng phản bội, thể tin tưởng bạn nữa. giờ phút chỉ mới giúp . Thôi thì đành đánh liều một phen .

 

  Anh lấy điện thoại của Tường Lâm gọi điện cho bạn đó. Một , hai bắt máy, đến thứ ba thì đó mới bắt máy:

 

  - Alo!

 

  Nghe tiếng nhạc xập xình, Tường Lâm đang ở quán bar . Người bạn của là đại ca giang hồ, nhỏ hơn tám tuổi. Lúc , gia đình và yêu của đều thích qua với . Anh :

 

  - Thành Trung! Tôi là Tường Lâm đây!

 

  Thành Trung đến tên Tường Lâm thì hết hồn, lắp bắp :

 

  - Tường... Tường Lâm...... ... ... c.h.ế.t ?

 

  Anh vờ ghẹo :

 

  - Ha… đúng ! Tôi chết! Và đang từ âm phủ gọi về cho đấy.

 

  Nghe cách chuyện Thành Trung còn nghi ngờ gì nữa. Quả đúng là Tường Lâm . Hắn mừng rỡ chảy cả nước mắt :

 

  - Anh Lâm! Anh đúng là ác quá! Đến bây giờ mới liên lạc với . Làm sưng cả mắt vì đấy. 

 

Tường Lâm: "..." Có thật ?

 

tiếp:

 

 - Mà nếu còn sống tại trở về. Anh em trai của chiếm tập đoàn của . Lên ghế chủ tịch đấy. Nhìn thật chướng mắt.

 

  Tường Lâm đáp:

 

  - Hiện tại thể trở về ...

 

Mèo A Mao Huỳnh Mai

  Hắn lập tức hỏi:

 

  - Vì ?

 

  - Chuyện dài dòng lắm. Tôi thể kể lúc . Bây giờ thể nhờ giúp một chuyện ?

 

  Hắn đáp:

 

  - Được! Được! Dù bỏ cả mạng cũng sẽ giúp !

 

  - Bỏ mạng thì cần. Tôi cần lật đổ tập đoàn Tường Lâm cho .

 

  Hắn kinh ngạc:

 

  - Hả? Anh gì? Lật đổ tập đoàn của ?

 

  Anh đáp:

 

  - Nó còn là của . Nên phá hủy nó.

 

  Tuy nhiều nhưng Thành Trung hiểu làm gì, bèn :

 

  - Tôi làm gì . Anh yên tâm bao lâu nhất định khiến tập đoàn đó biến mất.

 

  Anh :

 

  - Tôi còn một tiền bí mật cất giấu ở ngân hàng thương mại, ai . Cậu cho tài khoản sẽ chuyển bộ qua cho . Thành bại bộ dựa .

 

  Hắn :

 

  - Không cần . Anh cứ giữ . Tuy nhưng chính là thằng em trai của làm gì . Anh chắc đang trong vòng nguy hiểm. Cũng đừng nên trở về, việc để lo cho. Có gì liên lạc với qua điện thoại ?

 

  Anh đáp:

 

  - Được! tiền cũng chuyển. Nếu chậm e là giấy báo tử đến thì cũng mất tiền đó

luôn.

 

  Hắn đáp:

 

  - Vậy cũng ! Tôi sẽ giữ giúp .

 

  Anh cám ơn tắt máy. Thở phào, hi vọng Thành Trung thể tin tưởng .

Loading...