- Ừm. - Phó Tiểu Dao gật đầu.
Khi ông cụ chọn làm cô dâu cho Lục Hàn Xuyên, cô ký một bản công chứng tài sản.
Chính cô là chủ động đề xuất việc , bởi lẽ cô kết hôn với Lục Hàn Xuyên vì tiền bạc của nhà họ Lục.
- Cậu giỏi thật đấy. Tớ cứ tưởng chuyện ký mấy cái giấy tờ chỉ phim ảnh thôi chứ. Không ngờ ngay bên cạnh cũng một trường hợp như thế. Rốt cuộc tại ký ? Chồng ép buộc ? - Vũ Lâm hỏi.
Phó Tiểu Dao xua tay.
- Không, là tớ tự nguyện ký đấy chứ.
khi ông cụ cô nhắc đến chuyện , ông tỏ vô cùng hài lòng và lập tức bảo chú Phúc soạn thảo hợp đồng ngay.
- Cậu đúng là tấm lòng rộng lượng thật đấy, ký cái thứ chẳng mang chút lợi lộc nào cho bản . - Vũ Lâm cạn lời.
Phó Tiểu Dao khẽ.
- Thật , việc ký giấy tờ cũng chỉ là một thủ tục hình thức thôi. Cho dù tớ ký, tớ cũng chẳng thể mang bất cứ thứ gì từ nhà chồng . Suy cho cùng, tất cả đều là tài sản riêng của khi kết hôn mà.
- là theo Luật Hôn nhân sửa đổi mới thì quy định là như , nhưng tớ luôn cảm thấy nó quá khắt khe. Phụ nữ chúng nên yêu thương bản hơn, đừng dồn hết tâm trí đàn ông. Lỡ một ngày nào đó cuộc hôn nhân thể cứu vãn nữa, thì ít nhất nếu chia sẻ tài sản, cũng sẽ tay trắng. - Vũ Lâm khởi động xe.
Phó Tiểu Dao lườm cô một cái đầy giận dỗi.
- Cái chuyện “ cứu vãn ” là dành cho thì , tớ với chồng đang êm ấm hạnh phúc lắm nhé.
- Tớ chỉ đưa ví dụ thế thôi mà. - Vũ Lâm chớp chớp mắt vẻ ngây thơ vô tội.
Phó Tiểu Dao hạ cửa kính xe xuống, lười chẳng buồn đôi co thêm với cô bạn nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-338.html.]
Chẳng bao lâu , họ đến nhà hàng.
Vũ Lâm dẫn Phó Tiểu Dao đến một quán ăn mang phong cách "giang hồ" khá chuẩn vị, quán đông khách nườm nượp. Khi bước , thấy hết sạch bàn trống, hai đành ở khu vực chờ để đợi.
Sau khi đợi nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng một bàn khách dậy về, và hai cô gái liền tiến tới xuống.
- Giá mà tụi đến sớm hơn thì quá. Giờ tớ đói cồn cào , thôi nào, gọi món thôi. - Vũ Lâm đưa thực đơn cho Phó Tiểu Dao.
Phó Tiểu Dao cũng chẳng khách sáo gì, gọi xong hai món trả thực đơn cho cô.
- Cậu gọi món gì thế? - Vũ Lâm cầm lấy và liếc qua, mắt cô suýt thì rớt cả ngoài.
- Trời đất, hai món rau thôi ư? Cậu sợ là tớ mang đủ tiền trả ?
- Làm gì chuyện đó chứ! Dù thì giờ cũng là trưởng nhóm , tớ thể sợ tiền ? Chẳng qua dạo tớ mấy khẩu vị, chỉ ăn chút gì đó thanh đạm thôi. - Phó Tiểu Dao nhấp một ngụm nước.
- Lý do tớ tạm chấp nhận, nhưng chỉ ăn mỗi rau xanh thì mà no . Phải gọi thêm hai món “nặng ký” nữa chứ. Cậu ăn món cua xanh sốt cay ? - Vũ Lâm hỏi chỉ tay hình minh họa thực đơn.
Phó Tiểu Dao suy nghĩ một lát hỏi.
- Cua xanh là hải sản ?
- .
- Thế thì tớ ăn !
- Sao thế? Cậu thực sự thích ăn cua ?
Phó Tiểu Dao xoa xoa bụng và mỉm đầy vẻ ngượng ngùng.
- là tớ thích thật đấy, nhưng lẽ tớ đang mang thai, nên tạm thời tớ sẽ kiêng hải sản.