Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau đó, ánh mắt đầy khó hiểu của cô, cầm lấy miếng ngọc bội đang nắm trong tay và tháo dây buộc .
- Hàn Xuyên, đang làm gì ? - Cô vội vàng hỏi.
Lục Hàn Xuyên phớt lờ vẻ ngơ ngác của cô, tháo dây ngọc, cúi xuống và đeo miếng ngọc lên cổ cô.
- Được , thôi. - Anh , đuổi theo về hướng mà ông lão rời .
Phó Tiểu Dao vẫn còn đang ngây , mất một lúc cô mới hồn trở .
Vừa chạy đuổi theo Lục Hàn Xuyên, cô siết chặt miếng ngọc bội đang đeo cổ.
Miếng ngọc lớn lắm, cô chỉ cần dùng một tay là thể ôm trọn, và cô cảm nhận rõ ràng ấm vẫn còn lưu đó.
Đó là ấm mà Lục Hàn Xuyên để , và nó sưởi ấm trái tim cô thông qua lòng bàn tay .
- Hàn Xuyên, cảm ơn ! - Sau khi đuổi kịp Lục Hàn Xuyên, câu đầu tiên Phó Tiểu Dao chính là lời cảm ơn .
Lục Hàn Xuyên nhướng mày.
- Cảm ơn về chuyện gì?
Phó Tiểu Dao giơ miếng ngọc bội cổ lên.
- Tất nhiên là cảm ơn vì miếng ngọc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-324.html.]
Chính tay đeo nó lên cho cô, và cô thầm nghĩ rằng lẽ đến lúc tháo , cô cũng sẽ chẳng nỡ lòng nào làm .
Tuy nhiên, Lục Hàn Xuyên hiểu lầm ý cô; mím đôi môi mỏng và .
- Em nên cảm ơn ông nội mới , đây là quà của ông nội, chứ của .
- À... thôi bỏ , cứ thế cũng . - Phó Tiểu Dao mỉm đầy nhẹ nhõm.
Vốn dĩ, cô định giải thích rằng cô cảm ơn vì chính tay đeo miếng ngọc lên cho cô.
nghĩ thì, cô bỗng cảm thấy việc đó thật cần thiết nữa.
Có sự hiểu lầm như thế , thực cũng đấy chứ!
- Hàn Xuyên, chú Phúc đang gọi chúng kìa. - Phó Tiểu Dao chỉ tay về phía .
Lục Hàn Xuyên đưa mắt theo hướng tay cô, bước nhanh hơn.
Phó Tiểu Dao ngờ đột ngột tăng tốc như , thế là cô đành chạy lúp xúp theo bằng đôi chân của . Khi cô chạy đến bên cạnh ông lão, cô thở hổn hển vì kiệt sức, trong khi Lục Hàn Xuyên vẫn bình thường.
Cô bỗng cảm thấy chút tủi !
Thật tình, đôi chân mà dài thế !
Dù trong lòng cằn nhằn là thế, nhưng cô cảm thấy tự hào nhiều hơn.
Phó Tiểu Dao lén xuống từ thắt lưng của Lục Hàn Xuyên, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ mê đắm.