- Không , chỉ cần giơ tay lên thôi.
Người đàn ông ngẩng đầu lên và mỉm , mái tóc mái tỉa gọn gàng là đôi mắt đào xếch lên, nốt ruồi nước mắt khóe mắt càng thêm quyến rũ và khiêu khích.
Trái tim Phó Tiểu Dao run lên khi thấy cảnh đó, cô chợt nhận gọi cảnh sát.
Thấy tình hình, tên trộm sợ hãi vội vàng van xin tha thứ.
- Tôi trả đồ cho cô , xin hãy tha cho ! Tôi sẽ bao giờ dám làm thế nữa!
- Giờ sai ? Vậy tại lúc nãy cướp túi của ? - Phó Tiểu Dao tức giận đến mức đ.á.n.h .
- Tôi nghĩ còn tay chân lành lặn, nếu làm sai thì cướp gần bệnh viện! Anh tiền đó, thể dùng để cứu mạng !
Cô tức giận đá tên trộm mấy phát.
Đường Nghị quan sát cử động của cô, ánh mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên, nhưng ngay đó, nhếch môi tỏ vẻ thích thú, nghĩ rằng phụ nữ khá thú vị.
Cô là một phụ nữ sẽ chịu đựng vô ích.
...
Lúc , cổng bệnh viện ở phía .
Lục Hàn Xuyên đỗ xe bệnh viện, kiểm tra giờ, kịp lúc Phó Tiểu Dao xuất viện.
Anh mở cửa xe và bước , về phía tòa nhà bệnh viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-17.html.]
Không hiểu luôn nhớ đến chuyện , cứ nghĩ tới là thấy yên lòng.
Chỉ là khi chờ đợi lâu như , dì Tống vẫn xuống lầu. Anh nhận điều gì đó và vội vàng kiểm tra.
Vừa bước đến khu nội trú, một phụ nữ vội vã dừng mặt .
Nhìn kỹ hơn, trông quen quen.
- Thưa bà, bà cần giúp gì ạ?
- Hàn Xuyên, là đây! Cậu nhớ ? Tôi là của Tiểu Dao!
- Là dì ? - Lục Hàn Xuyên liếc vài vòng, quả thực vẫn còn chút ấn tượng về .
Vì kính trọng lớn tuổi, hỏi.
- Dì ơi, hôm nay dì đến bệnh viện đón Tiểu Dao ?
- Phải, , haha, cũng thể như . - Thái độ của bà Phó vẫn kỳ lạ như khi, bà dám thẳng mắt Lục Hàn Xuyên.
Anh cau mày, luôn cảm thấy bà Phó đang giấu diếm điều gì đó.
- Dì ơi, Tiểu Dao ạ?
- Nhắc đến chuyện , tức lắm! Hàn Xuyên, lúc nãy Tiểu Dao rút tiền, rút tên trộm cướp mất ! Tôi tức đến nỗi lập tức sai Tiểu Dao đuổi theo!
- Dì để cô đuổi theo một ? - Mặt Lục Hàn Xuyên tối sầm , phụ nữ đó tay chân gầy gò, là cô đuổi trộm là trộm đuổi cô !