- mà...
- Tôi thực sự , nếu chị tin thì đây . - Thiệu Tư Niên buông tay và đưa cằm về phía cô.
Phó Tiểu Dao thấy vết đỏ cằm , cô đưa tay định chạm nhưng dám.
Thiệu Tư Niên thoáng thấy cử chỉ đó của cô, đôi mắt cặp kính khẽ lóe lên, nắm lấy tay cô và đặt lên cằm .
- Chị dâu xem , thực sự cả.
Phó Tiểu Dao hề nhận điều gì bất thường trong hành vi của . Lúc , tâm trí cô chỉ dồn hết việc liệu thương , chẳng còn tâm trí nào để bận tâm đến những chuyện khác nữa.
Cô ân cần chạm cằm , thấy ngoài vết đỏ nhỏ thì gì đáng ngại, nên cô mới thở phào nhẹ nhõm.
- Không là . Nếu lỡ thực sự làm thương nặng, e rằng sẽ chẳng đền nổi mất. - Phó Tiểu Dao rụt tay , gượng gạo , cảm thấy vô cùng hổ thẹn vì sự bất cẩn của ban nãy.
Thiệu Tư Niên đẩy nhẹ gọng kính vàng.
- Cằm lệch chút đỉnh thì chứ? Chị dâu, giờ chị còn lo lắng nữa nhé?
- Ừm. - Phó Tiểu Dao gật đầu.
Thiệu Tư Niên khẽ mỉm .
- Nếu chị trút bỏ gánh nặng thì thôi, sẽ đưa chị kiểm tra sức khỏe.
- Được. - Phó Tiểu Dao đáp lời, nhưng khi , cô bắt gặp một đôi mắt trông như đang mà chẳng .
- Kỳ Nhan? - Cô khẽ thốt lên cái tên của chủ nhân đôi mắt .
Thiệu Tư Niên thấy, khẽ cau mày cũng theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-165.html.]
Chẳng từ lúc nào, ở ngay cửa phòng làm việc xuất hiện thêm một bóng - chính là Kỳ Nhan!
Cô đang mặc bộ đồ bệnh nhân, xe lăn và tay cầm một chiếc điện thoại di động.
- Cô đó bao lâu ? - Thiệu Tư Niên nheo mắt hỏi.
Kỳ Nhan liếc một cái, cuối cùng dừng ánh mắt gương mặt Phó Tiểu Dao.
- Tôi ở đây một lúc , nếu thì làm thể chứng kiến một cảnh tượng “tuyệt vời” đến thế chứ.
Cô lắc lắc chiếc điện thoại tay, gương mặt lộ rõ vẻ đắc ý đầy khiêu khích.
Phó Tiểu Dao hiểu ý đồ của Kỳ Nhan qua hành động là gì, nhưng Thiệu Tư Niên thì hiểu rõ.
Anh tháo kính xuống, để lộ đôi mắt sắc lạnh đầy uy áp.
- Cô chụp những gì?
Ánh mắt và thần thái của lọt tầm mắt Kỳ Nhan, khiến cô thoáng rùng sợ hãi; thế nhưng cô vẫn giả vờ như chẳng hề e sợ điều gì, mím môi đáp trả.
- Tôi chụp tất cả , cả những thứ nên chụp lẫn những thứ nên chụp.
- Xóa ngay! - Thiệu Tư Niên bước gần, dùng ánh mắt bề đầy áp đặt mà trừng mắt cô.
Kỳ Nhan vội giấu chiếc điện thoại lưng.
- Tôi sẽ xóa , đây là bằng chứng mà.
- Cô định dùng nó để uy h.i.ế.p , là uy h.i.ế.p chị dâu đây? - Thiệu Tư Niên siết chặt nắm tay, tư thế như thể chỉ chực tung cú đ.ấ.m mặt cô ngay lập tức nếu cô lỡ lời sai điều gì đó.
Kỳ Nhan bình thản chỉnh bộ tóc giả đầu.
- Tôi nào dám uy h.i.ế.p chứ? Dẫu thì tính mạng của vẫn đang trong tay mà. Còn về phần cô Phó đây...