Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Người phụ nữ rốt cuộc kết hôn ?
- Tất nhiên , dù thì em cũng chẳng bạn nam nào cả. - Phó Tiểu Dao đáp một cách ngây ngô.
Vẻ mặt của Lục Hàn Xuyên giãn đôi chút.
- Hành lý ?
- Đây ạ! - Phó Tiểu Dao chỉ tay chiếc vali đặt ngay bên cạnh .
Lục Hàn Xuyên bước tới, vươn tay kéo cần đẩy của chiếc vali lên.
- Đi thôi.
- Để em tự làm. - Phó Tiểu Dao định giành lấy chiếc vali.
Anh chịu khó đích đến đón cô, thế là cô cảm thấy mãn nguyện lắm .
Cô vẫn quen với việc nhờ giúp mang vác đồ đạc.
- Được . - Lục Hàn Xuyên trực tiếp xách lấy chiếc vali.
- Nhanh lên nào, lát nữa còn họp.
- Ồ. - Nghe thấy giọng điệu chút sốt ruột của , Phó Tiểu Dao chẳng dám thêm lời nào, ngoan ngoãn theo ngoài.
đường , cô cứ cảm giác bỏ quên thứ gì đó, mà nghĩ mãi vẫn chẳng thể nhớ là gì.
Mãi đến khi yên vị xe và thấy dì Tống, cô mới chợt nhận bỏ quên mất bà - thật là một chuyện vô cùng ngượng ngùng.
Về đến biệt thự, Phó Tiểu Dao phịch xuống ghế sofa, vươn vai duỗi cảm thán.
- là ở nhà vẫn sướng nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-144.html.]
Lục Hàn Xuyên - đang lo sắp xếp hành lý - khẽ khựng khi thấy câu , nhẹ giọng hỏi.
- Nhà ư?
Anh sang cô.
- Phó Tiểu Dao.
- Dạ? - Phó Tiểu Dao nghiêng đầu.
- Có chuyện gì thế ?
- Em thật sự coi nơi là nhà của ?
Phó Tiểu Dao khẽ "ừm" một tiếng.
- , chẳng đây chính là nhà của em ?
Cô kết hôn với , thì lẽ dĩ nhiên nơi chính là nhà của cô .
Và đó cũng là ngôi nhà duy nhất của cô!
Lục Hàn Xuyên mím chặt đôi môi mỏng.
- Em đúng là dễ thỏa mãn thật đấy.
Anh càng ngày càng cảm thấy chẳng thể nào thấu con cô.
Sống lủi thủi một trong ngôi nhà trống trải suốt ba năm trời, mà cô vẫn thể coi nơi là tổ ấm.
Rốt cuộc thì cô đang nghĩ gì trong đầu nhỉ?
- Em thể coi lời là một lời khen ? - Phó Tiểu Dao chỉ ngón tay, Lục Hàn Xuyên đầy hy vọng.