- Được , Hàn Xuyên. - Kỳ Nhan nắm lấy tay Lục Hàn Xuyên đúng lúc, mỉm dịu dàng.
- Đừng giận mà. Nếu cô Phó chịu xin thì thôi cũng , dù em cũng chẳng định tranh cãi với cô làm gì. Hàn Xuyên , cô Phó rằng sợi dây chuyền tay cô là do tặng, thật ?
- Dây chuyền ư? - Lục Hàn Xuyên khẽ cau mày, dường như nghĩ là sợi dây chuyền nào.
- Chính là sợi dây chuyền hình thiên nga đó. - Kỳ Nhan chỉ tay về phía bàn tay của Phó Tiểu Dao để nhắc nhở .
Lục Hàn Xuyên theo hướng tay cô chỉ, sắc mặt khẽ biến đổi, và chợt nhớ .
Nhìn thấy biểu cảm của , Kỳ Nhan ngay câu trả lời. Cô từ từ buông tay , với ánh mắt kinh ngạc đầy oán trách.
- Vậy lời cô Phó là thật ? Anh thực sự lấy sợi dây chuyền vốn định tặng cho em để đem tặng cho cô ư?
Lục Hàn Xuyên cụp mắt xuống và khẽ ừ một tiếng, trong lòng thầm rằng làm sai.
Hồi đó, Phó Tiểu Dao trang sức để diện trong buổi tiệc chào mừng, nên theo bản năng, cảm thấy sợi dây chuyền hợp với cô. Vì thế, nhờ Kiều Mộc đến hải quan làm thủ tục lấy nó về.
Ngoài còn một lý do khác nữa: cần tủy xương của cô. Việc tặng cô những món đồ cũng mang ý nghĩa như một sự đền bù.
Kỳ Nhan hề những suy nghĩ đang diễn trong đầu Lục Hàn Xuyên. Cô bật nức nở ngay lập tức.
- Tại chứ? Đó là sợi dây chuyền của em mà, Hàn Xuyên! Tại đem tặng nó cho khác?
Phó Tiểu Dao giơ tay lên, chằm chằm sợi dây chuyền đang trong lòng bàn tay với ánh mắt đầy phức tạp.
Cô cũng vô cùng câu trả lời cho câu hỏi đó.
- Anh cho làm một sợi khác . - Lục Hàn Xuyên mím chặt đôi môi mỏng, trả lời một cách lạc đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-107.html.]
Kỳ Nhan đưa tay che tai , cảm xúc dâng trào mãnh liệt.
- Em ! Em ! Anh từng rằng sợi dây chuyền là độc nhất vô nhị cơ mà! Vậy mà đem tặng sợi dây chuyền vốn dĩ dành cho em sang cho khác, bây giờ làm một sợi mới thế ư? Rốt cuộc là đây?
- Tiểu Nhan, bình tĩnh nào! - Lục Hàn Xuyên ấn nhẹ lên vai cô.
Làm Kỳ Nhan thể lọt tai, cô chỉ tay về phía Phó Tiểu Dao và gào lên to hơn.
- Hàn Xuyên, cho em , tại tặng sợi dây chuyền đó cho cô ? Giữa hai rốt cuộc quan hệ gì? Chẳng lẽ ...
Vẻ mặt cô bỗng chốc cứng đờ, tròng mắt trợn ngược lên cô ngất lịm .
- Tiểu Nhan! - Tim Lục Hàn Xuyên thắt , vội vàng lay gọi đang trong vòng tay .
Kỳ Nhan hề phản ứng, đôi mắt cô nhắm nghiền, trông chẳng khác nào một c.h.ế.t.
Phó Tiểu Dao cũng cú ngất đột ngột của Kỳ Nhan làm cho choáng váng, thậm chí còn tự hỏi liệu cô đang giả vờ .
- Hàn Xuyên, gọi bác sĩ ? - Phó Tiểu Dao thận trọng hỏi.
Lục Hàn Xuyên phớt lờ cô, nghiến chặt răng, ấn nút chuông khẩn cấp ngay cạnh giường bệnh.
Chưa đầy hai phút , Thiệu Tư Niên vội vã chạy tới cùng với vài bác sĩ và y tá.
Sau khi kiểm tra sơ bộ, Thiệu Tư Niên tháo ống và lệnh với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
- Đưa bệnh nhân xuống phòng cấp cứu ngay, khẩn trương lên!
Cả nhóm hối hả hành động, chẳng mấy chốc chuyển Kỳ Nhan lên xe đẩy và đưa cô .
Trong phòng bệnh lúc chỉ còn Lục Hàn Xuyên và Phó Tiểu Dao.