“Sao đàn ông chính tà, chính phái quyến rũ như Boss Bùi nhỉ!”
“Câu thế nào nhỉ? Ngực nở nang, eo thon gọn!”
“Vai rộng quá, nếu tường đông chắc ngất xỉu tại chỗ mất!”
“Góc độ cũng khoa trương quá, đây là thiên phú dị bẩm gì ... A, ngại quá, là điện thoại trong túi quần, nhầm .”
“Bảo bối quá! Kim chủ ba ba trai quá!” Phan Liên suýt nữa quên mất lát nữa còn biểu diễn, lúc phấn khích y như fan cuồng của Tô Kỷ.
Hôm qua ở trường cô hỏi, chỉ một kỳ nghỉ hè mà da của bảo bối lên như ?
Trần Tĩnh ở bên cạnh an ủi: “Tiểu Tuyết, lúc Đặc Điển gọi điện thoại tới, chị hết lời đề cử em, nhưng còn cách nào, bên kim chủ đích danh Tô Kỷ ...”
Lần , Tô Kỷ ké nhiệt độ, thể là cũng thắng.
Trần Tĩnh , trong lòng Chu Tuyết Nhi chắc chắn thoải mái.
Đáng tiếc lời an ủi của cô dường như tác dụng, Chu Tuyết Nhi xong, sắc mặt càng tệ hơn.
“Lạc Âm Phù, lát nữa đến các cô lên sân khấu!”
Một câu phá vỡ khí ngượng ngùng, Chu Tuyết Nhi thu tâm tư, chuẩn lên sân khấu.
Nửa chương trình, màn biểu diễn của Lạc Âm Phù là tiết mục mở màn.
Một bài hát do Mạnh Na biên soạn, vũ đạo do Chu Tuyết Nhi biên đạo.
Ba động tác đồng đều, Chu Tuyết Nhi là C-vị tuyệt đối.
Tô Kỷ dùng đầu lưỡi linh hoạt tách một hạt thông, các cô biểu diễn luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Bùi Hoài liếc Tô Kỷ: “Nhóm của cô.”
Tô Kỷ chỉ bình thản “ừ” một tiếng.
Dường như để kích thích lòng hiếu thắng hề tồn tại của ai đó, thêm một câu: “Nhảy cô.”
Tô Kỷ đầu , ánh mắt giao với : “Tôi cảm ơn nhé.”
Nửa chương trình, bụng Tô Kỷ đói rõ rệt, tốc độ sản xuất vỏ hạt dưa bàn ngày càng nhanh.
Bùi Hoài dứt khoát cầm giúp cô tấm biển sữa hữu cơ Đặc Điển, để cô tiện ăn vặt.
Các tiết mục đó đều thuận lợi, chương trình kỳ kết thúc sớm hơn dự kiến nửa tiếng.
Đạo diễn lên sân khấu đối chiếu tư liệu với máy , đột nhiên chú ý tới nửa chương trình, tấm biển sữa hữu cơ Đặc Điển luôn do kim chủ ba ba cầm.
Lúc phỏng vấn đó kim chủ ba ba sa sầm mặt , Tô Kỷ điều như ?
Nếu chọc giận kim chủ ba ba, bọn họ đều gánh nổi.
Đạo diễn cũng là nóng tính, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, một vòng trong đám ——
“Tô Kỷ!”
Tô Kỷ đầu , xinh đến chói mắt.
Đạo diễn lắc lắc đầu, phá vỡ ảo ảnh của cô, chỉ mũi mắng: “Hôm nay cô đến đây làm gì? Làm đại gia ? Là để giơ biển cho nhà tài trợ! Ai cho cô đưa biển cho nhà tài trợ cầm?”
“Là ,” một nửa, một tấm biển cứng rắn chặn đầu ngón tay đang vươn của .
Theo mấy chữ “Đặc Điển” tấm biển lên, là khuôn mặt công t.ử bất phàm của kim chủ ba ba.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-31-sua-cua-minh-minh-tu-cam.html.]
Đạo diễn nhất thời phản ứng kịp: “??”
Bùi Hoài lạnh lùng , thế mà quên mất ý khác của câu đó, thẳng ——
“Sữa của , tự cầm, vấn đề gì ?”
(Hết chương)
Đạo diễn nuốt nước bọt ừng ực, vội vàng xua tay lấy lòng: “Không vấn đề, vấn đề, chỉ sợ cô làm phiền ngài, là hiểu lầm...”
Bùi Hoài thu hồi tầm mắt, với Tô Kỷ: “Công việc hôm nay của cô kết thúc .”
Tô Kỷ thích nhất dáng vẻ tiền phóng khoáng của : “Cảm ơn.”
Đạo diễn Tô Kỷ, Bùi Hoài, đột nhiên cảm giác kim chủ ba ba đang bênh nhà ?
Bỏ tiền mời Tô Kỷ tới giơ biển, xong sợ mệt nên tự giơ, là kẻ mắt mù Tô Kỷ, chặn tiên...
Đây là đại sứ hình tượng... Đây rõ ràng là đang cung phụng tổ tông mà??
khi tìm Trần Tĩnh để dò hỏi, Trần Tĩnh trừ phủ quyết: “Phùng đạo, ngài đừng để ý, là nghệ sĩ nhà chúng hiểu chuyện, lát nữa nhất định sẽ dạy dỗ cô ...”
Cả một chương trình, Thẩm Mộc chụp hơn 100 tấm ảnh, quả thực trở thành “trạm tỷ” của Bùi Hoài và Tô Kỷ.
Trung bình cứ mười tấm, thì chín tấm Bùi Hoài đang Tô Kỷ.
Là kỹ thuật chụp ảnh của ? Hay là...
Dù cũng gửi bộ cho Bùi lão gia tử, một phút , năm tin nhắn chuyển khoản mỗi tin một vạn tệ tới.
Nói tiền bạc tổn thương tình cảm?
Hắn chỉ là vì hạnh phúc của tổng tài thôi mà.
Thẩm Mộc phẫn nộ nhấn chấp nhận!
Tầm mắt Bùi Hoài dõi theo Tô Kỷ đang hậu trường một lúc, liền thấy Trần Tĩnh theo.
Người đó là quản lý của cô gái nhỏ.
Không nghĩ đến cái gì, gọi Thẩm Mộc đến bên cạnh.
Thẩm Mộc cất điện thoại túi, nụ rạng rỡ: “Tổng tài, việc gì ngài cứ !”
Bùi Hoài trầm giọng phân phó: “Lát nữa ...”
Hậu trường, Trần Tĩnh một vòng lớn mới tìm phòng hóa trang của Tô Kỷ.
Rõ ràng nãy theo về, nhưng Tô Kỷ chân dài bước nhanh, cô vài bước mất dấu.
Đẩy cửa bước : “Tô Kỷ!”
Lại dám để Bùi tổng cầm biển giúp cô, phản !
đợi Trần Tĩnh tuôn một tràng, đột nhiên nhận tin nhắn từ Bùi Thị.
[Thù lao chuyển tài khoản cá nhân của cô Tô.]
Tin nhắn đến đúng lúc quá ?
Như , cô lấy phần trăm hoa hồng, ngửa tay xin Tô Kỷ.
Một bụng lửa giận lập tức nghẹn trong lòng dám phát tác.