Nói , ông đưa một tay , lấy từ hộc đựng đồ một bình giữ nhiệt.
Tô Kỷ liếc ——
Trời ạ!
Cái bình to béo ú nhét đầy ắp lá Tùng Lam Tiên!
Cũng may những bạn chơi cờ cùng chú Vương thường ngày hàng, nếu với kiểu “khoe của” của ông, dễ gây phẫn nộ trong dân chúng a!
Ninh Lệ Hoa đang cùng Tô Thiến Nhu chọn lễ phục, thấy Tô Kỷ nhà, hai đồng thời ngẩng đầu liếc một cái, như thấy mà tiếp tục thảo luận.
Tô Tồn Nghĩa từ thư phòng : “Tiểu Nhu, chị con về chào một tiếng.”
Tô Thiến Nhu lúc mới tình nguyện ngẩng đầu lên : “Chị về lúc nào ? Con còn tưởng chị quên thường xuyên về thăm trưởng bối trong nhà chứ.”
Không đợi Tô Tồn Nghĩa mở miệng, Ninh Lệ Hoa ở bên cạnh giả làm : “Tiểu Nhu, con chuyện như , chị con là do công việc bận rộn, bây giờ nổi tiếng lắm, ba và sức khỏe đều , cũng cần phiền chị con thường xuyên về thăm.”
Tô Kỷ : “Xin dì Ninh, về để thăm dì, chỉ đơn thuần là nể mặt ba thôi.”
Hai chữ “đơn thuần”, Tô Kỷ chậm rãi, sắc mặt Ninh Lệ Hoa nháy mắt trở nên vô cùng khó coi.
Tô Thiến Nhu cũng tức chịu nổi: “Ba, hiếu kính cha là nghĩa vụ của con cái, chị chuyện với như , chẳng lẽ ba gì ?”
Ai ngờ Tô Tồn Nghĩa liếc cô một cái : “Mẹ con con và Tuấn Nghiệp hiếu thuận là đủ , Kỷ Kỷ hôm nay về con gây khó dễ cho nó, còn nữa, gần đây ba thấy con và Tiểu Tống ngày càng gần, đó là bạn trai cũ của chị con, con gần gũi với nó như , đúng là thể thống gì!”
Tô Thiến Nhu mắng đến nên lời, lớp phấn nền dày cộm cũng che sắc mặt đỏ bừng.
Tô Kỷ đến phòng khách xuống, rộng lượng: “Chuyện ngại, thấy hai họ xứng đôi.”
Sắc mặt Tô Thiến Nhu càng khó coi hơn!
Cho đến khi Trâu Mẹ đến báo, khí căng thẳng mới hòa hoãn.
Trâu Mẹ: “Phu nhân, , Tống đến, là đến tìm nhị tiểu thư thảo luận kịch bản!”
Tô Thiến Nhu cũng mặc kệ ba dạy dỗ, thấy Tống Hằng như gặp cứu tinh: “Bảo đợi một chút, con quần áo xuống ngay!”
Ninh Lệ Hoa vội vàng về phía Tô Tồn Nghĩa: “Ông xã, nếu Kỷ Kỷ ngại, thì cứ để chúng nó tự nhiên qua , ông đừng can thiệp nữa.”
Tô Tồn Nghĩa cau mày hỏi Tô Kỷ: “Kỷ Kỷ, nếu con gặp nó, thì thư phòng của ba chơi…”
Tô Kỷ vắt chéo đôi chân trắng , khóe môi nhếch lên một nụ : “Có gì mà gặp, chúng cùng thảo luận, huống hồ đất diễn của em gái, về cơ bản đều liên quan đến mà~”
Cảm ơn 【by mộ từ】 donate!!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-110-tam-ke-cua-tra-xanh-yeu-phi-tuong-ke-tuu-ke.html.]
Bão chương bắt đầu!
(Hết chương )
Cuối cùng, khi Tô Thiến Nhu một chiếc váy nhỏ đầy tâm cơ xuống, thế giới hai mà cô mong đợi với Tống Hằng, biến thành thế giới ba .
Ninh Lệ Hoa nhường phòng khách cho họ, đó dặn Trâu Mẹ tiếp đãi đạo diễn Tống cho .
Tống Hằng thấy Tô Kỷ bất ngờ: “Tiểu Kỷ?”
Trước đây Tống Hằng thấy Tô Kỷ, đều là chán ghét mặt mà gọi thẳng tên Tô Kỷ.
Hôm nay biến thành Tiểu Kỷ, đến lượt Tô Kỷ thấy ghê tởm.
Ba quanh bàn thảo luận kịch bản, Tô Thiến Nhu tìm cơ hội để sáp gần Tống Hằng.
Bản cô cảm thấy Tống Hằng tiềm năng, bây giờ nhận làm đạo diễn cho 《 Hàng Tỉ Sao Trời 》, mà bộ phim là dự án trọng điểm của Cá Voi Xanh, tương lai của Tống Hằng tuyệt đối thể đo lường.
Tô Kỷ liếc chiếc váy của Tô Thiến Nhu, chỉ cần cẩn thận một chút là quả bóng sẽ rơi : “Bây giờ cuối tháng mười , lạnh ?”
Tô Thiến Nhu e thẹn Tống Hằng: “Thường ngày ở nhà em đều mặc như mà~~”
Theo động tác của cô , Tống Hằng dễ dàng liếc thấy một chút xuân sắc, yết hầu rõ ràng trượt một cái, đó tự nhiên mà dời .
Tô Thiến Nhu kịch bản của : “Anh, cảnh thứ ba của màn thứ hai ở đây: Nữ phụ kế mắng chửi, một cái tát sắp giáng xuống, tiểu tùy tùng chủ động tiến lên giúp nữ phụ đỡ cái tát. Em cho rằng nên để tiểu tùy tùng đỡ tát nữ phụ, như , sự tồn tại của nhân vật chị gái quá yếu, dễ dàng khơi dậy sự đồng cảm của khán giả…”
Mấy ngày nay, cô nhiều sách chuyên ngành.
Chỉ để nghĩ lý do , để Tống Hằng chấp nhận đó điều chỉnh kịch bản cho cô .
Quả nhiên, Tống Hằng rơi trầm tư.
Lúc khi kịch bản , quả thật ý lấy lòng nữ phụ, cho nên lời Tô Thiến Nhu lý.
Tô Thiến Nhu đắc ý về phía Tô Kỷ.
Tô Kỷ chắc chắn đang đợi đến lúc phim để xem trò của cô , bây giờ thì ?
Chỉ bằng mấy câu của cô , thành công lay chuyển suy nghĩ của đạo diễn.
Cái gọi là tâm lý chiến~
Ai ngờ Tô Kỷ một chút cũng vội, cô đang xoay một cây bút trong tay: “Tôi thấy em gái lý…”
Ngược , cô tỏ tích cực: “Vậy đạo diễn Tống, là cứ giao cảnh tát cho , loại cảnh là dễ thể hiện diễn xuất nhất, giống như loại cảnh độ co giãn cao , tự tin thể thể hiện .”
Tống Hằng về phía cô, trong mắt vài phần tán thưởng: “Vậy như , cảnh …”