YÊU LẠI TỪ ĐẦU - Chương 8:

Cập nhật lúc: 2026-04-22 05:32:03
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày về với đất, đến tiễn đông. Mẹ chỉ , và cũng chỉ . Từ nhỏ, quanh vắng bóng họ hàng, bạn bè. Nên khi bà mất, cũng chẳng báo tin cho ai.

Gia đình Lữ Tống đến. Anh thích náo nhiệt, cũng . Anh mời cả một đoàn hát tuồng đến diễn mộ bà.

Đi cùng Lữ Tống còn Dương Cẩm, cô em Pháp ngọt ngào mà Lữ Tống từng xem mắt. Mẹ kể với khi Lữ Tống làm, rằng bà sắp xếp buổi xem mắt đó, vì bà con trai sống cô độc.

hóa , Dương Cẩm bạn trai Pháp. Cô nhận lời xem mắt chỉ vì Lữ Tống nhờ diễn một vở kịch, chọc tức vì chuyện xem mắt với khác. Mẹ của Lữ Tống chuyện, mắng là đồ nhỏ nhen.

Tôi : “ .”

Lữ Tống ôm chặt hơn: “Anh nhỏ nhen, thế em là gì? Năm nay em xem mắt bao nhiêu ?”

Tôi đếm ngón tay, giơ cả bàn tay .

“Năm ?” Anh nhíu mày.

Tôi lắc đầu: “Năm mươi .”

Mẹ của Lữ Tống thì vỗ đùi, mắt tròn xoe: “Trời đất! Con dâu tài thật!”

Tang lễ xong xuôi, dài giường . Cầm chiếc điện thoại mua cho bà vài năm , bật lên, vô tình thấy một đoạn video dài hàng tiếng đồng hồ.

Mấy phút đầu chỉ cảnh loay hoay với camera, xoay tới xoay lui. Đến phút thứ bảy lẻ sáu giây, khuôn mặt bà mới hiện rõ trong khung hình. Trời ơi, bà gầy quá! Mặt hóp , tóc bạc trắng cả đầu. Tôi bịt miệng, nước mắt cứ thế trào .

“Thanh Thanh , trưa nay con ăn ít canh gà thế? Có nêm nhiều muối quá ? Già , tay chân cứ lóng nga lóng ngóng.”

“À, lúc nãy thấy con vội vàng ngoài, quên dặn con mang theo máy hút sữa. Lỡ đường mà sữa tràn thì ngại lắm. Con gái gì mà hậu đậu quá!”

“Haiz… Giá mà Lữ Tống ở đây thì mấy. Nó cẩn thận lắm, hồi hai đứa còn ở với , nó chăm con tròn trịa, mặt mũi tròn xoe, là thấy cưng. Không nó cứ mang đồ ăn từ bệnh viện về mà nuôi con tròn thế. Nhìn con toe toét mà cũng vui lây…”

“Nhắc đến Lữ Tống… Mẹ với nó nhiều lắm. nếu chọn , lẽ vẫn sẽ làm như . Mẹ ích kỷ, thừa nhận. Mẹ chỉ cần con một cuộc sống hơn một chút, còn cái danh , gánh hết.”

“Thanh Thanh , con yêu nó nhiều, cũng con từng thực sự yêu ai. Cả kết hôn, cả hẹn hò, tất cả đều chỉ là để yên lòng. Mẹ xin , Thanh Thanh. Mẹ làm khổ con .”

“Con cứ cắm đầu công việc, chỉ mong hai con cuộc sống hơn. Mua xe, mua nhà, mua bao nhiêu thứ bổ dưỡng cho hiểu gì . Mẹ chỉ thấy con hạnh phúc thôi. Chỉ cần con hạnh phúc, một chút thôi cũng . Ít nhất, cũng hơn chứ.”

“Ôi, mệt . Mẹ nghỉ một chút tiếp…”

“Khụ… Thanh Thanh… Con chắc cũng thấy xa, ích kỷ lắm ? Ép con kết hôn, ép con ly hôn, tái hôn. Chẳng quan tâm đến suy nghĩ của con gì cả…”

“Haiz… nếu làm thể giúp đời con bớt khổ hơn, thì cứ xa . Ai sống đời mà chẳng chút ích kỷ, huống chi là làm như . Ít nhất thì bên cạnh Thanh Thanh cũng đáng tin cậy. Mẹ nhắm mắt cũng yên lòng.”

“Kiếp , vẫn làm của con, Thanh Thanh ạ. Cảm giác kiếp vẫn yêu con đủ đầy. Kiếp sẽ bù đắp cho con…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-lai-tu-dau-sneh/chuong-8.html.]

“Ôi… chắc là . Mẹ mệt quá. Mẹ còn với con nhiều điều lắm. Mẹ còn nợ Lữ Tống một lời xin .”

“Mẹ còn cùng chồng con, bà tuy miệng lời cay nghiệt nhưng tâm địa mềm mại, chơi vài ván bài nữa. Con , bà tuy ngoài mặt cứng rắn thôi nhưng thực thương con. Mẹ thấy bà ở công viên mấy , tay xách nách mang bao nhiêu là đồ mà nhất quyết chịu nhà. Haiz… ai cũng khổ cả.”

“Mẹ vẫn dặn dò con, hãy chuyện nhiều hơn với Lữ Tống, hoặc là cầu xin nó, nếu thì con hãy xuống nước một chút. Xem nhà họ đưa điều kiện gì con cứ đồng ý . Mẹ thực sự sợ, sợ lắm . Nếu con một nuôi con, con sẽ sống nữa. Con , hồi con còn nhỏ…”

“Ôi… Mẹ nhiều mà vẫn hết . Mẹ xin con, con hãy tìm Lữ Tống . Mẹ yên tâm giao con cho ai khác cả. Còn nữa… còn một câu cuối cùng…”

“Lữ Tống yêu con, nó yêu con nhiều. Còn hơn cả nữa… yêu con nhất. Mẹ chỉ yêu con thôi. Thế giới của chỉ con, yêu con thì yêu ai…”

thật tệ…”

Khuôn mặt bà nhăn , đau đớn. Tiếng con trai oe oe vang lên từ video, màn hình tối đen. Giọng bà cất lên: “Ôi, cháu ngoan của bà, nữa ? Có nhớ ? Mẹ tìm bố …”

“Cháu ngoan, bà đến bên con nhé…”

Một tiếng lục cục, một tiếng “rầm” mạnh. Tiếng biến mất, tiếng của con trai càng thêm đơn độc, lạc lõng.

Cả video dài gần hai tiếng. Mẹ chỉ xuất hiện hai mươi phút. Phần còn là tiếng con trai . Tôi xem xem .

Cho đến khi Lữ Tống bước . Anh , bỗng hoảng hốt. Anh đặt bát canh tay xuống bàn, vội vàng bước đến: “Sao ? Đừng nữa, mắt sẽ đau đấy.”

Tôi nghẹn ngào: “Lữ Tống… canh đó… mặn quá…”

Nước mắt rơi lã chã: “Canh gà… mặn quá… mặn hơn cả nước mắt…”

Lữ Tống ôm lòng, bàn tay ấm áp vỗ nhẹ lên lưng: “Không , . Vậy thì đừng uống nữa. Em uống gì, nấu cho.”

Tôi ngước lên, mắt : “Em xứng đáng để đối xử với em như . Anh… nên suy nghĩ .”

Mắt đỏ hoe, giống hệt đêm đòi ly hôn.

“Xứng đáng!”

“Cố Thanh, đừng những lời như . Cả đời chỉ cần em thôi, ngoài em chẳng cần ai khác. Nếu em yêu nhiều, sẽ cố gắng thêm. Coi như thành di nguyện của em, em cứ sống tạm với , ? Đừng bỏ rơi nữa, một là quá đủ , sống những ngày tháng như thế nữa. Em , bao nhiêu bắt em về, nhốt em như trong phim, nhưng thể…”

Tôi bao giờ thấy Lữ Tống bày tỏ tình cảm mãnh liệt với như . Tôi vẫn luôn nghĩ, cả đều giống , coi hôn nhân chỉ là cái cớ để đối phó với bố . Thực , nếu xếp hạng thì một, Lữ Tống thứ hai. Sao quan trọng chứ, chỉ là mặt , vẻ quan trọng hơn một chút thôi.

Tôi chạm nhẹ dái tai : “Vậy thì… sống tạm . Em sẽ cố gắng, thật đấy.”

Anh ôm thật chặt: “Được.”

“Xin .” Tôi thì thầm: “ chịu thiệt .”

Mẹ ơi, thấy , con thành tâm nguyện của . Giờ con gia đình riêng của . Nghe lời , chúng con sẽ sinh vài cô con gái xinh như Địch Lệ Nhiệt Ba.

 

Loading...