YÊU LẠI TỪ ĐẦU - Chương 11: Ngoại truyện
Cập nhật lúc: 2026-04-22 05:32:27
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi là Lữ Tống. Lữ là họ , Tống là họ bố. Mẹ thành danh y, lưu danh sử sách. Bố chỉ mong hạnh phúc. Hai bất đồng quan điểm, đường ai nấy . Tôi thì thành bác sĩ thật, nhưng sử sách thì thấy . Còn hạnh phúc, ừm, cũng thấy tăm .
Hôm xem mắt Cố Thanh, trực đêm về, ngợm tả tơi như thể đ.á.n.h trận. Mặt mũi kịp rửa, tóc tai bù xù, chắc khóe mắt còn dính cả ghèn.
Bà mối thì cứ giục, bảo bên nữ gấp lắm, chờ chỉnh trang . Tôi nghĩ bụng, thôi thì cứ , kiểu gì cũng hỏng. Mẹ giục lắm , xem như cho bà yên lòng .
Đến nơi, Cố Thanh đang giữa một đống tài liệu ngổn ngang, mặt là máy tính. Trông bận bịu lắm, chẳng buồn chuyện. Tôi xuống, lặng lẽ quan sát.
Em cũng bình thường thôi, mắt long lanh, mũi cao, dáng cũng chẳng gợi cảm. Xung quanh mũi còn lấm tấm tàn nhang. Tóc dài buộc túm bằng sợi dây chun đỏ, lòa xòa. Người thì mặc bộ đồ đen rộng thùng thình, nhưng vẻ gọn gàng.
Kỳ lạ là mắt cứ dính em, dứt . Hình như một mùi hương nào đó cứ lẩn quẩn, cuốn lấy .
Mười phút , em lên tiếng: “Xin chào, em là Cố Thanh. Em lập gia đình. Em xe, nhà, công ty. Thu nhập cũng , năm ngoái hơn năm trăm ngàn. Em xem hồ sơ của , bác sĩ, nghề nghiệp . Anh thấy em thế nào?”
Tôi ngập ngừng. Nghề bác sĩ, thật, đôi khi cũng chắc thực sự thích nó . Sự thẳng thắn và tự tin của em khiến chút bất ngờ, chút ngưỡng mộ.
Gật đầu, đồng ý.
“Chuyện tình cảm thì tính cũng .” Em tiếp: “Em khá bận, lo chuyện chồng nàng dâu hàng xóm láng giềng . Chắc là làm một vợ đảm đang . yên tâm, em cũng gây chuyện . Em dễ tính lắm, cái gì cũng .”
“Không , lo .” Tôi đáp.
Thế là chúng bắt đầu hẹn hò.
Lần đầu tiên ở căng tin bệnh viện. Chúng ăn sườn hầm. Em thích, khen ngon hơn cả em nấu. Sau đó, chúng hôn xe ở tầng hầm.
Lần thứ hai ở căng tin phía tây bệnh viện. Chúng ăn gà sốt cay. Em chỉ khen một chút, bảo ngon bằng quán ở ngã tư Trường Hằng. Sau đó, chúng hôn chung cư của em, một nụ hôn dài.
Lần thứ ba ở quầy hàng mới mở trong bệnh viện. Chúng ăn pizza và hamburger. Em thích, bảo từ nhỏ thích . Tôi hỏi tại , em đáp: “Vì ăn mấy thứ tìm bố.”
Pizza và bố? Hai thứ liên quan gì đến chứ?
“Hồi nhỏ, em gặp mấy ông bố ở quán pizza.”
“Gặp một thôi. Cuối cùng chỉ còn em, ngốn hết ba cái hamburger.”
Câu chuyện về tuổi thơ trọn vẹn của em, từ lâu. Con nhà đơn mà, chắc chắn trải qua ít khó khăn. Tôi định mở lời an ủi, thì em ngẩng phắt lên: “Này Lữ Tống, căng tin bệnh viện cổ phần của đấy?”
Tôi lắc đầu: “Không.”
“Thế thì đổi chỗ khác nhé. Đồ ăn ở đây mùi t.h.u.ố.c sát trùng.”
Tôi bỗng thấy hổ, vội vàng gật đầu: “Xin , xin .”
Em bất ngờ nhoẻn miệng , nắm tay kéo xuống hầm để xe. Trên xe, chúng “yêu” . Rồi đó, chúng đăng ký kết hôn. Tính , chúng quen cũng nửa năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-lai-tu-dau-sneh/chuong-11-ngoai-truyen.html.]
Cuộc sống hôn nhân bận rộn cuốn chúng . Tôi làm việc theo ca, em cũng bận tối mắt tối mũi. Gặp chẳng bao nhiêu, nhưng sáng nào em cũng cố gắng chiên trứng cho khi làm, tối về bỏ quần áo máy giặt, những việc nhỏ nhặt của một vợ.
Mẹ chồng nàng dâu hề mâu thuẫn, hàng xóm láng giềng cũng hòa thuận. Mọi cứ nghĩ là khéo vun vén, nhưng thực là em âm thầm xử lý hết, từ thông cống nghẹt, bóng đèn cho đến tiền phúng viếng hàng xóm. Mẹ vợ cũng thường xuyên qua nhà nấu nướng, dọn dẹp, chuẩn đồ ăn cho mang đến bệnh viện, đỡ ăn ở căng tin.
Tôi thầm nghĩ, lẽ thành tâm nguyện của bố. Tôi là một đứa trẻ hạnh phúc.
Rồi một ngày, hạnh phúc của vỡ vụn. Mấy chữ màn hình điện thoại như lưỡi d.a.o sắc lạnh, cứa nát tất cả. Trời đất như sụp đổ chân.
Tại ? Tại thể cho em một đứa con? tại chỉ vì thế mà ly hôn? Tàn nhẫn quá. Tôi tình cảm em dành cho phai nhạt, nhưng ít vẫn còn chút gì đó chứ, nếu , em còn giặt đồ lót cho ?
Vậy mà hai chữ “ly hôn” dễ dàng thốt từ miệng em như thế. Tôi níu kéo, xin , cầu xin, nhưng vô dụng. Em nhất quyết ly hôn. Tôi yêu em, nhưng giờ phút , hận em.
Đêm đó, như phát điên. Em , giả vờ thấy, chỉ hận bản vô dụng. Sau khi tất cả kết thúc, lưng với em.
Ba ngày , chúng tòa.
Tôi làm tròn tâm nguyện của , trở thành một bác sĩ giỏi, lưu danh sử sách. đ.á.n.h mất tâm nguyện của bố, đ.á.n.h mất hạnh phúc của .
***
Giữa những cái tên trong danh sách sản phụ, cái tên Cố Thanh bỗng nhiên nhảy . Còn xe cấp cứu đưa phòng sinh nữa chứ. Hỏi mới , em vẫn còn bận bịu đàm phán hợp đồng khi sinh, bụng mang chửa mà chạy khắp thành phố.
Tôi tức đến nghẹn thở, gã chồng mới của em là giống gì ? Sắp sinh mà còn bắt em làm?
Tôi vội vàng mặc đồ, lao thẳng đến phòng sinh.
Cố Thanh vẫn , kiên cường và bình thản như hề chuyện gì xảy . Nhìn thấy em, bao nhiêu kỷ niệm ùa về như thác lũ, trong mộng bỗng hiện mắt, định thốt lên “Lâu gặp”, nhưng miệng nhanh hơn não, buông một câu làm em tức điên.
Sau khi đỡ đẻ xong, một câu bỗng lóe lên trong đầu : “Anh mau lôi con trai !”
Tôi sững , con trai của ? Tôi vội vàng làm xét nghiệm, và đúng là con thật!
Tôi định tìm em để tái hôn, nhưng miệng cứ thích làm trái ý tim.
Buổi thăm hôm thật chẳng vui vẻ gì. Mẹ của Cố Thanh bệnh, bà chúng tái hôn. Lòng mừng như mở cờ trong bụng, nhưng nhớ cảnh bà ép ly hôn đây, chần chừ.
Rồi của Cố Thanh qua đời. Giọng Cố Thanh nghẹn ngào trong điện thoại, hối hận vô cùng. Giá như cho em về bệnh tình của em sớm hơn, ít nhất họ cũng thể tạm biệt t.ử tế.
Cố Thanh suy sụp , giống như ngày em bỏ rơi, cả như rỗng tuếch.
Mẹ quý Cố Thanh. Bà em đòi hỏi, làm làm mẩy, cũng chẳng tranh giành con trai với bà. Dù bận rộn, em vẫn dành thời gian chơi mạt chược với bà mỗi tuần. Tính tình thẳng thắn, hợp cạ với bà. vì chuyện của của Cố Thanh, bà chút ác cảm. Vì , chuyện tái hôn, với là thể.
Sau đó, khi tin của Cố Thanh qua đời, đến bệnh viện, mắt đỏ hoe. Bà ngờ xảy chuyện , buồn đến mức suýt ngất xỉu. Sau đó, chuyện tái hôn của chúng cũng thuận buồm xuôi gió.
Tôi là gặp gỡ phụ nữ khác, nhưng chỉ yêu Cố Thanh. Em làm tổn thương cũng , yêu cũng . Chỉ cần em bằng lòng ở bên cạnh , là đủ .