Yêu Kẻ Sát Nhân - Chương 159

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-03 19:49:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặc dù khoảnh khắc thấy cô , cảm xúc từng đều trào dâng, và chỉ lấy m.á.u cô , mà còn nắm giữ trái tim cô trong tay và xem nó đập. Tôi bảo vệ nó và đồng thời tàn phá nó.

Tôi tiêu diệt cô và chứng kiến cô phát triển, và thể quyết định điều nào quan trọng hơn.

, rút nó , đùa giỡn với cô , chơi đùa với tâm trí cô và theo dõi cô đấu tranh ở những góc cạnh.

Và khi lúc , tự hỏi sẽ làm gì với cô .

Tôi làm tổn thương cô cứu cô ?

Có thể là một chút của cả hai.

Tôi định bỏ , nhưng phụ nữ mà thể sống thiếu, yên bình bồn chồn, chẳng thể làm gì khác ngoài việc với tay phía , ngón tay đẩy cửa sổ lên. Tôi đưa chân qua, nhẹ nhàng nhất thể lẻn phòng ngủ của cô .

Đeo khẩu trang chắc chắn lên mặt, bước tới, bước chân nhẹ nhàng những tấm ván lỏng lẻo mà sẽ kêu răng rắc chân. Tôi chỉ thể ở đây một chút cho đến khi Archer đến kiểm tra cô . Tôi hiểu , sẽ đợi lâu. Sẽ luôn đến kiểm tra cô , và làm gì. Tôi hy vọng cô sẽ đồng ý.

Tôi ở bên . Luôn luôn. Và bao giờ thể ở Hellcrest Heights.

cần cùng và chúng cần càng xa nơi càng .

Bước thêm một bước nữa, sàn nhà kêu cót két. Lakyn mở choàng mắt, dù thấy . Chỉ thấy bóng đen trong góc phòng.

Tôi nỗi sợ hãi hiện rõ trong ánh mắt cô, một màn sương mù dày đặc như ngày mưa. Cơ thể cô đột nhiên thẳng đơ, lăn qua, bước như cua nệm, cố gắng tránh xa .

Flowers

Tôi bước về phía giường và cô càng trở nên sợ hãi hơn.

Nhảy về phía , túm lấy mắt cá chân cô , giữ chặt cô xuống khi xuất hiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-ke-sat-nhan/chuong-159.html.]

"Lakyn," khàn giọng . "Là đây."

Nỗi sợ hãi, sự phản bội, sự tức giận và hết là tình yêu tỏa sáng qua ánh mắt của cô.

Nước mắt trào , thả lỏng khi cô cúi về phía . Tôi buông mắt cá chân cô , cô lăn , quỳ xuống và bò về phía . Tay cô chạm bắp tay và ôm chặt .

"Anh còn sống," cô thì thầm, giọng đau đớn khi móng tay cô bấu chặt áo len và da thịt . Da run lên khi cơn đau lan khắp .

Ngón tay đưa lên miệng cô , khẽ chạm môi . "Anh ở đây. Bên em."

Đôi mắt cô nheo khi nỗi đau ập đến, và chính là nguyên nhân gây điều đó.

"Anh ?" cô hỏi, mắt xuống bụng .

Tôi lướt tay vải, cẩn thận ấn quá mạnh. "Khâu ." Cơn giận dâng lên trong , dù là giận cô giận chính .

"Em cố g.i.ế.c ," cô một cách đơn giản.

Ngón tay cô di chuyển đến chỗ đ.â.m , và nắm lấy cổ tay cô , đẩy cô cho đến khi lưng cô chạm nệm. Cô chống cự một lúc, nhưng khỏe hơn, giữ cô xuống, đầu gối ấn xuống giường và trèo lên .

Hơi thở của cô dồn dập hơn, cho đến khi cô thở hổn hển bên . "Làm ơn," cô thì thầm, giọng cô vang vọng giữa những tán cây.

Tôi mỉm , đưa tay , đầu ngón tay lướt nhẹ lớp vải bay phấp phới của chiếc áo nỉ của cô .

"Làm ơn nào, Lake bé bỏng? Lấy những gì ? Cho em sự sống? Cho em cái c.h.ế.t? Đưa em khỏi đây? Em cái nào , vì sẽ trao tất cả cho em," gầm gừ, những ngón tay cuộn tròn áo cô . Tôi thể thấy tiếng những sợi chỉ đứt kéo căng. Cô kêu lên, và cánh tay còn của vung , vòng quanh eo cô . Cơ bắp căng , và một tiếng gầm gừ thoát khỏi cổ họng khi kéo cô , phần của cô cọ vết thương của .

Tôi lún sâu nệm, và tay chân chúng quấn lấy . Cơ thể chúng va khi chúng lún sâu nệm của cô , và áp sát với một sự chiếm hữu, một sự hung hăng khi cho cô nếm trải sự tức giận của .

Da bụng căng , và thể cảm thấy những mũi khâu vết thương căng . Cơn đau khiến cảm thấy như đang xé làm đôi. Hơi thở của cô phả khi túm lấy cổ tay cô , kéo lên đầu.

Loading...