YÊU DẤU, YÊU DẤU - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:03:03
Lượt xem: 1,348

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi hát tưới mát một đầy mồ hôi, lâu lâu trộm một . Cậu vẫn lì lợm giữ nguyên tư thế cũ.

Lại chợt mềm lòng . Nghĩ rằng dẫu gì bây giờ cũng chỉ là một tên ngốc thôi, nên cũng sĩ diện nữa, bèn xuống nước với .

"Đông Đông ... " nhỏ giọng gọi, "Có nóng ? Anh tắm cho em nhé!”

Cậu hứ một tiếng, vẫn buồn động đậy.

"Ai tắm thì ngủ ngoài sofa nha." Tôi dọa.

Cuối cùng thì ai cũng d.a.o động, do dự mà xoay .

"Anh đ.á.n.h em, xin mới ." Lại còn điều kiện.

Bị một tên chỉ thông minh chỉ bằng đứa trẻ lên năm xỏ xiên, giận xám cả mặt.

"Còn thì ngoan, đường lung tung, cũng xin ." Tôi dậy hai tay chống hông.

Cậu chút cò kè, ngoan ngoãn giải thích, hại cũng đuối lý mà nhỏ giọng xin .

Lúc gội đầu cho , tay vô tình chạm thứ gì đó.

Tôi khom lưng, vạch tóc xem, là một vết sẹo lồi, dài. Nhìn nhớ cái t.a.i n.ạ.n xe kinh hoàng đó. May mà tóc dài che lấp .

"Còn đau ?" Tôi hỏi. Đầu ngón tay cẩn thận lướt nhẹ lên vết thương lành.

Cậu lắc đầu, "Chỉ ngứa ngứa."

Vết sẹo sâu như thế thể đau?

Tôi chau mày, nhớ tới mấy ngày đến bệnh viện thăm . Mặt mày nhợt nhạt, dây nhợ cắm đầy . Rành rành còn thở đó mà chẳng khác gì c.h.ế.t.

Lúc đó nghĩ, mãi mãi tỉnh nữa.

"Cậu đó, suốt ngày chỉ gây rắc rối." Tôi thở dài.

Tên đang cúi đầu nghịch rốn chợt ngẩng lên ngu ngơ hỏi , “Rắc rối là ?”

Tôi bực đè đầu xuống.

"Nghĩa là lời , chạy lung tung, hại về nhà mà thấy .” Tôi nghiến răng .

"Tại em đói mà~" Ngốc nghếch bĩu môi trả treo.

Chợt lúc bụng tên đần đó réo lên vô cùng phối hợp.

"Không để bánh quy và bánh mì sẵn bàn ?" Tôi xách đầu dậy để thể dễ dàng lườm liếc hơn.

" em chỉ thích ăn gà rán thôi!!!"

là đồ kén ăn! Tôi dùng bàn tay ít dính xà phòng gõ mạnh lên trán làm la oai oái lên, bưng chỗ đau mà kêu, “Anh đ.á.n.h em~~”

Bỗng dưng nhớ tới cái bạt tai tiện thức ăn nhanh khi nãy mà lo lắng kiểm tra bên má đ.á.n.h của . Không vết gì cả. May là chẳng chi nghiêm trọng.

"Tôi thích thì đ.á.n.h thôi. Nếu thấy khó chịu cứ c.ắ.n trả !”

Tôi cố bộ hung dữ, dọa sợ giật mà bĩu môi lườm nguýt. Vẫn thích nhất là cảnh bắt nạt. Bèn xòa trét xà phòng lên mũi . Tên ngốc giận thì giận nhưng vẫn im lặng trừng mắt chống chọi.

*

Nhân lúc đại thiếu gia đang tung tăng tắm trong , ngoài gọi điện đặt thức ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-dau-yeu-dau/chuong-5.html.]

Là loại gà rán thích, còn thêm cả coca, khoai tây chiên, bánh pie và kem leng keng. Một bữa tối mang ý cầu hòa thấy rõ. Nghĩ nghĩ thấy sống càng lâu càng lắm chuyện giật gân. Từ đó đến nay chỉ là Lục Bách Đông lấy lòng , chứ nào lúc chủ động cầu hòa với ? Ai mà ngờ khi đụng xe, tình thế đảo nghịch. Tôi từ thế thượng phong đá ngon lành xuống phần lép vế.

"Đã lau khô tóc ?"

Chắc là ngửi mùi thịt thơm nghi ngút mà tên lao thẳng từ nhà tắm , thèm trả lời câu hỏi của , chỉ lo nhảy tưng tưng quanh bàn thức ăn. Tôi bó tay, phòng lấy máy sấy , đè xuống sofa mà sấy khô tóc giúp. Ai cũng ngoan, tay cầm đùi gà, im để hong tóc cho.

"Chừa một cái." Tôi gõ đầu một cái.

Bấy giờ tên đần đ.á.n.h mà chẳng ý kiến ý cò gì, còn lấy lòng nữa.

"Thu Thu, em thương nhất." Cậu .

Rõ ràng chỉ là lời nịnh nọt lúc vui nhưng lòng vẫn chùng xuống. Chợt bật đắng ngắt. Đã nhiều năm thế mà vẫn còn non dại như xưa.

"Ai cần thương." Tôi cho bõ ghét.

Chạy long nhong ngoài đường suốt một ngày e cũng mệt nên tới chín giờ tối thì dạn chân dang tay chiếm hết cả giường của . Tôi nhíu mày, đạp tên ăn bám qua một bên. càng đẩy thì càng lăn trở về vị trí cũ, làm tức buồn .

"Ngu ngốc." Tôi mắng.

Cậu nhíu nhíu đôi mi, như thể thấy đang gì.

Tôi dùng ngón trỏ xoa xoa lên phần đầu mi mắt đang run run . Còn nhớ lúc ở bệnh viện, thường ở vân vê đôi mi dài cong vút của . Từ đầu mày tới cuối mắt, nhẹ nhàng v**t v*.

xem một chương trình nghệ thuật tổng hợp của Nhật, rằng khi ngủ say thì cách nhất để giục họ dậy chính là vê vuốt đầu ngọn mi của đó. Tôi vẫn luôn nhớ chi tiết . Trong một tháng trời viện, chỉ cần là tới thăm, đều sẽ vân vuốt từng hàng mi mắt xinh đó. Tôi thấy tỉnh .

Quả nhiên ngày đó rốt cục cũng tỉnh . Đôi con ngươi đen láy đăm đắm . Tôi bỗng thấy sợ, giật xoay lưng bỏ chạy. Sau đó thì đến bệnh viện nào nữa.

Mẹ , Đông Đông tỉnh, đang tìm con.

Mẹ , Đông Đông , câu đầu tiên là gọi: Thu Thu.

Mẹ ....

"Lục Bách Đông… " như tỉ tê cho , " là đồ ngốc!" sức nhéo mũi một cái.

Vì đau mà giật bật dậy, buồn ngủ xoa mắt. Tôi vội nhắm tịt mắt giả bộ là ngủ say lắm . Cậu hoài nghi nhíu mày vài , nhưng cùng vẫn ngoan ngoãn ôm mền xuống cạnh .

Tuy rằng chỉ thông minh hiện tại của Lục đại thiếu gia chỉ bằng đứa bé năm tuổi nhưng cái hình thể khổng lồ, nên chẳng thể lừa dối đưa đến nhà trẻ . Lúc đầu thương lượng với là ngày thường sẽ để Lục Bách Đông ở chỗ , thứ bảy chủ nhật thì về nhà , và đương nhiên, ý kiến bác bỏ ngon ơ.

Tôi hết cách, giả bộ bệnh để nghỉ nhà chăm Lục Bách Đông. Cậu vui lắm, ngay cả rau xanh cà rốt gì cũng ăn sạch. Mỗi khi ngoan ngoãn lời đều khiến khác cầm lòng yêu thương.

Buổi tối lên mạng chơi game, Ngốc Nghếch chịu buồn mà xách giấy vở bút chì màu đòi chia bàn giấy với . Tôi cũng mặc kệ đạp xuống đất mà vẽ chuyên tâm với nhân vật trong game của , làm bộ như thấy ai cứ năm ba phút ngẩng đầu lên , xác nhận xem thật bỏ .

Chốt ngày hôm đó, thì ngoài mặt xem như gì nhưng trong bụng thắt thỏm chẳng an.

*

Sáng hôm lên ca làm, nhẹ tay nhẹ chân đồ, lúc phòng thì thấy Lục Bách Đông đang khoanh chân giường chằm chằm.

"Cậu …dậy hả?" Tôi lặp bà lặp bập.

Cậu trề môi nhảy xuống giường, "Em cũng nữa."

Tôi túm tay , "Cậu định hả?"

"Đi làm với chứ nữa." Nói vô cùng kiên quyết.

Tình hình coi bộ những gì với ngày hôm qua đều là phí công.

"Không với ? Cậu ngoan ngoãn ở trông nhà, khi nào làm về sẽ mua gà rán và cơn chiên về cho ăn.” Tôi dụ dỗ nhưng tên động lòng.

"Em sẽ làm với ." Cậu bướng bỉnh vòi theo.

Loading...