Có một ngày, trời bất chợt đổ mưa, và bạn trai nắm tay chạy về nhà . Trong nhà ai, ngoài, và Lục Bách Đông đương nhiên cũng nhà.
Bọn đùa phòng . Sàn nhà dính đầy nước rơi vãi. Chúng cũng chẳng để tâm, cứ ép chặt lấy cùng ngã xuống giường.
Cậu . Vì dòm đăm đăm mà mặt mày đỏ bừng lên. Tôi rướn hôn lên đôi môi đó.
Đợi đến khi bọn tách thì thấy Lục Bách Đông. Cậu ở cửa, lạnh lùng hai kẻ chúng .
Nháy mắt đó ghim bất động. Đến khi xoay , mới giật nhảy dựng lên.
"Lục Bách Đông!"
Tôi réo gọi tên . Cậu vẫn nhanh. Tôi sắp níu theo chẳng kịp, nên liền hốt hoảng giằng lấy cánh tay .
Cậu đầu , trong mắt chút cảm xúc. Chúng trầm mặc giằng co. Sau đó mở miệng, giọng điệu lạnh lùng. Cậu , "Trình Thiên Thu, lương tâm ?"
Khi nghĩ, thế là hết. Chúng chẳng còn đường nào lui nữa.
*
Khoảng thời gian đó, tài nào quen với ai khác nữa. Chỉ cần phát sinh chút hành động mật nào với ai thôi, trong đầu vang lên câu , cùng ánh mắt rét căm nọ.
cam lòng.
Dùng dằng đó, từ tin Lục Bách Đông chia tay. Thầm nghĩ, đây là một cơ may cho .
"Tối nay bận gì ?"
Tôi tựa cửa phòng . Lúc lướt qua thì khẽ dừng một chút.
“...Không." Cậu . Ngay cả liếc một cái cũng . Cứ mà bước ngoài.
Chẳng lâu nhịn tin nhắn.
Buổi tối 8 giờ, đợi ở công viên.
Tối đó, đợi từ 8 giờ đến 9 giờ, từ 9 giờ tới 10 giờ. Rồi thì coi đồng hồ nữa.
Tự là sẽ đến. vẫn nhủ lòng hãy đợi hãy đợi . Vẫn còn cơ hội. Sao đến cơ chứ?
Tôi hàng ghế đá ngoài công viên. Mùa đông chớm sang, trời cũng vương chút lạnh, thể khiến bình tĩnh.
Ngẫm những việc làm cho . Cẩn thận suy xét, thấy giữa chúng kỳ thật chẳng phát sinh cái gì. Chỉ cần hai đứa chịu giảng hòa thì khôi phục mối quan hệ . Hoặc ít nhất là vẫn thể chuyện, mặt, khẽ khàng chạm sinh mệnh của .
Nếu thích , quen bạn trai, thì sẽ làm nữa. Đó là gì chứ. Từ nhỏ tới lớn đều theo ý . Bây giờ tới phiên làm theo lời . Thế là công bằng .
Chỉ cần đến, nguyện ý vì mà nhượng bộ.
Chỉ cần đến.
tới cùng, vẫn đến.
Cả run bần bật, ngay cả đầu ngón tay cũng phát run.
Lúc về tới nhà thì đèn đuốc tối om. Lúc lướt qua phòng , thấy đèn sáng hé từ khe cửa. Đứng một hồi lâu về phòng.
...Thì là ở nhà.
Tôi giường, trong đầu chỉ duy nhất một suy nghĩ, thì là ở nhà.
Lục Bách Đông, bây giờ trong lòng , là cái gì?
Chẳng thể ngăn phát run, thì vô thức bật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-dau-yeu-dau/chuong-27.html.]
Tôi xoay xuống giường, tới cửa phòng , nhẹ nhàng gõ, “Lục Bách Đông?”
Cậu đáp, cửa khóa. Tôi đ.ấ.m mạnh lên cửa, giọng run, "Lục Bách Đông!"
Cậu tắt đèn. Một mảng tối tăm.
Tôi chẳng thể nhịn nữa. Liên tục đ.ấ.m cửa. Trong đêm, tiếng vọng thật rợn rùng. Dưới lầu sáng đèn, quát, mày làm gì đó, đáp nửa lời, vẫn đ.ấ.m ngừng lên cửa.
mặc kệ làm gì thì cánh cửa vẫn mở .
Tôi vẫn nhớ tới đối với . quên mất rằng, vốn dĩ đều qua.
*
Mùa đông của đến .
Mùa đông đó dài đến mức tưởng chừng chẳng kết thúc. Cha của Lục Bách Đông trở về từ Nhật. Tới nhà chuyện với một buổi. Rồi Lục Bách Đông gói ghém hành lý.
Một đêm khi , về nhà sớm. Cả nhà ba ăn cơm coi tiết mục văn nghệ tổng hợp chán phèo. Chúng vẫn gì với .
Tôi lên giường sớm, nhưng tài nào ngủ . Bên phòng, tiếng dọn hành lý rõ rành là . Tôi thấy mở cửa bước phòng .
Cậu trong, tới bên giường. Trong khoảnh tối trầm mặc, chúng đối diện . Lâu mới mở miệng, “Khi nào còn thích nữa thì hãy liên lạc với .”
Tôi hiểu lời nghĩa là gì.
Khi , liền vùi đầu xuống gối. Giấu nhẹm tiếng nấc tiếng trong. Nghe tưởng chừng sắp đứt tắt thở tới nơi. ai cố ý quát, ỒN QUÁ!
Đó là mùa đông lạnh nhất từng nếm trải. Song bảo mùa hè sắp tới .
*
Mẹ gọi điện về Lục Bách Đông giải phẫu thành công.
Như là . Tôi , như là .
Giải phẫu xong, kết thúc một tuần ở bệnh viện quan sát, rốt cục cũng xuất viện. Tôi mượn xe của A Địch sân bay đón, nhưng chỉ về.
Nghe trong lúc viện, nhiều bạn bè đồng nghiệp, đều là trai xinh gái , tới thăm . Mẹ bảo tất cả đều là mẫu, hình đầy các báo.
Sau đó gọi điện về. Tôi tỉnh bơ , tranh thủ nghỉ ngơi, im lặng một lúc mới hỏi, “Kết quả cuộc thi thế nào ?”
"Rớt .” Tôi nhún vai, “Anh cũng sớm đoán là như .”
Cậu trầm ngâm một lúc , “Thiên Thu, em thật sự thích thiết kế của .”
Tôi ừ một tiếng, giọng chút khàn, nên gì quá nhiều. Chúng trầm ngâm một lúc, đó , tiền điện thoại đắt lắm, nên cúp máy.
Kết thúc cuộc điện thoại, bỗng dưng thấy thật mệt mỏi.
Nghe , sắp tổ chức họp báo, xác nhận tin tức trở sàn diễn. Cậu sắp về thế giới xa hoa đó. Ngồi một ở Đài Bắc tin thật quả xa xôi. Chưa bao giờ tới Tokyo.
Chẳng còn nhớ ước định giữa chúng ? Tôi , luôn bước nhanh như . Chớp mắt chẳng thấy bóng dáng .
Chẳng là nên dừng , tiếp tục vô vọng đuổi theo một bóng lưng bỏ nữa.
*
Vòng chung kết hôm đó, bên tài trợ cung cấp mẫu vô cùng chuyên nghiệp. tác phẩm khuyết điểm gì đều lộ rõ hết. Đó là chướng ngại cuối cùng chẳng thể vượt qua.
Kiểu mẫu thiết kế của , lấy Lục Bách Đông làm trung tâm. Vì thể biểu hiện hết ưu điểm . Tới phiên khác mặc biến thành khuyết điểm. Cho nên cũng trở thành thất bại trí mạng của . Chẳng ai cũng dáng giống cả.
Tôi thì .