Đại khái chắc là hai đứa bọn rơi thời kì đầu của việc yêu cuồng nhiệt .
Sáng nào cũng hôn hít gọi dậy, đó cam lòng là chỉ hôn thôi, còn làm loạn một trận lúc mới bật dậy làm.
Đến tiệm, luôn thừa lúc A Địch chú ý tới mà lén hôn . Cứ thấy một ngày hai bốn giờ hôn cũng đủ.
Chỉ cần rời khỏi tầm mắt chút xíu thôi thấy nhung nhớ. Không đành lòng thấy cô đơn buồn tủi. Dầu A Địch mắng, khi yêu ai cũng liêu xiêu đần độn, thì cũng mặc kệ. Như thể chỉ cần ở mặt thì đời kiếp còn cầu mong gì nữa.
Đây là đầu tiên tâm ý yêu một . Trao tất cả bản cho đối phương. Rồi vì sự dịu dàng của đối phương mà hạnh phúc ngất ngây.
*
"Sao ngủ?" Cậu giật dậy, đưa tay dụi mắt. Tôi liền điều chỉnh đèn tối xuống một chút.
"Còn sáng lắm ?" Tôi hỏi, lắc đầu dựa tới gần, bản vẽ của .
Lúc nãy khi làm xong, cố tình giả bộ ngủ, định là thức suốt đêm để thành mẫu thiết kế, nhưng ngờ bữa nay ngủ tỉnh đến .
"Thật ." Cậu .
"A Địch giúp đăng kí nên thành bản vẽ để nộp gấp.” Tôi giải thích.
"Là vẽ quần áo ư?"
" , vẽ ba mẫu trang phục khác ."
"Là cho em mặc hả?" Giọng điệu tự tin, làm bật .
"Đương nhiên là để em mặc."
Ba mẫu thiết kế đều lấy ý tưởng từ Lục Bách Đông. Tôi quan sát dáng , ngũ quan, khí chất , cố gắng đưa hết trong phong cách thiết kế .
Sau khi thành bản vẽ, đưa cho A Địch xem. Gã cau mày hỏi, như vầy liệu phá cách quá ? Tôi cãi chính, chỉ .
Tôi chỉ làm mỗi việc là vẽ thôi, những thứ còn đều do A Địch làm. Tất cả thành bại đều trông cậy hết ba bản mẫu .
*
Có một ngày Neil đến tìm . Vì tránh ánh mắt g.i.ế.c của A Địch mà chúng hẹn gặp ở quán cafe gần đó.
"Ngày đó...thực xin .” Anh , chỉ lắc đầu.
"Chuyện đó liên quan tới ." cho bắt gặp cái tên đó thì đừng trách đập một trận má . Tôi c.h.ử.i thầm trong bụng.
Neil trầm mặc khuấy cà phê. Tôi đại khái định gì nên im lặng chờ.
"...Bạn trai ?" Thật ngờ hỏi chuyện .
"Trước đây t.a.i n.ạ.n xe nên não tổn thương." Tôi đáp.
Anh hiểu ý gật đầu, "Tôi một bác sĩ chuyên khoa não tiếng, thể giúp .”
"Không . Không cần phiền phức thế." Tôi từ chối, nhưng vẫn cố chấp .
"Coi như là chuộc , ?"
Nghe dứt khoát cự tuyệt. Có lẽ vì sai lầm đây gây cho nên bây giờ cứ thấy mềm lòng nên cách nào chối bỏ ý đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-dau-yeu-dau/chuong-23.html.]
"Cám ơn." Cuối cùng chỉ thể .
Ước chừng hai, ba tuần ,
nhận thông báo từ phía nhà tổ chức cuộc thi.
Nếu khẩn trương nhất định là gạt . Tôi xé bì thư, híp mắt lo lắng nội dung bên trong, khi thấy dòng, “Đậu bán kết” mới an tâm mở to mắt .
Nghe tin xong, A Địch tuy làm bộ khinh thường, bảo là thằng vận cứt chó, nhưng vẫn khí khái cho nghỉ phép hai tuần liền. Tôi dùng thời gian mà điên cuồng đẩy nhanh tốc độ. Nhà cửa tuy lớn nhưng cũng vất vướng đầy vải vóc lẫn vật liệu may mặc. Nhiều suýt chôn sống Lục Bách Đông trong mớ vải đó.
Chủ đề của vòng bán kết là “Tôi”. Người dự thi buộc kết hợp nghệ thuật lẫn thương mại trong tác phẩm của . Ba bài thi xuất sắc nhất sẽ trở thành mẫu thiết kế chủ chốt cho mùa đông năm nay. A Địch tác phẩm của mang đậm chất nghệ thuật, nhưng nếu mang bán thì khó. Bình luận hại thương tâm thôi.
Khi vẽ mẫu thiết kế, quên tham khảo xu hướng đang lưu hành năm nay. Cảm hứng duy nhất của chỉ là Lục Bách Đông. Tôi hầu như lấy hết tất cả các loại vải vóc ướm lên , để xem loại vải nào thể biểu lộ rõ khí chất của nhất. càng làm càng khiến nhận , dầu tr*n tr**ng, trùm mỗi tấm vải, cũng đủ khiến khác mê mẩn .
"Bực hả?" Lúc đanh điều chỉnh vải, đưa tay vuốt mặt . Tôi để ý tới thì liền mạnh tay, nâng cằm lên.
"Sao bực ?" Tôi hỏi ngược .
Cậu hết cách, đành kéo g*** h** ch*n để ôm.
"Sao thế?" Cậu hôn lên trán , trấn an. Cậu hễ mỗi làm thế đầu hàng.
“…Anh làm ." Vì cũng thật.
Cậu đang đến điều gì, liền bảo, "Chỉ cần là Thiên Thu làm, thì là vải bố quấn quanh em cũng mặc."
Chiêu nịnh nọt của thật hiệu quả mà. Tôi nhịn bật , "Này, hôn ."
"Được ạ." Cậu ngoan ngoãn làm ngay.
"Đây nữa ."
"Được ạ."
"Còn chỗ , chỗ , chỗ nưa....”
Cậu xoay , ôm ngã trong đống vải, để chúng phủ hết lên chúng .
*
A Địch và Tiểu Lục, chính là tên tạo mẫu tóc , luôn thuộc hàng độc mồm độc miệng. Từ lúc học đại học tới giờ, chứng kiến bao hai tên đó dùng lời đả thương khác . Tôi cũng thường họ làm lao đao mấy bận. Cũng giống như lúc , khi mang tác phẩm sáng tạo khoe thì liền nhận ngay ánh mắt coi thường của họ.
"Sao cái quần màu vàng chóe thế ! Cậu coi mẫu của là ma cô hả?”
"Còn cái màu hồng cánh sen mua ở mà tươi thế? Có thể may cho cái q**n l*t chữ T ?”
Tôi vô cùng kinh nghiệm mà vẻ mắt điếc tai ngơ, lôi hết tất cả áo quần, cả lẫn Lục Bách Đông trong phòng thử đồ. Cho đến khi bước khỏi phòng thì chẳng còn hai tên nhiều chuyện hó hé chi nữa.
Tôi nhịn nhếch miệng .
Tôi vì hai bà tám đó bình luận bình loạn gì. Ngày đó, khi Lục Bách Đông đầu mặc ba bộ trang phục đến mặt , cảm giác của phỏng chừng cũng chẳng khác họ là bao.
"Tuy rằng em biểu đạt điều gì, nhưng rung động.” Tiểu Lục .
A Địch vỗ vỗ bả vai , "Cậu thật sự tìm đúng ‘ thơ’ của !”
Tôi . Không tìm thấy , mà đó giờ chỉ mỗi .
Tôi vì một lời hứa hẹn tưởng như đùa với , mà bỏ bốn năm học thiết kế thời trang. Mỗi một mẫu thiết kế của đều vì mà thành. Dù rằng tới tận bây giờ đều . Dù rằng bao giờ nghĩ rằng hứa hẹn ngày sẽ ngày thành hiện thực.