"Nói thiệt , tối đó hai làm gì xa ?" Bạn A Địch ghé quầy nhất quyết buông tha . Vấn đề đến nay gã hỏi hai trăm hơn, hại thấy phiền kinh khủng.
"Chuyện gì cũng hết." Tôi bình tĩnh đáp, "Bọn chỉ chuyện tâm tình."
Gã xùy một tiếng đầu . Tôi đưa hóa đơn kiểm kê xong cho gã.
Lục Bách Đông cách đó xa đưa mắt sang , đó vùi đầu tập tranh đang vẽ.
Tôi dặn chuyện đêm đó là bí mật, chỉ hai mà thôi. Cậu hỏi tại , trong lòng cũng tự đó là chuyện thể kể với ai, nên cũng gật đầu.
Tôi nghĩ xem chuyện đó mất mặt . Vốn chẳng quan tâm.
"Tối nay bận gì ?"
"Không. Chi ?" A Địch nhíu mày.
"Cậu trông Lục Bách Đông một đêm hộ nhé?"
Gã đầu đầy gian tà, "Định kiếm xả hả?"
Tôi đáp, khách tiến . Tôi , cảm thấy như trời cũng giúp , đoạn nghiêng đầu với A Địch.
"Ê!" Gã hài lòng lắm về chuyện định làm, nhưng chẳng quan tâm, chỉ dậy đến chào hỏi.
"Đã lâu gặp."
Tôi với vị khách đến. Anh vẫn là tản băng trôi, liếc một cái liền dời tầm mắt.
"...Đã lâu gặp." Lần thật ngạc nhiên khi khách sáo đáp .
Tôi chút kinh ngạc nhưng liền mỉm .
"Anh xem thử mẫu áo về hôm nay ?"
Anh tránh đường của .
*
"Cậu làm thế lắm ?"
Sau khi đàn ông tính tiền xong, A Địch liền lắc đầu , chỉ nhún nhún vai.
"Có gì ?" Tôi hỏi, gã vẻ kinh ngạc.
"Cậu thật làm bộ ?"
"Biết gì chứ?"
Chắc vì thấy kiên nhẫn nên gã liền giơ tay đầu hàng bỏ dở đề tài .
Lục Bách Đông ngủ gật bàn. Tôi thu tầm mắt vẫn luôn ngắm về thì nhác thấy A Địch liếc chằm chằm. Tôi lườm gã một cái.
Gã bạn vô hình trung thấu lòng . Ấy mà sợ nổi điên, còn xán gần hỏi han.
"Làm chắc thằng cha đó tối nay sẽ tới tìm ?”
Lúc tính tiền, vô cùng khéo léo kẹp tờ danh của kèm với thẻ tín dụng của . Mặt danh đơn giản: 9.00 PM
Tôi gì nhiều với gã, chỉ mỉm bí hiểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-dau-yeu-dau/chuong-14.html.]
Tính tới giờ thì cũng kết giao với quá nhiều . loay hoay trong mớ vàng thau lẫn lộn tích lũy cho ít kinh nghiệm. Tôi thích theo đuổi và theo đuổi. Trực giác cho đối phương đáng giá cho tay . Tôi thích thua cuộc.
Nếu một cách tuần đến nơi bạn bán hàng, mỗi đều mua những thứ bạn giới thiệu, trong khi đó ngay từ đầu bạn cố tình chọn sai đo của đó nhằm tạo thêm cơ hội gặp mặt nữa, và khi ghé đó nhắc tới chuyện size áo chọn sai.
Lúc , bạn sẽ nghi hoặc, chẳng quần áo đó là mua mặc mua tặng?
Thật xác định chuyện cũng dễ thôi. Chỉ cần hỏi, cái áo mặc ? Khi thấy nhíu mày thì liền bồi thêm một câu rằng, khách tới bảo vải ảo mặc gây ngứa....
. . . . . . Tôi thì thấy gì.
Khi thấy câu trả lời đó bạn liền ngay chuyện vấn đề. ngoài mặt thì vẫn vẻ như gì, đưa sai cho . Đối phương vẫn hiển nhiên mua cái áo mà bản bao giờ mặc tới đó.
Nói thử xem, là nghĩ vẩn vơi tại lòng quá?
Có nhiều thời điểm, dù trong lòng hiểu rõ nhưng vẫn làm bộ như gì.
*
Khoảng 7 giờ hơn nhận một tin nhắn từ máy lạ.
9 giờ. Hẹn ngoài cửa tiệm. Neil.
Thật giống như sự bắt đầu của một chuyện tình kinh điển. Tôi nghĩ lướt qua Lục Bách Đông.
Hết thảy đều trong kiểm soát,
ngoại trừ Lục Bách Đông.
Chừng 8 giờ hơn, ám chỉ với A Địch là hôm nay cứ để khóa cửa tiệm. Gã liền gã mau mau cuốn xéo , nên liền thu dọn đồ đạc.
"Đông Đông, mới mua cái xe điều khiển từ xa, em tới nhà chơi ?”
A Địch thông minh khi mang đồ chơi dỗ dụ, Lục Bách Đông liền động lòng. Tôi chắc mẩm rằng thể nào cũng sẽ c.ắ.n câu nhưng nào dè nhu thuận đầu mà rằng, “Em sẽ với Thiên Thu.”
"Hôm nay đóng cửa tiệm, trễ lắm mới về. Cậu cứ với A Địch, khi nào xong việc sẽ qua đó.” Tôi dối đến trơn tru cả miệng, mặt đỏ tâm loạn, còn thành thật mà .
Lục thiếu gia chiêu đ.á.n.h gục, đáp trả bằng nụ ngây thơ sáng chói, “Vậy em chờ .”
Tôi bó tay sang cầu cứu A Địch, nhưng gã vờ như thấy gì, còn hả hê tréo chân xem kịch vui.
"Hôm nay việc, gặp một bạn. Cậu cứ tới nhà A Địch, khi nào xong việc sẽ sang đó đón, ?” Tôi sức dỗ dành, bĩu môi , mắt chớp lấy một .
Chẳng tật giật mà cứ thấy như hiểu chuyện gì.
Nghĩ như cũng thấy lười mở miệng dối, bao lời dự tính sẵn đành nuốt ngược miệng, im lặng đối diện .
"Em chờ ." rốt cục thì cũng lên tiếng , "Mặc kệ về muộn thế nào em cũng chờ ."
*
Tản băng trôi đúng giờ tới đón. Tôi ngoài cửa chờ sẵn, chút ngập ngùng mà bước lên xe .
"Muốn ?" Anh hỏi, cũng . Anh nhấn ga cho xe chạy, như thể sẵn đích đến. Quả là một chủ kiến. Tôi thấy rung động .
Tôi đầu chuyên tâm lái xe. Trong xe tối, nhưng vẫn lờ mờ thấy những đường nét duyên dáng của . Tôi ngắm cơ thể một lúc dừng ở đôi mắt.
"Sao thế?" Anh hỏi, chỉ lắc đầu.
Anh đưa tới một lounge bar sang trọng.
Tôi bao giờ sợ lạ, còn sự k*ch th*ch của rượu mà năng nhiều hơn những lúc ở trong tiệm quần áo. Xem tản băng cũng chẳng là ngàn năm bất biến.