YÊU DẤU, YÊU DẤU - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:03:10
Lượt xem: 1,509

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thu...." Cậu cầu cứu. Dù đang trong cảnh chật vật thì vẫn thanh thuần đến lạ. Lần bật , chồm tới xoa khóe mắt đỏ của .

"Tự giải quyết ." Tôi vô cùng tâm mà quẳng hộp khăn giấy sang cho , dậy về phòng định bật GV lên xem nhưng ngờ tò tò theo cùng.

"Cậu theo làm gì?" Tôi nhíu mày liếc xuống vùng bụng , “Cậu giải quyết nó ?” sợ hiểu nên còn đặc biệt chỉ điểm giúp.

Mặt đỏ bừng lên. Vốn da trắng mịn, nay còn hồng lên như thế, trông mất mê .

“....lát nữa tự nó hết." Cậu lí nhí nhưng may mà tai thính nên tròn câu.

"Cậu thấy khó chịu khi để nghẹn thế ?"

Tôi với đầy vẻ trêu tức, mà tên chẳng hiểu gì cả.

Chợt thấy một đàn ông trưởng thành mà đôi mắt đơn thuần như thế thì đúng là c.h.ế.t , lúc bầu khí dung hòa, lúc bừng bừng h*m m**n, nên cũng lúc cương. Mẹ nó!

"Tự x** n*n nó , thì lấy khăn giấy mà lau, nếu làm dơ sofa thì sẽ đập một trận.” Tôi lải nhải dặn dò như gà . Rành rành thề với lòng sẽ lắm mồm cứ mở miệng ào ào, “Chắc là làm thế nào chứ nhỉ?”

Cận ngập ngừng. Nhìn thấy may, vội vàng cất bước phòng. tới cửa thì tay giữ nhỏ giọng , em .

*

Tôi thức thời tự hiểu, là một thằng đàn ông định lực.

Không những định lực mà còn chẳng quan trọng chuyện tiết hạnh nọ. Thường xuyên cùng đàn ông lạ lên giường. Với , t*nh d*c tựa như một phương thức chào hỏi. Anh một tiếng, ừ một từ. Miễn là cả hai đều thích là . Nếu vui thì tiếp tục, còn thì đường ai nấy .

Tôi rõ thế là thế nào trong khi đang nóng bừng cả lên.

Việc duy nhất khiến chùn bước lúc chính là Lục Bách Đông. Cậu lạ.

Chúng lẩn tránh nhiều năm. Sau chẳng trốn đối phương. Điều gì kéo chúng lẫn nữa với ? Tôi tin mệnh. Từ lâu , còn tin điều đó nữa.

Cậu dựa sát . Cơ thể nóng. Chẳng là của .

Tôi nhẫn nại trong khi như đang vạn con kiến c.ắ.n xé cõi lòng, đau ngứa.

Bộ phim mắt kết thúc. Người nam sâu nữ. Tôi khàn giọng hỏi , làm .

Chuyện gọi là làm bất quá cũng chỉ là nắm tay giúp tự giải quyết. Tuy rằng chẳng gãi đúng chỗ ngứa thật.

đây là phương pháp an nhất, với .

Tôi rũ mắt. Không rõ mặt . Chỉ cẩn thận nắm lấy tay . Hoàn chạm tới nơi riêng tư của . Phải cẩn thận như thế là vì sợ nếu đang cùng khác giường thì chẳng dằn lòng mà nhớ tới . Tôi sợ. Rất sợ.

phả thở tai . Trán đặt vai .

Chúng tựa gần, nhưng tâm cách xa.

Chắc cũng vì dằn tâm .

Tôi cúi đầu lúc ngước lên. Môi tìm tới môi .

Mới đầu còn phản kháng, liền l**m vành môi . Tựa hồ thấy chuyện chẳng uy h**p gì, hoặc là bởi bản năng đ.á.n.h thức, mà liền thả lỏng .

Tôi chạm đầu lưỡi đầy thăm dò, m*t nhẹ. Không lâu cũng bắt chước động tác của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/yeu-dau-yeu-dau/chuong-13.html.]

Sự tê dại chạy từ ngón chân đến tận xương cổ. Theo phản xạ mà rụt vai . Đầu lưỡi thì quyết dây đưa chẳng buông, khiến gáy run bần bật.

Thật chịu nổi k*ch th*ch như . Phía c**ng c*ng cả lên. Tôi liền bỏ bàn tay đang phủ lên tay . Cậu vẫn tiếp tục. Nương lúc hai đôi môi đang rời sức lấy , đó dùng bàn tay vẫn còn lưu nhiệt độ cơ thể mà chạm bên . Tôi chợt nấc lên.

Cậu dán môi môi , lấy thở. Khóe mắt ướt nhòe. Trong lòng , từ hình tượng hầu lúc bé thành kẻ lãnh đạm khi lớn, bây giờ thì hóa thành tên ngốc. Chưa bao giờ trong những quãng đời đó vẻ mặt quyến rũ thế .

Tôi nhắm mắt, vùi mặt hõm vai . Cơ thể căng cứng .

Những đợt kh*** c*m đầy đau đớn. Thoảng qua mũi là mùi sữa tắm đượm hương mật. Rồi run rẩy b*n t*nh.

Cậu thì vẫn . Tôi như nhũn hết . Chúng mệt mỏi hôn . Cả đè cả lên . Tôi cảm nhận đang căng . Tôi hôn trán , mang ý cổ vũ. Không cả .

Sau đấy chợt thấy một dòng nước ấm vấy lên bụng. Mẹ kiếp, quên dặn lấy tay chặn . Kết quả là hết lên . Nhất thời nổi đóa, nhưng giây tiếp theo dựa vai mà làm nũng, khiến hết giận ngay.

"Làm gì hả?" Tôi đẩy .

Cậu động đậy, vẫn chôn mặt vai .

Chẳng cách nào hình như tư vị lòng lúc , chỉ hy vọng thời gian trôi chầm chậm chút.

lúc đó gọi "Thiên Thu."

Tôi sượng cả .

Giọng trầm, giống thuở mất trí.

Tôi cố chấp giữ vẻ ngạo mạn nâng đầu dậy để thẳng . Mặt chút biểu tình. Đôi con ngươi vẫn tuyền sắc thẳm. Tôi lạnh hết cả . Lẽ nào nhớ ?

*

Đương nhiên Lục Bách Đông khôi phục trí nhớ. Nếu nhờ việc th* d*m mà lấy kí ức thì bộ bác sĩ khoa não thế giới thất nghiệp .

Tôi quy chuyện ngày đó là do t*ng trùng chạy xộc lên não, đồng thời cũng vẻ như gì, còn cố sức giúp Lục Bách Đông tẩy não. Đàn ông an ủi giúp cũng là cách để nâng cao sức khỏe cơ thể và tinh thần.

Cậu vẫn ngu ngơ nai tơ như cũ nhưng xem chừng như dụ .

Bây giờ thì thể dụ nhưng nếu ngày khôi phục trí nhớ thì chỉ cầu não hư ở đó, quên mất chuyện từng diễn lúc .

*

Ngày vẫn vô sự trôi . Như thể từng chuyện gì xảy .

Chỉ điều gì đổi.

Tôi bắt đầu chú ý thời gian Lục Bách Đông tựa , đếm nắm tay , ngắm vẻ mặt khi kêu tên .

Cậu gọi Thu Thu mà là Thiên Thu. Giống như ngày cũ. Còn cũng tựa , làm bộ chú ý tới, để khi mới chăm chú ngắm bóng lưng .

Tôi dám hỏi nhớ .

Tôi đang sợ điều gì, mà chắc lẽ là điều gì cũng sợ.

Chuyện như diễn nữa.

Cả đời, hèn mọn một là đủ .

Loading...