YÊU DẤU, YÊU DẤU - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-01-01 13:03:07
Lượt xem: 1,303

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu tròn mắt . Tôi lãng .

"Nè, còn nhớ đây ở gần nhà bọn cũng cái công viên giống như ?”

Cậu day day chiếc thìa nhựa, cúi đầu ngẫm nghĩ đó lí nhí bảo là nhớ.

Dáng vẻ như thể đứa trẻ sợ sai sẽ quở mắng . Trước đây cũng thường vì biểu tình của mà mềm lòng, nay cũng , liền đưa tay xoa đầu trấn an .

"Kể thì, lúc học trung học, chúng cãi một trận, đó một thời gian dài tụi chuyện ngó ngàng gì tới đối phương nữa...”

"Sao bọn cãi ?"

Cậu hỏi. Nhất thời trả lời , vì mà hắng giọng cho , "Tóm là do chọc giận."

Cậu mếu máo, tội nghiệp vô cùng, nhưng khôn là im lặng để khỏi đánh.

Tôi vô cùng lòng với hành động nên tiếp, "Rồi một ngày nhận lời nhắn gửi..."

"Lời nhắn giiiì...."

Dưới cái đầy bặm trợn của liền điều mà im miệng.

"Nội dung gì quan trọng, đại ý là hẹn công viên gặp mặt."

Tôi lườm một cái, thấy ý chen nữa thì mới tiếp.

"Lúc đầu còn nghĩ thật dở , ở nhà gặp chuyện cũng , cần gì kéo công viện? đó sắp đến giờ hẹn mà vẫn chẳng thấy về nhà, nên đành công viên coi thử định làm trò khỉ gì. Lúc đến nơi thì thấy ghế đá . Tôi hỏi cái gì, bảo là cứ lo vì sẽ chịu đến. Tôi mắng ngốc, nhưng vẫn .”

Một làn gió mát thổi tới, chút lành lạnh, tựa như khí trời đêm hôm nào.

"Tôi cũng theo. Bọn đều vui, nhưng từng cãi . Sau đó bắt thề là hai đứa như thế nữa, im lặng với đối phương, bỏ mặc đối phương...."

Lục Bách Đông đăm đăm, trong tia cái gì dịu dàng lắm. Tôi gục đầu xuống.

"Rồi ừ, đó bọn nghoéo tay thề giống tụi con nít ."

" bây giờ chắc nhớ ."

Cậu gì. Tôi ngẩng đầu lên , thấy vẻ khổ sở. Tôi cố nhịn nhưng nhịn , vươn tay xoa đầu .

"Tôi kể chuyện ý là, sẽ bỏ mặc , bời vì hứa với như .”

Bị chính những lời dọa cho nổi da gà, húng hắng làm bộ thoải mái , “Được , những gì cần cũng , về nhà thôi.”

Cậu dậy theo về. Bọn tìm thùng rác vứt hai hộp kem rỗng chậm rãi về nhà.

Dọc đường, chúng gì với . từ từ nhích gần, khều khều tay luồn tay nắm chặt lấy. Tôi giãy vài nhưng vẫn chẳng hiệu quả gì, đành mặc kệ.

Mãi cho đến lúc về tới cửa mới tự dưng , "Em thật sự thương Thu Thu."

Tôi gằn, mắng vài câu, nhưng chắc vì khi nãy nhiều quá mệt , nên chỉ ừ một tiếng cho xong.

*

Từ ngày đó trở , Lục Bách Đông nửa đêm bật dậy nữa.

Tôi chuyện đại biểu cho điều gì nhưng vẫn cố tìm làm lơ .

Ngày như nước chảy lặng lờ trôi xuôi, riết cũng quen với sự mặt của .

đôi khi vẫn thích ứng dáng vẻ lúc lớn lên. Chỉ cần nhiều thì sẽ phiền nhiều. Tôi tự nhủ với lòng như .

Tôi giống mấy tên nuôi dưỡng mất trí thoái hóa trí năng vẫn thường chiếu kênh tài liệu phim ảnh mà bỏ sức dạy Lục Bách Đông sách chữ. Với cũng chẳng kiên nhẫn tới mức đó. Bởi luôn với rằng: Đợi khôi phục trí nhớ thì sẽ tự động chữ thôi.

Tên thì lười như . Lục đại thiếu gia tài cao chí lớn, khi thấy dạy thì liền xách tập xách vở chạy tới nhờ A Địch dạy cho. Gã chủ cũng sẵn lòng vì nhân đó mà rờ rẫm sờ mó Lục một phen. Hai là ăn-rơ với . Ngày nào cũng dính chặt một chỗ sách chữ đến là vui vẻ. Tuy cảm thấy bỏ rơi thật nhưng vẫn làm bộ như chẳng thèm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/yeu-dau-yeu-dau/chuong-10.html.]

Chuyện hắt hủi đó kéo dài tớn tận ngày thì dừng. Hôm đó A Địch vô cùng nghiêm túc hỏi , “Khai thiệt , và Lục Bách Đông thật là em bạn dì ?”

Tôi ngước đầu khỏi mớ hóa đơn, nheo mắt hỏi , “Biết để làm gì?"

A Địch : "Nếu làm em thì còn tưởng kìa của .” Nói đoạn gã lay lay ngón út của gã, ném cho cái đầy khinh bỉ.

"Cậu ấm đầu !"

"Tôi thiệt đó..." gã đáp, "Có là chữ đầu tiên em nhờ dạy là tên ? Vầy mà quái thì còn gì quái nữa đây?”

"Có gì mà lạ chứ?" Tôi lườm gã khiến gã cũng đuối lý truy hỏi tiếp nhưng vẫn bõ nhỏ một câu: chắc chắn hai đứa gì mờ ám với .

Tôi vờ như thấy lời lảm nhảm , tiếp tục vùi đầu kiểm kê hàng hóa. 5 phút mới giật nhận , nãy giờ chẳng gì vô đầu hết.

Cũng giống như đó.

Khi cùng tập quốc tự. Cậu nghiêng đầu sang hỏi , chữ Thiên Thu thế nào.

Tôi mắng, đồ ngốc, đợi khi nào tên của thì mới tập tên .

Lúc đó phục, tức giận xách tập chạy . Sau đó thì tình cờ phát hiện chuyện lén lấy tập vở của mài mò rèn từng nét xiêu vẹo tên đầy những giấy. Trình Thiên Thu. Trình Thiên Thu. Trình Thiên Thu....

Đó là chữ đầu tiên .

Tôi chính là như . Cậu với ít, phật ý. Cậu với nhiều hơn một ít, đ.â.m sợ hãi.

*

Trong tiệm, A Địch lũ chúng lén gọi là Địch Ma Ma. Chuyện gì cũng căn nguyên của nó.

Buổi sáng trong giờ làm, đương khi canh chừng để Lục Bách Đông ăn lén bánh mì que của thì A Địch tới mặt nhét tờ giấy tay hại nhất thời sơ sảy để tên cuỗm mất một que bánh.

"Đây là cái gì?" Tôi quạu quọ .

"Tháng nộp bản thảo thiết kế. Còn một tháng đó liệu mà làm ." Gã đáp, cũng vô cùng mặt dày mà lấy bánh mì que của lên ăn.

Tôi chẳng hiểu , nhíu mày tờ giất trong tay . Lục Bách Đông cũng hứng thú xán .

"Cuộc...thi...thiết...kế...thời...thời...trơơờ...."

Cậu vô cùng cố gắng uốn lưỡi cho chữ “trang”. Tôi lơ , sang hỏi A Địch, “Cậu đưa cái làm gì?"

"Tôi đăng kí giúp ." Gã như thể đó là điều đương nhiên.

WTF? Tôi quẳng tờ giấy qua một bên, "Tôi tham gia."

"Sao thi?"

"Sao thi?" Tôi hỏi thì gã câm nín.

Một lát lải nhải, "Tóm hãy chuẩn ."

*

Về tới nhà, bực ném túi xách lên sofa. Lục Bách Đông ngoảnh . Tôi hậm hực quát, “Nhìn con khỉ!”

Cậu cũng trầm mặc giống A Địch. Như thể là kẻ cố tình gây sự bằng. Tôi giận ơi là giận nên cũng lười , bỏ phòng. Trò chơi ham thích thường ngày cũng chơi nổi.

Sau đó thì ngâm trong bồn tắm. Lúc mới thấy bình tâm .

Tôi chuyện bé xé to. Tôi .

A địch làm thế là quan tâm . Tôi .

thích như .

Loading...