Giọng điệu của thậm chí còn mang theo sự vội vã, hoảng loạn.
Đó là phản ứng bản năng nhất cái bóng ma của kiếp : Trốn chạy.
“Rồi đó thì ?” Tôi nhẹ nhàng hỏi, cắt ngang tốc độ ngày càng nhanh của .
“Trốn cả đời ?”
“Nếu cốt truyện thực sự tìm chúng , chúng thể trốn ? Hơn nữa, sống mãi trong nỗi sợ hãi thể kiểm soát bất cứ lúc nào ?”
Anh khựng , đồng t.ử co rụt.
“Chúng , thì nút thắt đó sẽ tồn tại nữa ?”
“Lâm Vi Sương sẽ xuất hiện, buổi tiệc từ thiện đó vẫn sẽ diễn như thường lệ.”
Đây đều là những khả năng mà bình luận từng thảo luận qua, lúc dùng để đập tan lớp vỏ bảo vệ của .
Giang Hoài Từ thể phản bác.
Trải nghiệm từ kiếp khiến hiểu rõ hơn ai hết sự xâm nhập kẽ hở và tính chất ngang ngược của cốt truyện.
Tôi nắm lấy bàn tay đang run rẩy của , mười ngón tay đan chặt.
“Kiếp khác .”
“Em chuyện gì sẽ xảy , và cũng .”
“Chúng đổi nhiều thứ .”
“Lời thích mà , cả việc ký ức kiếp , đều là những thứ hề trong cốt truyện gốc.”
Tôi lắc lắc bàn tay đang giao của hai đứa:
“Chúng hãy khiến Lâm Vi Sương cũng trở thành thứ ' tồn tại'. Chúng cùng làm điều đó.”
Giang Hoài Từ lặng lẽ lâu.
Sóng gió trong mắt dần bình lặng .
Anh cúi hôn lên trán :
“Nếu tình hình , em đừng quản , cứ rời . Anh thà rằng...”
“Không 'thà rằng' nào ở đây cả.”
Tôi ngắt lời , đưa tay vòng qua cổ , áp mặt mặt .
“Em sẽ bỏ rơi , phép những lời đó nữa.”
“Ừm.” Anh đáp khẽ một tiếng, giọng nghẹn .
[Cùng đối mặt! Đây mới là tư thế đúng đắn để chống cốt truyện cẩu huyết!]
[Sao tự nhiên thấy nhiệt huyết bùng cháy thế nhỉ!]
[Dù sớm muộn, trận chiến chúng bắt buộc thắng!]
[Vì một cái kết hạnh phúc! Xông lên!]
Dòng bình luận lướt qua mắt.
“Giang Hoài Từ.”
“Ơi?”
“Chúng nhất định sẽ thắng.”
…
Hồng Kông là địa bàn của Giang Hoài Từ.
Sự xuất hiện của nghi ngờ gì trở thành tâm điểm của ánh .
Bàn tay Giang Hoài Từ phủ lên muôi bàn tay , khẽ vỗ nhẹ.
Tôi sang , gương mặt vẫn chút biểu cảm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-vao-sach-toi-thu-phuc-luon-dai-lao-hong-kong/chuong-9.html.]
“Sợ ?” Anh cúi , cánh môi gần như dán sát vành tai .
Tôi khẽ , đầu ngón tay gãi nhẹ lòng bàn tay : “Anh mới là đừng mà sợ đấy.”
Anh lườm một cái.
[Trong khí nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g tên !]
[Chức Chức mặc bộ nhung đen hôm nay đỉnh thật sự! Dự là sẽ đè bẹp bộ nhan sắc tại đây!]
[Lâm Vi Sương ? Để chị xem cưng đang tỏa sáng ở xóm hẻm nào nào?]
Bình luận vẫn hoạt bát như thường lệ.
Giang Hoài Từ nửa năm lộ diện ở Hồng Kông, đủ loại kéo đến bắt chuyện.
Bất kể phận đối phương là ai, rõ ràng chẳng để tâm.
Nơi vốn là chủ trường của , giờ là nơi trốn chạy nhất.
bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y từng nới lỏng dù chỉ một giây.
Thấy thời gian hòm hòm, đảo mắt quét qua bộ hội trường.
Một cô gái mặc đồng phục phục vụ nhưng giấu nổi vẻ thanh tú, yếu đuối, đang cúi đầu bưng khay rượu.
Bình luận bảo , chính là cô .
Lâm Vi Sương.
như bình luận mô tả, khí chất "bạch liên hoa", thôi thấy đáng thương.
Gần như cùng lúc đó, cơ thể Giang Hoài Từ khựng trong tích tắc đến mức khó nhận .
Anh nắm tay , lực đạo đột ngột siết chặt khiến xương ngón tay đau.
“Cô đến .” Giọng nén thấp, mang theo sự chán ghét và bài trừ mang tính bản năng sinh lý.
[Đến đến ! Đoạn kinh điển sắp tới đúng ? Phú thương say rượu trêu ghẹo tiểu bạch hoa?]
Quả nhiên lâu , cách đó xa vang lên một trận náo loạn.
Một đàn ông trung niên bụng phệ đang nắm chặt cổ tay Lâm Vi Sương, tay định sờ mặt cô .
Lâm Vi Sương hoảng sợ vùng vẫy, nước mắt chực trào, quanh cầu cứu trong vô vọng.
“Chúng qua chào hỏi chút .”
Giang Hoài Từ thở dài một tiếng đầy mệt mỏi, bất đắc dĩ kéo về phía trung tâm cơn bão.
Chúng tiến đến gần, thậm chí còn chẳng thèm Lâm Vi Sương lấy một cái, trực tiếp bóp chặt lấy bàn tay đang làm loạn của gã phú thương.
Gã phú thương lập tức kêu oai oái vì đau, tỉnh rượu quá nửa.
“Vương tổng, uống nhiều thì chỗ khác mà nghỉ ngơi.”
Giọng cao, nhưng mang theo cái lạnh thấu xương.
Khác hẳn với dáng vẻ thường ngày mặt .
Đây mới chính là khí thế của vị đại lão Hồng Kông trong lời đồn.
Gã Vương tổng đó hiển nhiên nhận Giang Hoài Từ...
Lớp mỡ mặt gã họ Vương rung bần bật, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Gã rối rít xin lủi thủi lặn mất tăm sang một bên.
Lâm Vi Sương giống như cuối cùng cũng tìm chỗ dựa.
Nước mắt cô rơi lã chã càng dữ dội hơn.
Cô ngước khuôn mặt đẫm lệ về phía Giang Hoài Từ, trong ánh mắt sự ngưỡng mộ vẻ ỷ .
Cô rụt rè đưa tay , định bắt tay để bày tỏ lòng cảm ơn: “Cảm... cảm ơn Giang ...”
Ngay khoảnh khắc bàn tay của Lâm Vi Sương sắp chạm đầu ngón tay , Giang Hoài Từ khẽ né sang bên cạnh nửa bước, khuất lưng .