Bàn tay đang đưa của Lâm Vi Sương khựng giữa trung.
Vẻ cảm kích và nhu nhược mặt cô đông cứng.
Cô liếc nhanh qua một cái cúi gầm mặt xuống, bờ vai khẽ run rẩy trông càng thêm đáng thương, bất lực.
[Aaaa tránh kìa! Anh chủ động né kìa!]
[Lâm Vi Sương hình luôn ha ha ha! Kịch bản thế !]
[Pha xử lý của nam chính cho điểm mười! Đập tan nát cái phân đoạn "rung động đầu" luôn!]
Tôi chủ động nắm lấy bàn tay đang lơ lửng của Lâm Vi Sương: “Vị tiểu thư , cô chứ?”
…
Giang Hoài Từ giữa sảnh tiệc, ánh mắt vẫn thỉnh thoảng liếc về phía .
Lâm Vi Sương khép nép, vẫn giữ nguyên dáng vẻ của một chú thỏ con hoảng sợ.
Tôi buông tay cô , tựa dãy lan can lành lạnh, nghiêng đầu thẳng vấn đề:
“Vừa , là bảo Giang mặt giúp cô.”
“Thế nên, cô cần cảm ơn là mới đúng.”
Cô đột ngột ngẩng đầu.
Trong mắt thoáng qua một tia ngỡ ngàng vội cúi xuống: “Vâng... cảm ơn tiểu thư.”
“Không gì.” Tôi mỉm , giọng điệu thản nhiên.
“Mục đích cô đến đây, cô và đều hiểu rõ. Vị trí nhân viên phục vụ thời vụ trong một buổi tiệc từ thiện đẳng cấp nhất Hồng Kông dễ mà nhỉ?”
Cơ thể Lâm Vi Sương run lên một cách khó nhận .
“Ai mà chẳng tìm một đàn ông tiền, quyền, trai còn chung thủy cơ chứ?”
Tôi tiếp tục , giọng điệu thậm chí còn mang chút vẻ thấu hiểu: “Người tìm chỗ cao, nước chảy chỗ thấp, đó là chuyện bình thường, gì sai cả.”
Mặt cô đỏ bừng lên, chẳng rõ là thẹn quá hóa giận là hổ vì đ.â.m trúng tim đen.
Cánh môi cô mấp máy như biện minh, nhưng cho cô cơ hội mở miệng.
“ Giang mà cô đang nhắm đến , là bạn trai của .”
Tôi sự cam tâm đang cuộn trào trong mắt cô , tiếp tục hạ giọng chỉ đủ cho hai thấy: “Nhòm ngó đồ của khác là .”
“Tôi là ghét nhất ai chạm đồ của .”
Tôi đưa tay , đầu ngón tay khẽ lướt qua cổ áo đồng phục của cô .
“Hồng Kông giáp biển, cá ở ngoài công hải khẩu vị cũng lắm đấy.”
Đồng t.ử cô co rụt , bằng vẻ thể tin nổi.
Cơ thể bắt đầu run rẩy kiểm soát.
“Thế nên, tránh xa . Vì cho chính cô thôi.”
Nói xong, thèm cô thêm cái nào, bước về phía Giang Hoài Từ vẫn luôn đợi ở đó.
[Mẹ ơi! Chức Chức ngầu bá cháy luôn!!!]
[Lời cảnh báo "công hải" cuối cùng kìa! Gậy ông đập lưng ông! Sướng quá!]
[Mặt tiểu bạch hoa trắng bệch , là dọa thật đấy, ha ha!]
[Chủ động tấn công! Cắt đứt mắt xích cốt truyện! Làm lắm!]
Giang Hoài Từ đúng lúc đưa tay , tự nhiên khoác lấy cánh tay .
“Nói chuyện gì thế?”
Tôi nghĩ một lát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-vao-sach-toi-thu-phuc-luon-dai-lao-hong-kong/chuong-10.html.]
Có tiền quyền, trai còn chung thủy.
“Khen đấy.”
Bước chân khựng một nhịp, ánh mắt rơi mặt , khẽ nhướng mày: “Khen ?”
“Ừm.”
Tôi đón lấy ánh mắt , đắc ý: “Em Giang tiền quyền, còn trai.”
Tôi dừng một chút, ngón tay chọc nhẹ n.g.ự.c : “Đặc biệt là... cực kỳ chung thủy.”
Hai chữ cuối cùng chậm, mang theo sự trêu chọc về kiếp nạn vượt qua mà chỉ chúng mới hiểu.
Đáy mắt thoáng qua ý nhàn nhạt: “Chỉ thế thôi?”
“Chứ còn gì nữa?”
Tôi nháy mắt, cố tình trêu: “Hay là em khen hùng cứu mỹ nhân, động tác soái ca lắm?”
“Lâm Chức.” Giọng mang theo vẻ cảnh cáo, nhưng ánh mắt dịu dàng.
Tôi thấy thì dừng, lắc lắc tay : “Em nhắm trúng một bộ trang sức cổ, khá hợp với bộ váy hôm nay.”
Giang Hoài Từ sâu mắt , truy hỏi thêm nội dung cụ thể cuộc trò chuyện với Lâm Vi Sương.
Anh siết chặt cánh tay, dẫn về phía khu vực đấu giá.
“Mua.”
[Khủng hoảng giải trừ! Báo động tắt!]
[Đấu giá thôi! Đi tiêu tiền nào! Ăn mừng thắng lợi trận đầu!]
[Mua mua mua!]
Phần đấu giá đó diễn trong khí thoải mái hơn nhiều.
Tuy Giang Hoài Từ vẫn ít như cũ, nhưng thần sắc giãn rõ rệt.
Tôi cố tình chỉ mấy món đồ đắt đỏ, chẳng hề chớp mắt mà giơ bảng, đúng kiểu “tùy em vui lòng”.
Hành động đó thu hút ít ánh ngưỡng mộ và dò xét xung quanh.
Cuối cùng đấu giá thành công bộ trang sức cổ đính hồng ngọc đó.
Chẳng vì quá thích, mà vì cần một "chiến lợi phẩm" để đ.á.n.h dấu chiến thắng của đêm nay.
Bữa tiệc dần về cuối, chúng rời sớm.
Giang Hoài Từ bảo tài xế lái xe ngay.
Anh tựa ghế, nhắm mắt , thở hắt một dài.
Tôi im lặng , làm phiền.
Một lúc lâu , mới mở mắt, sang .
Những vệt sáng ngoài cửa xe lướt qua gương mặt , lúc mờ lúc tỏ.
“Chúng thắng .”
Anh vòng tay ôm lấy , cằm khẽ tựa lên đỉnh đầu .
“Chúng thắng .”
Dòng bình luận yên lặng lướt qua mắt.
[Câu chuyện của riêng hai , bây giờ mới thực sự bắt đầu.]
[Sau , tất cả sẽ là những ngày tháng .]
[Phải hạnh phúc nhé, nhất định hạnh phúc đấy!]
_HOÀN_