Xuyên Thành Quả Phụ Ta Dẫn Ba Con Làm Giàu Cả Thôn - Chương 98:2)
Cập nhật lúc: 2026-04-26 00:43:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đó là đương nhiên.”
Giao dịch thành công, những việc còn trở nên đơn giản.
Lâm Tuyền ở đây, Tô Vân Tiêu liền để Thẩm Minh Viễn khế ước.
Thẩm Minh Viễn tuy từng sách, nhưng Tô Vân Tiêu thỉnh thoảng sẽ dạy con, Thẩm Minh An về nhà nghỉ cũng sẽ dạy con, rằng “làm ăn buôn bán thì thể chữ”, nên chữ của Thẩm Minh Viễn tuy lắm, nhưng cũng ngay ngắn, rõ ràng từng mục.
Năm trăm hũ, mỗi hũ ba lượng bạc, tổng cộng là một ngàn năm trăm lượng bạc.
Vương chưởng quỹ lập tức bảo kế toán lấy năm trăm lượng ngân phiếu làm tiền đặt cọc, giao tay Tô Vân Tiêu.
Nhìn mấy tờ ngân phiếu đó, tay Thẩm Minh Viễn run lên.
Năm trăm lượng!
Nương của con, chỉ dùng đến một khắc, dễ dàng kiếm tiền .
Cậu nương ung dung thu cất ngân phiếu, lòng sùng bái dành cho nàng đạt đến tột cùng.
Từ Vạn Phúc Lầu , Thẩm Minh Viễn vẫn còn cảm thấy lâng lâng, như thể đang bước mây.
Đại Võ lúc lái xe bò đến.
“Nương… việc … xong xuôi ?”
Hai con lên xe bò, giọng Thẩm Minh Viễn vẫn còn chút run rẩy vì khó tin.
“Ừm, xong .” Tô Vân Tiêu bộ dạng từng thấy sự đời của con trai, cảm thấy chút buồn : “Thế nào, cảm giác ?”
“Cảm giác… cảm giác như đang mơ .” Thẩm Minh Viễn thành thật , “Tiền chưởng quỹ đó, ban đầu còn chê đắt, nương chỉ vài ba lời, y những mua, còn tranh đòi mua. Nương, thật lợi hại.”
“Không lợi hại.” Tô Vân Tiêu lắc đầu, kiên nhẫn dạy dỗ con trai, “Mà là thứ trong tay chúng lợi hại. Con hãy ghi nhớ, bất cứ lúc nào, sản phẩm ưu việt mới là sự tự tin lớn nhất bàn đàm phán của con. Đi thôi, đến nhà tiếp theo.”
“Vâng!” Thẩm Minh Viễn đáp lời, giọng rõ ràng to và tự tin hơn nhiều so với .
Họ đến nhà thứ hai.
Lưu chưởng quỹ của Duyệt Lai Tửu Gia, Tô Vân Tiêu đây bán thịt kho cũng từng giao thiệp.
Đây là một nam nhân trung niên tinh ranh như khỉ, mặt vĩnh viễn treo nụ .
Thấy Tô Vân Tiêu đến viếng thăm, Lưu chưởng quỹ cũng vô cùng nhiệt tình.
“Tô nương t.ử đại giá quang lâm, tiểu điếm thật là bồng tất sinh huy! Mau mời , dâng !”
Sau một hồi khách sáo, Tô Vân Tiêu cũng rõ mục đích, để Thẩm Minh Viễn đặt hai hũ tương ớt lên bàn.
Lưu chưởng quỹ hai hũ tương ớt, ha hả : “Tô nương tử, nàng nghiên cứu bảo bối gì nữa ? Nói nhé, giá cả thể như món thịt kho của nàng, định giá quá cao như . Chúng làm ăn nhỏ, thể chịu nổi sự giày vò đó .”
Y đây là tiên hạ thủ vi cường, định cho Tô Vân Tiêu một liều t.h.u.ố.c phòng ngừa, chặn khả năng nâng giá.
Tô Vân Tiêu trong lòng sáng như gương, cũng vạch trần, chỉ mỉm : “Lưu chưởng quỹ, vật , đáng giá , do ngài tự nếm thử mới rõ.”
Nói , nàng cũng múc hai loại tương ớt đĩa nhỏ cho Lưu chưởng quỹ.
Lưu chưởng quỹ nếm một miếng, mắt đột nhiên sáng rực.
Biểu cảm kinh ngạc đó, dù y cố gắng che giấu, nhưng vẫn thoát khỏi đôi mắt của Tô Vân Tiêu.
Trong lòng y dậy sóng ngất trời!
Thứ !
Dù trong lòng kích động, nhưng Lưu chưởng quỹ mặt tỏ bình thường gì đặc biệt.
Y chép chép miệng, chậm rãi đặt đũa xuống, hàng lông mày nhíu.
“Ừm… hương vị… đúng là đặc biệt.” Y giả vờ trầm ngâm , “Chỉ là vị cay , quá nồng một chút, trong trấn chúng , khẩu vị đều thiên về thanh đạm, e rằng quen ăn . Hơn nữa nhiều dầu mỡ thế , ăn nhiều dễ ngấy. Tô nương tử, thứ của nàng, e rằng dễ tiêu thụ lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-thanh-qua-phu-ta-dan-ba-con-lam-giau-ca-thon/chuong-982.html.]
Y , lén quan sát sắc mặt Tô Vân Tiêu, chút chột và bồn chồn mặt nàng.
Tuy nhiên, biểu cảm của Tô Vân Tiêu, từ đầu đến cuối hề chút đổi, vẫn là vẻ nhàn nhạt, mỉm như .
Thẩm Minh Viễn một bên mà phổi như nổ tung.
Lưu chưởng quỹ , quả thực là dối trắng trợn! Thứ ngon như , y dễ bán? Vừa nãy ánh mắt y phát sáng, bé rõ mồn một!
Tô Vân Tiêu khẽ : “Nếu như , làm phiền .”
Nàng , làm bộ thu hai cái hũ bàn, chuẩn dẫn Thẩm Minh Viễn rời .
Lưu chưởng quỹ: “?”
Lưu chưởng quỹ ngớ .
Mọi chuyện nên diễn biến như !
Theo như ý y nghĩ, Tô Vân Tiêu lời y , hẳn sẽ vội vàng giải thích, y thể thuận thế mà ép giá.
nàng … trực tiếp bán nữa?!
“Ối, đợi ! Tô nương tử, nàng đừng vội chứ!” Lưu chưởng quỹ lập tức luống cuống, vội vàng dậy ngăn nàng , “Ta… cũng là mà! Ta chỉ là… chỉ là đưa một chút gợi ý nhỏ thôi mà!”
Tô Vân Tiêu dừng bước, , vẻ mặt “khó xử” y: “ mà Lưu chưởng quỹ, ngài cũng , thứ dễ bán. Ta đây làm ăn, chú trọng sự đôi bên tình nguyện. Nếu ngài thấy , thể cưỡng ép mua bán, khiến ngài thiệt, đến lúc đó ngài lưng mắng c.h.ử.i thì .”
“Không thiệt! Sao thiệt !” Lưu chưởng quỹ sốt ruột đến nỗi trán đổ mồ hôi, “Tô nương tử, nàng hiểu lầm , đó là đùa thôi! Thứ tương ớt của nàng, ! Rất ! Ta chỉ sợ nàng kiêu ngạo, cố ý răn đe nàng một chút thôi!”
Y bây giờ chỉ tự tát miệng một cái thật mạnh, hỏng bét !
Tô Vân Tiêu trong lòng vui như mở cờ, ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc.
Nàng như “thành ý” của Lưu chưởng quỹ làm cảm động, xuống trở , thở dài một tiếng.
“Ai da, Lưu chưởng quỹ, ngài thật sự dọa c.h.ế.t . Ta còn tưởng thứ khổ cực làm , sẽ đắp chiếu chứ.” Nàng vẻ mặt “hoảng sợ” vỗ vỗ ngực, ngay đó chuyển lời, “Không giấu gì ngài, từ Vạn Phúc Lầu đến, Tiền chưởng quỹ mà, thích chịu nổi.”
“Tiền chưởng quỹ?” Lưu chưởng quỹ tim đột nhiên thót lên, “Y… y cũng xem qua ?”
“ .” Tô Vân Tiêu nhẹ nhàng , “Tiền chưởng quỹ cũng là sảng khoái, nếm một miếng, hai lời, trực tiếp đòi một ngàn hũ.”
“Một… một ngàn hũ?!” Mắt Lưu chưởng quỹ sắp lồi ngoài .
“Không .” Tô Vân Tiêu vẻ mặt “phiền não” , “Ta với y rằng đợt đầu của tổng cộng chỉ hơn hai ngàn hũ, y còn chê ít. Ta mãi y mới đồng ý lấy năm trăm hũ, còn bắt lập giấy tờ, đợt hàng ưu tiên cung cấp cho y. Ngài xem, đây việc buôn bán còn bắt đầu, mà một nửa hàng hết , đáng lo ?”
Thẩm Minh Viễn một bên mà ngây cả .
Lưu chưởng quỹ giờ đây ruột gan hối hận kịp.
Dù Duyệt Lai tửu lâu thể sánh bằng Vạn Phúc Lâu, song ở trấn cũng thuộc hàng nhất nhì.
Hắn ban nãy còn ở đây giả vờ giả vịt ép giá, ai ngờ lão hồ ly ở Vạn Phúc Lâu nhanh chân , một đặt năm trăm hũ!
Nếu còn chần chừ, đừng ép giá, e rằng ngay cả giọt canh cũng chẳng húp !
“Tô nương tử!” Lưu chưởng quỹ đổi thái độ một trăm tám mươi độ, mặt chất đầy nụ nịnh nọt, thậm chí mang theo một chút giọng điệu cầu khẩn, “Cô xem, giao tình của chúng cũng chẳng kém lão Vương, cô thể thiên vị bên bên nọ chứ! Hắn năm trăm hũ, cũng năm trăm hũ!”
“Lưu chưởng quỹ, điều thể .” Tô Vân Tiêu liên tục xua tay, “Ta tổng cộng chỉ còn bấy nhiêu, đằng còn mấy nhà đang chờ đó. Nếu bán hết cho ngươi, các nhà khác một chút cũng chẳng nếm , ở trấn làm còn mặt mũi?”
“Vậy mặc kệ!” Lưu chưởng quỹ bắt đầu giở trò vô , “Dù hôm nay cô nhất định bán cho ! Hai trăm hũ! Không, ba trăm hũ! Không thể ít hơn nữa!”
Giờ đây thực sự gấp gáp, sợ rằng Tô Vân Tiêu khỏi cửa là sẽ bao giờ trở nữa.
Cuối cùng, một hồi “kéo co”, Tô Vân Tiêu “miễn cưỡng” đồng ý bán cho Duyệt Lai tửu lâu hai trăm hũ.
Lưu chưởng quỹ tuy chê ít, nhưng cũng đây là giới hạn mà Tô Vân Tiêu thể nhượng bộ, dù cũng hơn là hũ nào.
Hắn ngàn cảm tạ, trả tiền đặt cọc, cung kính tiễn hai nương con Tô Vân Tiêu khỏi cửa, thái độ đó còn thiết hơn cả phụ ruột.
---