Xuyên Thành Quả Phụ Ta Dẫn Ba Con Làm Giàu Cả Thôn - Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-04-26 00:43:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từng món ăn sắc hương vị đủ đầy, bưng từ phòng bếp .

Thịt kho tàu, tôm rang dầu, cá diêu hồng hấp, Tứ Hỷ viên, thịt kho rau cải muối, gà luộc…

Món nguội gỏi tam sắc, đậu phộng rang giấm, trứng bắc thảo đậu phụ…

Lại còn một nồi canh Đoàn Viên nóng hổi bốc khói, bên trong viên thịt, sủi cảo trứng, miến, cải thảo, ngụ ý đoàn viên sum vầy.

Đầy ắp, bày hai bàn lớn.

Một bàn là Tô Vân Tiêu cùng ba đứa trẻ.

Bàn còn là đại gia đình Lâm Tuyền.

Thức ăn hai bàn, giống hệt , khẩu phần cũng y chang.

Sự hào phóng và chu đáo của Tô Vân Tiêu, khiến Lâm Tuyền và những khác cảm động đến gì.

Trời chạng vạng tối, cả nhà cuối cùng cũng bàn ăn.

Bọn trẻ đều quần áo mới, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng, tràn đầy hưng phấn và mong đợi.

Tô Vân Tiêu những món ăn thịnh soạn mắt, những đứa trẻ và hạ nhân vây quanh, trong lòng cảm xúc ngổn ngang.

Nàng nâng chén rượu, dậy trang trọng.

“Hôm nay là ba mươi Tết, là ngày cả nhà chúng đoàn viên.”

Nàng , : “Năm qua, tất cả chúng đều vất vả . Năm mới, mong rằng gia đình chúng ngày càng , cuộc sống của cũng ngày càng sung túc, phát đạt!”

“Ta xin nâng chén kính ! Chúc năm mới vui vẻ, vạn sự như ý!” Nói , nàng một cạn sạch.

“Đa tạ phu nhân!”

Lâm Tuyền và những khác cũng nhao nhao nâng chén, một cạn sạch.

“Bắt đầu dùng bữa !” Tô Vân Tiêu một tiếng lệnh.

Bữa cơm tất niên, chính thức bắt đầu.

Bọn trẻ sớm đợi nữa, lập tức vươn đũa, gắp lấy món thích nhất.

“Nương, món thịt kho tàu ngon quá! Béo mà ngấy, miệng tan !” Thẩm Minh Châu khen ngớt lời.

“Tôm cũng ngon! Lại to tươi!” Thẩm Minh An ăn đến miệng đầy dầu mỡ.

Thẩm Minh Viễn thì lặng lẽ gắp thức ăn cho nương và , vô cùng thấu đáo.

Bàn còn , Lâm Tuyền và những khác cũng còn câu nệ, thoải mái dùng bữa.

Cả đời bọn họ, từng ăn bữa cơm tất niên thịnh soạn đến .

Mỗi một món ăn, đều ngon lành đến thế, đều đậm chất tâm huyết.

Trong lòng bọn họ chỉ một ý nghĩ: Đời , quyết theo phu nhân đến cùng! Dù là đao sơn hỏa hải, cũng chối từ!

Dùng bữa xong, Tô Vân Tiêu lấy những phong bao lì xì chuẩn sẵn.

“Nào, các con, lì xì năm mới.”

Nàng lượt đưa cho Thẩm Minh Viễn, Thẩm Minh An, Thẩm Minh Châu mỗi một phong.

Ba đứa trẻ nhận lấy phong bao lì xì dày cộp, vui sướng đến miệng khép .

“Đa tạ nương!”

Tiếp đó, Tô Vân Tiêu đến bàn khác.

Nàng lấy ba phong bao lì xì, lượt đưa cho Hạnh Nhi, Đại Võ và Tiểu Võ.

Dẫu trong mắt Tô Vân Tiêu, bọn họ đều là trẻ con.

Đại Võ, Tiểu Võ, Hạnh Nhi ba phong bao đỏ, đều sững sờ.

“Phu nhân, chúng nô tỳ… chúng nô tỳ dám nhận.” Hạnh Nhi liên tục xua tay.

Phu nhân cho họ ăn ngon, mặc , còn cho họ cùng chủ nhà ăn bữa cơm tất niên, bọn họ cảm kích vô cùng , làm còn dám nhận lì xì nữa chứ?

“Phải cầm lấy!” Tô Vân Tiêu cố ý nghiêm mặt, “Đây là chút tâm ý của dành cho các ngươi. Ai nhận, chính là coi thường .”

Lâm Tuyền và Thúy Lan thấy , vội vàng với bọn trẻ: “Phu nhân ban thưởng, các con cứ nhận lấy . Sau càng tận tâm hơn để hầu hạ phu nhân cùng thiếu gia tiểu thư, ?”

“Dạ ạ!”

Ba lúc mới nhận lì xì, nắm trong tay, cảm thấy nặng trĩu, trong lòng càng ấm áp.

Một bữa cơm tất niên, chủ khách đều vui vẻ, khí đầm ấm.

Ăn cơm xong, theo phong tục, thủ tuế.

Tô Vân Tiêu lấy kẹo, hạt dưa, đậu phộng mua sẵn, quây quần bên , ăn trò chuyện.

Thời gian trong tiếng vui vẻ, trôi qua nhanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-thanh-qua-phu-ta-dan-ba-con-lam-giau-ca-thon/chuong-86.html.]

Rất nhanh, đến giờ Tý.

“Lâm Tuyền, , đốt pháo !” Tô Vân Tiêu .

Đốt pháo, đón năm mới.

“Dạ !”

Lâm Tuyền đáp một tiếng, cầm một tràng pháo dài, giữa sân.

Hắn dùng đầu nhang châm ngòi.

“Xè”

Ngòi pháo b.ắ.n tia lửa, cháy nhanh.

Ngay đó, một tràng tiếng nổ “đùng đoàng” vang lên rền rĩ!

Tiếng pháo đinh tai nhức óc vang dội trong màn đêm tĩnh lặng, xua tan bóng tối, nghênh đón tân niên!

Cả nhà đều chạy sân, ánh lửa lập lòe, âm thanh vui tai, mặt mỗi đều tràn ngập mong ước cho năm mới.

Tô Vân Tiêu hiên, cảnh tượng náo nhiệt mắt, khóe môi tự chủ mà khẽ cong lên.

Một năm mới, bắt đầu.

Nàng tin rằng, những ngày tháng tương lai, nhất định sẽ như tiếng pháo , rực rỡ, náo nhiệt tưng bừng.

Sáng mùng Một Tết, trời tờ mờ sáng.

Thúy Lan sớm làm xong bánh trôi nước, ngụ ý đoàn viên sum vầy.

Tất cả trong nhà Tô Vân Tiêu đều thức dậy, từng một khoác lên bộ quần áo mới tinh, tinh thần phấn chấn.

Ăn sáng xong, theo quy củ, con cháu chúc Tết lớn.

Nhà lão Thẩm thì Tô Vân Tiêu nhất định sẽ đến.

Nàng chuẩn nhà trưởng thôn, nhà thím Trương và nhà tỷ tỷ Đào Hoa chúc Tết.

Trước tiên, Tô Vân Tiêu với tư cách là chủ mẫu của ngôi nhà .

Ba đứa trẻ thành hàng ngang, hướng về phía Tô Vân Tiêu, cung kính khấu đầu ba cái.

“Nhi t.ử và Nữ nhi kính chúc Nương năm mới an khang, luôn tươi rạng rỡ!”

“Tốt , tất cả dậy .” Tô Vân Tiêu đỡ bọn trẻ lên.

Chúc Tết trong nhà xong, liền ngoài chúc Tết các bậc trưởng bối trong thôn.

Tô Vân Tiêu sớm chuẩn quà cáp.

Nàng chuẩn cho ba nhà họ mỗi nhà một miếng thịt ba chỉ, một gói điểm tâm ngon, và một vò rượu.

“Nương, chúng con chuẩn xong ạ.” Ba đứa trẻ mỗi đứa xách một giỏ lễ vật.

“Đi nào, xuất phát!”

Tô Vân Tiêu dẫn ba đứa trẻ, tiên đến nhà trưởng thôn.

Trưởng thôn và thím Ngô đang ăn sáng, thấy bọn họ đến, liền vội vàng niềm nở đón .

“Ôi chao, Vân Tiêu, các con đến sớm thế?” Thím Ngô đến khép miệng .

“Đến chúc Tết chú trưởng thôn và thím Ngô ạ.” Tô Vân Tiêu .

Ba đứa trẻ bước lên, đồng loạt hành lễ với trưởng thôn và thím Ngô: “Trưởng thôn gia gia, Ngô nãi nãi, năm mới lành!”

“Tốt , mau dậy, mau nhà .” Trưởng thôn vui vẻ mời bọn họ nhà.

Thím Ngô càng lấy từ trong túi ba phong bao lì xì chuẩn sẵn, nhét tay bọn trẻ.

Mỗi phong bao lì xì đều năm mươi văn tiền. Ở cái thôn nhỏ , đối với nhà bình thường, nhiều .

“Nào, đây là tiền mừng tuổi của nãi nãi, cầm lấy mà mua kẹo ăn.”

“Đa tạ Ngô nãi nãi!” Bọn trẻ ngọt ngào .

Tô Vân Tiêu đặt quà mang đến xuống: “Trưởng thôn thúc, Ngô thẩm, chút tấm lòng, năm mới cầu lấy điều may mắn.”

“Con bé , đến thì cứ đến, còn mang theo cái gì chứ.” Thím Ngô miệng thì oán trách, nhưng trong lòng vui.

Mấy trò chuyện một lúc, vài lời chúc Tết may mắn, Tô Vân Tiêu liền dẫn bọn trẻ cáo từ.

Điểm đến tiếp theo, là nhà thím Trương.

Nhà thím Trương cũng đang náo nhiệt, con trai bà từ trấn trở về, cả nhà đang quây quần trò chuyện.

Thấy Tô Vân Tiêu và bọn trẻ, thím Trương cũng mặt mày hớn hở.

“Vân Tiêu, mau ! Minh Viễn Minh An Minh Châu, mau đây, để thím xem nào, lớn cao .”

---

Loading...