Xuyên Thành Quả Phụ Ta Dẫn Ba Con Làm Giàu Cả Thôn - Chương 64
Cập nhật lúc: 2026-04-26 00:42:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nửa tháng thời gian thoáng chốc trôi qua, luống ớt ở hậu viện đỏ rực một màu, như treo vô chiếc đèn lồng nhỏ.
Tô Vân Tiêu cùng Thẩm Minh Viễn và Thẩm Minh Châu, mất cả một ngày trời, hái sạch ớt chín, đựng những chiếc giỏ tre lớn, khí tràn ngập một mùi thơm cay nồng.
Bên nhà mới, cũng truyền đến tin vui công.
Tiền sư phụ nghĩ đến những bữa ăn thịnh soạn mấy ngày nay, liền dẫn một nhóm thợ mộc chủ động dọn dẹp sạch sẽ cả trong lẫn ngoài sân.
Tô Vân Tiêu cẩn thận kiểm tra một lượt, khen ngợi tay nghề của Tiền sư phụ ngớt lời.
Nàng lập tức lấy túi tiền chuẩn sẵn, thiếu một đồng nào mà thanh toán hết tiền còn cho Tiền sư phụ.
Sau đó, nàng lượt trả tiền công cho từng thợ.
Toàn bộ công trình kéo dài bốn mươi ngày, mỗi một lạng sáu tiền bạc.
Những thợ nhận lấy xâu tiền đồng nặng trịch, đếm đếm , đúng là đủ một lạng sáu tiền.
Ánh mắt đều sáng rực, mặt là sự phấn khích và vui sướng thể che giấu.
Phải rằng, những gia đình nông dân bình thường, quanh năm suốt tháng, tằn tiện chi tiêu, mà tiết kiệm một hai lạng bạc là lắm .
Nhìn thấy còn hơn hai tháng nữa là đến Tết, tiền đủ để mua cho lũ trẻ trong nhà một bộ quần áo mới, sắm sửa thêm chút đồ Tết nữa.
“Tiểu Tô, chủ nhà như cô thật rộng lượng!”
“ ! Làm việc với tiểu Tô, lòng thấy thoải mái!”
“Sau nếu còn việc, xin nhất định nhớ đến chúng đó!”
Mọi bảy mồm tám miệng lời cảm tạ, trong lời tràn đầy sự ơn chân thành.
Tô Vân Tiêu đáp từng một: “Điều đó đương nhiên, đợi khi tổ chức tiệc tân gia, tất cả đều đến! Rượu thịt đủ đầy!”
“Ấy là đến ! Chỉ riêng bữa ăn ở nhà Tô nương t.ử đây, gì cũng đến!” Một hán t.ử xoa bụng, khiến bật ầm ĩ.
Tiễn các thợ mộc , Tô Vân Tiêu mời Ngô thẩm tử, Đào Hoa tỷ và Trương thẩm t.ử nhà, cũng trả công cho họ.
Ba phụ nữ bạc trong tay, lòng vui mừng chút ngượng ngùng.
Chẳng qua chỉ là giúp rửa rau, nấu cơm, mà thể kiếm nhiều đến , điều đây mơ cũng chẳng dám nghĩ tới.
Ngô thẩm t.ử cất tiền , vỗ n.g.ự.c : “Vân Tiêu, nàng cứ yên tâm, ngày tiệc tân gia, chúng sẽ đến sớm giúp nàng, đảm bảo sẽ tổ chức thật náo nhiệt!”
“Thật quá, cứ chờ các nàng đại hiển thần thông .” Tô Vân Tiêu chân thành.
Chẳng bao lâu , phía Từ mộc tượng cũng sai truyền lời, rằng đồ đạc đều đóng xong xuôi.
Từng cỗ xe kéo chở đồ đạc mới toanh tiến thôn, thu hút ít thôn dân vây quanh xem.
Mùi hương thanh khiết của gỗ, bề mặt sơn mài láng mịn, những mối mộng tinh xảo, gì khiến trầm trồ.
Thẩm Minh Châu theo Tô Vân Tiêu, bàn tay nhỏ nắm chặt góc áo đầy căng thẳng. Khi thấy đầu giường chạm khắc một đóa hoa nghênh xuân sống động như thật, miệng nhỏ của nàng hé mở, trong mắt tức thì bùng lên ánh sáng rực rỡ.
Nàng kìm đưa ngón tay , cẩn thận từng chút một, vuốt ve đóa hoa hết đến khác, như thể đang chạm một giấc mơ quý giá nhất.
Trưởng thôn đặc biệt giúp Tô Vân Tiêu chọn một ngày hoàng đạo lành, chính là hai ngày đó.
Chuyển nhà là đại sự, Thẩm Minh An đang học ở thư viện cũng đặc biệt xin phép về.
Khi cửa nhà mới, thấy đại viện ba gian rộng rãi sáng sủa , gương mặt vốn trầm của cũng khó che giấu sự kích động.
Chàng bước sân, thấy đại ca Thẩm Minh Viễn đang giúp khiêng một chiếc bàn sách thư phòng, Thẩm Minh Châu thì ôm gói đồ nhỏ của , cẩn thận như bảo bối đặt một căn phòng hướng nam, ngoài cửa sổ căn phòng đó, đối diện là một cây thạch lựu.
Đây, chính là nhà của bọn họ. Một ngôi nhà thật sự thuộc về , nơi sẽ còn ai tùy tiện đ.á.n.h mắng, chịu đựng sắc mặt của khác nữa.
Ngày tân gia, trời hửng sáng, gia đình Tô Vân Tiêu thức dậy.
Theo quy củ, cần cử hành một nghi thức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-thanh-qua-phu-ta-dan-ba-con-lam-giau-ca-thon/chuong-64.html.]
Gia đình bình thường, khi chuyển nhà mới sẽ rắc đậu phộng, màn thầu đen,... để cầu may mắn.
Tô Vân Tiêu hào phóng, nàng bảo Thẩm Minh Viễn cầm một túi gấm, bên trong là năm trăm văn tiền đồng nàng đổi sẵn, bảo Thẩm Minh Châu và Thẩm Minh An bưng hai đĩa lớn kẹo bánh.
Đến giờ lành, Tô Vân Tiêu cửa nhà mới, lớn với các thôn dân tin kéo đến xem náo nhiệt: “Hôm nay là ngày tân gia của nhà , xin ké chút may mắn của , ai cũng đến lấy một chút lộc lành !”
Nói đoạn, nàng nắm một nắm tiền đồng, trộn lẫn kẹo, mạnh mẽ tung lên trung.
“Hoa lạp lạp”
Tiền đồng lấp lánh ánh nắng, cùng những viên kẹo đủ màu sắc rơi xuống, như trút một cơn mưa náo nhiệt.
“Mau giành lấy !”
Chẳng ai hô lên một tiếng, bên ngoài sân tức thì sôi trào.
Lũ trẻ con la hét, đùa, điên cuồng tranh giành những viên kẹo bánh mà chúng thường ngày hiếm khi thấy.
Nhặt kẹo liền lập tức nhét miệng, cả khoang miệng ngọt lịm, mặt nở nụ tươi rói.
Tiền đồng nhặt nộp cho phụ hoặc nương, nhưng kẹo thì cần, đây là của riêng bọn chúng.
Người lớn cũng chẳng còn giữ thể diện, nhao nhao cúi nhặt tiền đồng, miệng vẫn ngừng hô lên: “Ối chao, Tô nương t.ử quả là quá hào phóng!”
“Thủ bút , trong thôn là một !” “Chẳng , ngôi nhà mới xây thật khí phách, cũng rộng lượng!”
Tiếng tán thán, tiếng đùa, tiếng nô giỡn của trẻ con hòa thành một, khiến buổi sáng của cả thôn Thanh Thạch trở nên náo nhiệt lạ thường.
Ngô thẩm tử, Đào Hoa và Trương thẩm t.ử sớm đến giúp dọn nhà, thấy cảnh tượng , cũng Tô Vân Tiêu mà cảm thấy vui mừng.
Ngô thẩm t.ử giúp mang đồ nhà, với Tô Vân Tiêu: “Con nha đầu , đúng là chủ kiến. Làm như , cả thôn đều nhớ ơn con.”
Tô Vân Tiêu chỉ khẽ, gì.
Nhà mới là viện ba gian, bố cục là do Tô Vân Tiêu tự vẽ .
Gian thứ nhất là đường đường dùng để tiếp khách và vài gian khách phòng, gian thứ hai là nơi ở của Tô Vân Tiêu và các con, mỗi đứa trẻ đều một căn phòng riêng của .
Gian cuối cùng là phòng bếp, kho hàng và sân rộng rãi.
Bọn trẻ chạy tới chạy lui trong nhà mới, mặt là vẻ rạng rỡ từng .
Thẩm Minh An trong thư phòng chuẩn cho , vuốt ve chiếc bàn sách gỗ thông rộng lớn vững chãi, bàn còn khắc chạm hoa văn đốt trúc “bước bước cao thăng” vô cùng tỉ mỉ. Trong đôi mắt trầm mặc của , ánh nước khẽ lay động.
Thẩm Minh Châu thì úp mặt lên chiếc giường mới của , má áp đầu giường chạm khắc hoa nghênh xuân, hạnh phúc dụi dụi .
Nhìn sự vui mừng phát từ tận đáy lòng của các con, Tô Vân Tiêu cảm thấy, lẽ, đây chính là ý nghĩa của việc kiếm tiền.
Tiệc tân gia định ngày hôm .
Buổi chiều, Tô Vân Tiêu liền tìm Vương mộc đầu, nhờ ông lái xe bò chở chợ trấn mua sắm.
Đến trấn, Tô Vân Tiêu trực tiếp tìm đến tiệm thịt vẫn thường đặt hàng, đặt mua một con heo.
Lại mua hơn chục con gà vịt, vài con cá lớn sống động nhảy nhót, cùng các loại rau tươi, chất đầy một xe bò.
Trên đường về thôn, ánh chiều tà rải lên gương mặt Tô Vân Tiêu, một vẻ an bình.
…
Ngày tiệc tân gia, sân mới nhà Tô Vân Tiêu trở thành nơi náo nhiệt nhất thôn.
Trời còn sáng rõ, Ngô thẩm tử, Đào Hoa và Trương thẩm t.ử mang theo tạp dề nhà đến.
Ba phụ nữ lao căn bếp mới rộng rãi thể đặt ba chiếc bàn lớn, lập tức tìm thấy chiến trường chính của .
“Vân Tiêu, bếp nhà nàng thật sáng sủa, hơn hẳn trăm cái bếp tối om nhà !” Ngô thẩm t.ử nhanh nhẹn nhặt rau, hâm mộ .
“ , bệ bếp xây cũng , hai miệng lò, đun lửa tiện hơn nhiều.” Trương thẩm t.ử cũng phụ họa, tay chân thoăn thoắt thêm củi bếp.
---