Xuyên Thành Quả Phụ Ta Dẫn Ba Con Làm Giàu Cả Thôn - Chương 119

Cập nhật lúc: 2026-04-26 00:44:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai nương con mỗi ôm một nỗi lòng, suốt đường nửa lời.

Mặt trời dần nghiêng về phía tây, kéo dài bóng của họ thật dài.

Khi cuối cùng họ cũng lết tấm mệt mỏi trở về đến cổng thôn Thanh Thạch, đón chờ họ, là một màn công khai xử hình khác.

Lúc hoàng hôn, chính là khi dân làng dùng bữa tối xong, tụ tập gốc cây hòe lớn ở cổng thôn để hóng mát trò chuyện.

Khi bóng dáng Thẩm Đại Hà và Thẩm lão thái, tựa như hai con gà trống đại bại, xuất hiện con đường nhỏ ở cổng thôn, ánh mắt của tất cả , một nữa đồng loạt đổ dồn về phía họ.

Dân làng đây còn ôm chút hy vọng Thẩm Đại Hà, nhưng hơn nửa năm nay, với hàng loạt chuyện đáng hổ mà lão Thẩm gia gây , họ sớm cho rằng, một kẻ như Thẩm Đại Hà thể đỗ Tú tài . Lúc , mặt hề che giấu sự hả hê và khinh bỉ.

“Ôi, về đấy ?” Vẫn là bà lão miệng nhanh nhảu ban sáng, là đầu tiên lên tiếng.

Nàng c.ắ.n hạt dưa, chậm rãi dậy, chặn mặt hai : “Thế nào , vị Tú tài công tương lai? Đã mang tin vui về ? Để cho đám chân đất bùn lầy chúng cũng mở mang tầm mắt chút chứ?”

Lời nàng dứt, gốc cây hòe lớn lập tức vang lên một tràng ồ.

Thẩm Đại Hà dừng bước, thể cứng đờ như một khối đá.

Y ngẩng đầu, đôi mắt trống rỗng vô thần, chằm chằm gương mặt hả hê mắt, đôi môi mấp máy, nhưng thốt bất kỳ âm thanh nào.

Thẩm lão thái thấy , theo bản năng xông lên cãi lý với bà lão .

nàng hé miệng, những lời tiếp theo của bà lão chặn họng nàng .

“Ôi chao, sắc diện , e là chẳng hanh thông .” Bà lão vòng quanh hai nương con họ, tặc lưỡi: “Ta lão bà t.ử nhà họ Thẩm , sáng sớm ngươi chẳng còn ương ngạnh lắm ? Chẳng còn chúng nịnh bợ cũng ? Sao thế, giờ hé răng nửa lời? Có mặt đ.á.n.h sưng ? Có đau đấy?”

đó! Lúc thì cái vẻ ngạo nghễ bao, giờ như cà tím gặp sương lạnh ?”

“Cần gì hỏi? Chắc chắn là đỗ ! Ta mà, nếu mà đỗ Tú tài, thì con heo nái nhà cũng trèo cây !”

“Giờ thì , cháu thì là Án thủ, còn chú thì thi thi bao nhiêu , vẫn chỉ là Đồng sinh, phen quả thực là nhục nhã tột cùng!”

Tiếng nhạo của dân làng, còn trắng trợn hơn cả buổi sáng.

Thẩm lão thái những lời làm cho mặt đỏ rực, run lên bần bật.

Nàng mắng , gây loạn, lóc như ở nha môn.

nàng phát hiện , còn chút sức lực nào nữa.

Bây giờ, hành vi làm loạn của nàng lúc , đều trở nên vô vị và yếu ớt, chỉ càng khiến nàng thành trò lớn hơn cho thiên hạ.

Sự thật bày mắt, nàng thua , thua t.h.ả.m hại.

Đứa con trai Đại Hà của nàng , quả thật thi đậu.

Tất cả niềm kiêu hãnh và tự tin của nàng , đều hiện thực tàn nhẫn đ.á.n.h tan tành.

Nàng còn mặt mũi nào để tranh cãi với bất kỳ ai ở đây nữa.

“Đi… chúng về nhà…” Thẩm lão thái dùng bộ sức lực, rặn mấy chữ qua kẽ răng.

Nàng kéo tay áo Thẩm Đại Hà, cúi gằm mặt, chỉ nhanh chóng trốn khỏi nơi khiến nàng hổ thẹn vô cùng .

Thẩm Đại Hà như một con rối, nàng kéo , bước một cách vô hồn.

Y còn thấy gì, cũng còn cảm nhận gì nữa.

Khi cuối cùng họ cũng trở về đến cái sân quen thuộc, đóng sập cánh cửa lớn, ngăn cách với hết thảy những lời châm chọc và ánh mắt dòm ngó bên ngoài, cả hai đều như rút cạn linh hồn, suy sụp.

Thẩm lão thái tựa cánh cửa, thở hổn hển từng đợt, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.

Còn Thẩm Đại Hà, thì thẳng đơ giữa sân.

Lưu Thị vẫn luôn ở nhà chờ đợi, lòng nàng thấp thỏm yên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-thanh-qua-phu-ta-dan-ba-con-lam-giau-ca-thon/chuong-119.html.]

Đây là hy vọng cuối cùng của . Thẩm Đại Hà nhất định đỗ đạt. Ta thể cam chịu ở thôn thêm một ngày nào nữa.

Tuy nhiên, khi nàng thấy tiếng động trong sân, thấy Thẩm lão thái và Thẩm Đại Hà trở về, trái tim Lưu Thị chìm xuống đáy vực sâu.

Không cần hỏi nữa.

Không cần hỏi bất cứ điều gì nữa.

Hai khuôn mặt , một thì mặt mày tái nhợt như cương thi, một thì nước mắt lem luốc vì quá đỗi tuyệt vọng.

Đây là dáng vẻ của đỗ Tú tài? Đây rõ ràng là từ nghĩa địa bò lên.

Không khí trong sân, lập tức đông cứng .

Lưu Thị nguyên tại chỗ, tay chân lạnh ngắt.

Hết .

Cái nhà , tan nát .

Nàng lúc gả cho Thẩm Đại Hà, là vì cái gì?

Không chỉ vì y là thư sinh, vì y ngày sẽ thành danh hiển hách, cũng thể hưởng phúc ?

Nếu vì coi trọng Thẩm Đại Hà là thư sinh, con gái của một vị Tú tài như gả lão Thẩm gia ?

kết quả thì ?

Hơn mười năm qua, thi thi bao nhiêu Tú tài cũng đỗ, bây giờ, nàng trong cái nhà , làm trâu làm ngựa, hầu hạ già trẻ.

Chịu đựng sự cay nghiệt của nương chồng, chịu đựng sự ích kỷ vô năng của trượng phu, thậm chí còn chịu đựng trượng phu tư thông, hơn nữa, còn là tư thông với nam nhân!

Nàng đặt tất cả hy vọng việc y thể thi đậu Tú tài.

bây giờ, hy vọng duy nhất , cũng tan biến.

Nàng thể trông cậy ai đây?

Trông cậy cái thằng đàn ông quá ba mươi tuổi mà vẫn chẳng thành tựu điều chi ?

Hay là trông cậy lão bà t.ử chỉ lóc gào thét đất ?

Chẳng lẽ cả đời ở trong cái sân rách nát , theo cái thằng đàn ông thối nát , sống những ngày chỉ trích lưng ?

Không, nàng cam tâm!

Lòng căm hận và tuyệt vọng của Lưu Thị, như cỏ dại châm lửa, điên cuồng lan tràn.

Nàng gắt gao chằm chằm Thẩm Đại Hà đang sững như một khúc gỗ giữa sân, n.g.ự.c kịch liệt phập phồng.

“Thẩm Đại Hà!”

Thanh âm của Lưu Thị, như bóp nghẹt từ yết hầu, chói tai khàn khàn.

Đôi mắt trống rỗng của Thẩm Đại Hà, chậm rãi chuyển động, dừng gương mặt vặn vẹo vì phẫn nộ của Lưu Thị.

Lúc đầu óc y đang rối như tơ vò, lọt tai bất cứ điều gì, cũng gì cả.

“Ngươi chứ! Ngươi tài giỏi lắm ? Ngươi nhất định sẽ đỗ ?!” Lưu Thị mấy bước xông đến mặt y, giơ tay lên đ.á.n.h đ.ấ.m y: “Ngươi đúng là đồ phế vật! Đồ vô dụng!”

Thẩm Đại Hà nàng đ.á.n.h cho loạng choạng, khuôn mặt vô tri cuối cùng cũng một chút phản ứng. Y đột ngột giơ tay, một tay nắm chặt cổ tay Lưu Thị, ánh mắt u ám chằm chằm nàng : “Ngươi phát điên cái gì!”

“Ta phát điên ư?!” Lưu Thị như thể chuyện lớn nhất thiên hạ, nàng dùng sức định rút tay về, nhưng Thẩm Đại Hà kẹp chặt cứng.

Nàng bèn dùng tay , chỉ thẳng mũi Thẩm Đại Hà mà c.h.ử.i rủa ầm ĩ: “Ta phát điên cũng là bởi chính tên súc sinh ngươi bức thành như ! Thẩm Đại Hà, ngươi xem cái bộ dạng ma quái của ngươi lúc ! Ngươi còn mặt mũi nào mà sống đời nữa?!”

“Ngươi thi cử mười mấy năm trời, tiêu tốn của gia đình bao nhiêu bạc? Ruộng đất cũng bán sạch cả ! Kết quả thì ? Ngay cả cái chức tú tài cũng chẳng sờ tới ! Cháu của ngươi! Cái tên cháu mà ngươi từng coi gì đó, mới sách mấy tháng đỗ án thủ! Còn ngươi thì ? Ngươi chính là một tên phế vật!”

---

Loading...