07
Trên mặt nam sinh là ý nhẹ nhàng, nhưng khi thấy phấy là mấy tên ch.ó dữ đang đuổi c.ắ.n tha, sắc mặt liền nghiêm .
Cậu cũng chạy về phía .
Tôi run rẩy sợ hãi mà chạy về phía Thịnh Mộ Thần, đó mới thể thở phào một .
“Bọn họ bắt nạt ?”
Giọng của nam sinh nhẹ nhàng. Cậu hỏi nguyên nhân, chỉ duỗi tay lưng nhẹ nhàng vỗ về : “Không , ở đây.”
Nhìn thấy chúng , mặt Sở Văn Đồng liền đen : “Liễu Sơ Khê, rốt cuộc hôm nay làm , thấy chạy gì chứ?”
Tôi vươn tay chỉ chỉ lưng , Châu Nhã Nhã và ba kẻ tóc vàng còn bên cạnh .
“Nữ thần của tìm đ.á.n.h , đương nhiên chạy .”
“Đánh ? Tại ...” Ban đầu Sở Văn Đồng ngẩn , đó lập tức trợn tròn mắt, “Tôi cho phép sỉ nhục Nhã Nhã!”
khi xoay về phía bốn , còn gì để nữa .
Cho dù thừa nhận, nhưng cái cảnh tượng hiện tại trông giống hệt như b.ạo l.ực h.ọc đ.ường.
Châu Nhã Nhã cũng ý thức , cô vội vàng lùi ba bước, lời lẽ đanh thép:
“Bạn học Liễu, hề tìm đ.á.n.h , chỉ tìm để hỏi xem lập nhóm làm bài tập thôi.”
Sau đó, cô nghiêm túc : “Cậu cũng nên trông mặt mà bắt hình dong, ba họ đều là bạn của , cho dù bọn học học ở đây nhưng cũng giống như chúng , chúng đều bình đẳng!”
Lời , chỉ Sở Văn Đồng mà cả ba tên tóc vàng cũng hai mắt sáng rực .
Chắc là nội tâm bọn họ đang gào thét:
Nữ thần thật lương thiện!
Tôi chếc vì nữ thần!
Lúc trong mấy nam sinh tại đây chỉ duy nhất Thịnh Mộ Thần là Châu Nhã Nhã. Cậu đầu , chậm rãi : “Chúng thôi.”
Tôi gật gật đầu.
Chưa mấy bước, đầu lớn: “Bài tập thể cùng làm,nhưng mà Châu Nhã Nhã... Tôi còn từng vì họ là học sinh trường khác mà xem thường họ. Có thể nghĩ như chỉ mà thôi, còn về chuyện tại nghĩ như , chắc là vì vốn dĩ trong lòng ...”
Lời phía dừng một cách đầy ẩn ý.
Biểu cảm của những phía nữa, nhưng khi đó bộ hành lang đều yên lặng.
Chỉ tiếng bước chân chạm đất của Thịnh Mộ Thần khi dắt tay .
Tôi chú ý thấy, mỗi dắt đều vui vẻ.
Tai cũng sẽ đỏ.
Chậc, hổ là thiếu niên thuần khiết nhất trong sách.
08
Thời điểm canteen chẳng còn cơm , Thịnh Mộ Thần cẩn thận từng li từng tí mà hỏi , cùng về nhà ăn cơm .
“Tôi nấu ăn.” Nam sinh chậm rì rì mà , “Có thể ăn.”
Tôi chút do dự mà đồng ý.
09
Đến nhà của Thịnh Mộ Thần, thời khắc mở cửa , một thứ cảm giác trống trải mênh m.ô.n.g ập đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-thanh-nguoi-qua-duong-xinh-dep/chuong-3-xuyen-thanh-nguoi-qua-duong-xinh-dep.html.]
Nhà trọ to như chỉ một ở, cửa sổ và nền nhà sạch sẽ một hạt bụi, cách trang trí đơn điệu và giản dị đến cực điểm.
Đồ sộ và xa hoa nhất lẽ chỉ là mấy tủ sách lớn, bên trong đầy ắp là sách.
Ngoài sách thì trong căn nhà , những thứ ồ khác đều ít đến đáng thương.
“Cứ trong .” Thịnh Mộ Thần rụt rè mà , “Đây là đầu tiên đưa... bạn về nhà.”
E là cũng là bạn đầu tiên của .
Đẹp trai, thành tích , nhưng thiếu niên tính cách cô độc còn giỏi đ.á.n.h , cũng chỉ trong phim với tiểu thuyết là vạn săn đón. Chứ trong thực tế, đều cảm thấy những tính cách như là bất , chỉ tránh xa,
Thật một như .
Có những dễ dàng mở lòng với khác, nhưng một khi bạn bước trái tim , bạn sẽ là tất cả của đó.
“Thịnh Mộ Thần.” Tôi lên, “Hôm nay chúng mới gặp mà tin tớ như thế, còn đưa tớ tới nhà .”
Tôi đột nhiên sáp gần , kiễng chân lên, mắt đối mắt với . “Tại ?”
Nam sinh kịp phòng , mặt thoáng chốc đỏ lên. Cậu tự nhiên mà cử động, yết hầu lăn trượt lên xuống.
“Bởi vì coi là bạn. Hơn nữa, còn .”
10
Thịnh Mộ Thần đỏ mặt, ai còn tưởng đang tỏ tình.
Nói xong, liền chạy như bay mặc tạp dề, rằng nấu cơm cho .
Tôi giày, đó xuống chiếc sofa dài trống của , lấy một cuốn sách để .
Không qua bao lâu , đói , hỏi xem Thịnh Mộ Thần xong . ngẩng đầu lên, trông thấy bưng mâm mà ở cửa phòng khách.
Thấy ngẩng đầu, bước .
Khi ăn cơm, phát hiện món ăn nguội. Vừa chắc ở cửa một lúc .
Là sợ rời ?
mà tay nghề của Thịnh Mộ Thần quả thật .
Cậu ăn món chay, còn thịt kho tàu và cá kho thì đẩy về phía .
“Con gái chắc khá thích ăn đồ ngọt nhỉ.” Giọng vẫn trầm và chậm rãi như cũ, mang theo một chút khàn khàn của thiếu niên, “Tôi cho thêm chút đường.”
Vừa bình thường ít cùng khác giao tiếp.
Mà trông thấy những món ăn thơm ngào ngạt thì hai mắt sáng bừng lên.
“Thịnh Mộ Thần, tuyệt thật đấy!!!”
Tôi đói lắm , cả bữa cơm đều ăn miếng to. Thịnh Mộ Thần thì chậm rãi ăn, ăn xới cơm và chan canh giúp .
Tôi thật sự nhịn mà cảm khái, nam phụ ân cần và chu đáo thế , nữ chính cần nhưng độc giả chúng cần đó!
Quả nhiên nam phụ là để độc giả chúng thương yêu mà.
“Cậu cũng ăn , trông gầy đó.” Tôi gắp cho một miếng thịt kho tàu.
Ánh mắt khẽ động, gắp miếng thịt lên ăn.
Sau khi ăn xong, thu dọn cùng . Thỉnh thoảng bàn tay chạm , liền nhanh chóng dịch như điện giật .
“... Cậu luôn ở nhà một ? Không thấy cô đơn hả?” Tôi kiếm chủ đề .
Thịnh Mộ Thần một cái, đó chậm rãi cúi xuống, thu bát đũa .
“Trước thấy. Hiện tại thì thấy, ừm, dường như chút.”