Ban đầu quả thật cô tìm Kỳ Minh giải quyết một vấn đề, nhưng bây giờ Kỳ Minh năng lực phương diện hơn hẳn những đại gia mà cô từng cặp, lý nào cô tranh thủ vì tương lai của chính cả.
Đoạn Lệ thầm hạ quyết tâm trong lòng, mặt vẫn là bộ dạng đau lòng vô tội như , giống như tất cả thứ chỉ là bất đắc dĩ .
Kỳ Minh bộ dạng nhu nhược đáng thương của Đoạn Lệ mà nảy sinh chút tâm tư thương hại nào, cứng rắn : “Theo thì tiền bối Đoạn là thiên hậu trong giới ca hát, cho dù là doanh thu của album live là album kỹ thuật thì đều là nhân tài kiệt xuất trong giới, mắt bảy tám năm, vẫn nổi tiếng như , suy nghĩ hết thời chứ?”
Nghe thấy Kỳ Minh như thì Đoạn Lệ liền Kỳ Minh hứng thú gì với , vì thế cô bèn thu bộ dạng đáng thương , nghiêm túc : “Điện ảnh Hoàn Thành một cái vòng luẩn quẩn, phàm là nghệ sĩ trướng của Điện ảnh Hoàn Thành từng nổi tiếng thì kết cục cuối cùng đều vô cùng thê thảm. Những nghệ sĩ bây giờ giải nghệ, câu cho rằng bọn họ chỉ xuất hiện mắt công chúng thôi ư? , bọn họ đều c.h.ế.t .”
Nói đến đây, biểu cảm mặt Đoạn Lệ trở nên chút dữ tợn: “ , đều c.h.ế.t, một ngoại lệ.”
“Ban đầu cũng cho rằng tất cả bọn họ đều giải nghệ, trở về với gia đình làm một bình thường, cắt đứt sạch sẽ với giới giải trí. Ký ức trong cái giới đều ngắn ngủi, rời khỏi thì sẽ mới bước , xuất hiện mắt khán giả nhiều đến hoa cả mắt, nhưng bao nhiều để ý những lui giới bao lâu xuất hiện mắt công chúng ? Lại ai rằng những đều c.h.ế.t ?”
Đoạn Lệ run rẩy ngừng, cô cảm thấy lạnh lẽo, hàm răng bắt đầu run lên, tiếp tục : “Tôi cho rằng đó chỉ là trùng hợp, nhưng mà khi Cốc Vân Đình tỏ ý lui giới với công ty thì liên tiếp gặp chuyện ngoài ý , như là c.h.ế.t ngoài ý thì sẽ ngừng . Vì thế mới xác định , chỉ cần kẻ còn giá trị lợi dụng với Điện ảnh Hoàn Thành thì đều sẽ đám Điện ảnh Hoàn Thành đùa c.h.ế.t.”
“Những thủ đoạn đó thứ mà con thể làm .” - Cô ngừng một chút, định uống nước, nhưng phát hiện nước trong ly lạnh, lạnh giống như lòng cô lúc : “Cậu đấy, đa trong cái vòng đều tương đối mê tín, cũng là một trong đó. Tôi bèn suy đoán rằng liệu Điện ảnh Hoàn Thành đồ vật khống chế những nghệ sĩ như chúng , một khi chúng thể nào cống hiến giá trị cho bọn chúng nữa thì bọn chúng sẽ im lặng tiếng khiến chúng bốc khỏi thế giới , mà khiến một ai hoài nghi.”
Cô như rơi hồi ức của chính , đôi mắt híp , ánh mắt đặt nơi xa, tiêu cự.
Kỳ Minh thừa lúc cô đang suy tư mà gọi phục vụ đến đưa cho cô một ly nước ấm.
Đột nhiên Đoạn Lệ tự giễu, vươn tay cầm lấy ly nước ấm tiếp, lời cô đầu đuôi, hẳn là nghĩ cái gì thì cái đó: “Ban đầu cảm thấy là một thanh cao, thể chịu khổ . Cho nên khi bước Điện ảnh Hoàn Thành, lúc đại diện giới thiệu đại gia cho thì đều từ chối, khi đó nghĩ rằng, cho dù cả đời chỉ là một kẻ vô danh thì cũng sẽ để quy tắc ngầm giẫm đạp .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-thanh-nam-phu-thu-tiet-doc-ac/chuong-92-so-ho-2.html.]
“Điện ảnh Hoàn Thành vì từ chối với đại gia mà đóng băng , ngược còn giống như lúc ký hợp đồng , cho tài nguyên, trai nhanh chóng nổi tiếng, cũng nổi.”
Cô uống một ngụm nước, trong ánh mắt đột nhiên chút điên cuồng, nhanh chóng rơi vực sâu vô tận, một mảng c.h.ế.t lặng: “Con thật đều là kẻ tham lam, khi bọn họ khiến cho lòng tham của trở nên vô hạn thì đột nhiên nâng lên nữa, còn bắt đầu chèn ép . Không chỉ như thế, bọn họ còn để thấy một hậu bối nhờ quy tắc ngầm mà vượt lên đè bẹp . Tôi cam lòng, hào quang và những tràng vỗ tay khiến bẻ gãy sự kiêu ngạo trong xương của , khuất phục bọn họ, tiếp nhận thứ trơ trẽn nhất của , trốn thoát .”
“Tôi hủy hợp đồng với Điện ảnh Hoàn Thành, nhưng đại diện cho xem ảnh nóng mà là vai chính, uy h.i.ế.p rằng nếu thật sự dám hủy hợp đồng thì những bức ảnh đó sẽ tung lên mạng. Tôi sợ, vùi lấp.” - Đoạn Lệ uống một cạn nước lạnh trong ly, vì uống quá nhanh mà sặc nên ngừng ho khan.
Kỳ Minh vẫn luôn làm một thính giả, cắt ngang lời của Đoạn Lệ, biểu cảm mặt rõ.
Đoạn Lệ: “Tôi nghĩ rằng nếu mục nát như thì cứ để mục nát luôn . đến khi vị tiền bối vốn giải nghệ c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n thì mới chân chính ý thức rằng Điện ảnh Hoàn Thành nguy hiểm, trốn .”
Cô bỗng nhiên ngẩng đầu Kỳ Minh, trong mắt tràn ngập ánh nước long lanh, tràn đầy vẻ khẩn cầu: “Xin hãy kéo khỏi vũng bùn ?” - Cô nắm lấy tay Kỳ Minh nhưng Kỳ Minh rút về.
Kỳ Minh thẳng mắt của Đoạn Lệ, bên miệng nhếch lên một tia như , trong mắt thương hại đồng cảm với Đoạn Lệ.
Kỳ Minh: “Cho nên cô tìm paparazzi tới chụp chúng chính là cách cô tự cứu ?”
Đoạn Lệ liên tục gật đầu, tràn ngập tự trách mà : “Rất xin , thật sự còn cách nào cả, mới nghĩ biện pháp như . Tôi nghĩ chỉ cần vẫn mãi nổi tiếng thì Điện ảnh Hoàn Thành sẽ bỏ rơi . Nếu như thích thì bây giờ sẽ gọi điện thoại kêu bọn họ xóa ảnh chụp đêm nay .”
“Cái thì cần.” - Kỳ Minh lắc đầu, cầm muỗng gõ nhẹ thành ly, nhạo : “Tiền bối Đoạn, giới ca hát mới thích hợp với cô nhất, lấy kỹ năng diễn xuất của cô mà tiến giới phim ảnh thì thật đúng là khả năng thành tựu như hiện tại.”
Dứt lời, lên trong ánh mắt ngơ ngác của Đoạn Lệ: “Tôi là một diễn viên, kỹ năng diễn xuất của cô ở trong mắt tràn đầy lỗ hổng.”