Đảo mắt là tới tháng 5, Trịnh Khâm vẫn là một đạo diễn thông cảm cho diễn viên, nhân dịp Quốc tế Lao Động thì thả cho đoàn phim nghỉ hai ngày, Kỳ Minh gặp phụ cùng Tống Côn Lãng, bèn thừa dịp hai ngày nghỉ cùng Tống Côn Lãng một chuyến.
Nhà ông ngoại Tống Côn Lãng cách thành phố Bắc Nam xa, ở ngay một thôn nhỏ thuộc vùng ngoại thành của thành phố Bắc Nam.
Tống Côn Lãng thời gian địa điểm cho Kỳ Minh, Kỳ Minh cho rằng nhà ông ngoại Tống Côn Lãng cũng giống những gia đình khác ở nông thôn, là một ngôi nhà diện tích lớn, nhưng khi tới nơi thấy Kỳ Minh mới sai quá sai .
Tòa nhà mắt lớn, Kỳ Minh ở cửa cũng cảm thấy vô cùng nhỏ bé. Lúc đến thành phố Túc Sơn, khi thấy nhà họ Thích Kỳ Minh cảm thấy cổ trạch của nhà họ Thích lớn , nhưng bây giờ so sánh với nhà của ông ngoại Tống Côn Lãng thì tòa nhà của nhà họ Thích xem như gặp sư phụ .
“Vậy ông ngoại làm nghề gì?” - Kỳ Minh đầu về phía Tống Côn Lãng hỏi, của cải cũng hề nhỏ đó.
Tống Côn Lãng trả lời : “Là một thầy dạy học.”
Kỳ Minh tin , một thầy giáo thể của cải như , đến tiền tiết kiệm, chỉ mỗi tòa nhà cổ kính mặt thôi cũng bao nhiêu thể gánh nổi.
Tống Côn Lãng Kỳ Minh suy nghĩ cái gì bèn vươn tay xoa nhẹ đầu Kỳ Minh, : “Đây là của nhà nước.”
Lại : “Em mở Thiên Nhãn thử xem.”
Kỳ Minh lời mở Thiên Nhãn , vốn dĩ bảng hiệu hai chữ “Lương trạch”, khi Kỳ Minh mở Thiên Nhãn qua thì chữ tấm bảng đổi hình dạng, biến thành “Bộ Quản lý Sự kiện đặc thù”.
“Đây...” - Kỳ Minh ngạc nhiên thốt nên lời, ngờ cuối cùng nơi đến là Bộ điều tra sự kiện đặc thù.
Cậu hỏi: “Không ông ngoại là thầy dạy học ?”
“Trước khi về hưu ông là giáo sư ngành Văn học của Trường Đại học Bắc Nam, bây giờ là phụ trách của Bộ Đặc Quản.” - Tống Côn Lãng tiếp tục giải đáp cho Kỳ Minh, nắm tay dẫn về phía cửa chính.
Giống như là cảm ứng , hai mới hết bậc thang cửa thì cổng chính màu đỏ thắm mở , mở cửa là một ông lão, mũi ông lão đeo một cái gọng kính phục cổ, hai sợi dây xích đung đưa qua , mặc một bộ đường trang màu xanh nhạt, khi mở cửa thì cúi gần Kỳ Minh, đ.á.n.h giá một cách tỉ mỉ.
Kỳ Minh xác định ông lão là ông ngoại của Tống Côn Lãng , bèn gật đầu với ông lão, dùng giọng điệu cung kính : “Chào ông ạ.”
Ông lão nhếch miệng với Kỳ Minh: “Cháu là Kỳ Minh ?”
“Là con ạ.” - Cuối cùng cũng gặp phụ , Kỳ Minh căng thẳng là thể nào, khi thấy ông cả đều gồng lên, ngay cả giọng cũng cứng đơ.
Ông giả vui tươi hớn hở : “Đừng căng thẳng đừng căng thẳng, đây .”
Nói làm động tác mời, mời Kỳ Minh trong nhà.
Kỳ Minh dùng linh hồn chuyện với Tống Côn Lãng: ‘Đây là ông ngoại ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-thanh-nam-phu-thu-tiet-doc-ac/chuong-85-ong-ngoai-1.html.]
“Đây là bác Hạ, bảo vệ cửa của Bộ Đặc Quản.” - Tống Côn Lãng giới thiệu cho Kỳ Minh.
Biết đối phương là ông ngoại của Tống Côn Lãng thì Kỳ Minh thở phào một theo bản năng, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn ít, cũng tâm tư đ.á.n.h giá tòa nhà .
Chỉnh thể tòa nhà thuộc phong cách cổ kính, gần như thấy một chút thiết hiện đại nào, ngay cả đèn điện cũng ít thấy, điều làm cho Kỳ Minh khỏi nghi ngờ tới tối sẽ dùng cái gì để chiếu sáng?
Kỳ Minh mới nảy sinh sự nghi hoặc thì liền thấy cách đó xa một con ma trơi bay tới, ánh lửa âm u chiếu sáng cho cả căn phòng.
Bác Hạ theo ánh mắt của Kỳ Minh, tủm tỉm giới thiệu với : “Tuy rằng vài âm hồn làm chuyện ác nhưng tội đến độ hồn phi phách tán nên sẽ để bọn chúng tham gia cải tạo lao động, mỗi một con ma trơi đại diện cho một âm hồn, màu xanh lục là ô nhiễm, quan trọng là còn tiết kiệm tiền điện.”
Kỳ Minh: “...”
là mở mang tầm mắt, một Bộ thuộc Quốc gia mà keo kiệt đến mức .
Kỳ Minh theo bác Hạ suốt một đường, tòa nhà lớn như nhưng ngoại trừ bọn họ thấy những khác, trong lòng Kỳ Minh nghi hoặc, bèn hỏi trực tiếp : “Bác Hạ ơi, tòa nhà chỉ bác và ông ngoại ?”
“Con là bác Hạ ?” - Bác Hạ cũng ngạc nhiên đôi chút, đó bừng tỉnh hiểu : “Tên nhóc Tống Côn Lãng trở về cùng con .”
Bác Hạ cảm thán một câu mới trả lời câu hỏi của Kỳ Minh: “Mỗi thành viên của Bộ Đặc Quảng đều công việc của ở bên ngoài, hơn nữa ngoại trừ Bộ trưởng thì ai phận của ai, chuyện đặc biệt quan trọng thì ít ở Bộ Đặc Quản, đều bận rộn làm việc kiếm tiền thôi.”
Kỳ Minh: “...”
Kỳ Minh: “Bộ Đặc Quản phát tiền lương ?”
“Có phát chứ.” - Bác Hạ . “Năm loại bảo hiểm và một quỹ nhà ở, lương cơ bản là 1500, thành nhiệm vụ còn hoa hồng.”
Tống Côn Lãng ở bên cạnh bổ sung thêm: “Đầu năm nay cũng hủy bỏ vụ hoa hồng .”
“Vậy mà còn đồng ý ở hả?” - Lương một tháng 1500, công việc là công việc nguy hiểm nhất, bằng lòng ở chắc đều là lòng lương thiện vô cùng.
Tống Côn Lãng : “Bộ Đặc Quản cho nhưng bên phía cổ chủ cho bao nhiêu phí dịch vụ thì thành viên thành nhiệm vụ đều tự lấy, Bộ Đặc Quản còn cung cấp nền tảng.”
Đương nhiên ngoại trừ phí dịch vụ của nhiệm vụ thì còn nghĩa vụ làm nhiệm vụ, đây là việc mà mỗi một thành viên gia nhập Bộ Đặc Quản nhất thiết làm, Bộ Đặc Quản cũng hạn chế thành viên lé nhận đơn, tiền đề là ảnh hưởng đến việc thành nhiệm vụ.
Kỳ Minh chỗ rõ, thấy Bộ Đặc Quản thuộc bộ máy quốc gia, thì cũng biệt lắm với Cục Cảnh Sát, hẳn là sẽ thu phí dịch vụ chứ.
Dường như nghi hoặc của Kỳ Minh: “Trước đó đúng là khác gì lắm so với cơ quan chức năng, nhưng như thì thể nào thúc đẩy sự tích cực của thành viên, cho dù là làm vì tình yêu thì cũng giới hạn, cho nên Bộ Đặc Quản theo bước của thời đại, bắt đầu làm một cái app nhận nhiệm vụ, ngoại trừ nhiệm vụ thì thành viên của Bộ Đặc Quản và nhân sĩ huyền giới trong xã hội đều thể nhận nhiệm vụ thông qua app. App do Bộ Đặc Quản quản lý, nhân sĩ huyền giới thành nhiệm vụ thì app sẽ rút ba phần, xem như nộp phí quản lý nền tảng, thành viên của Bộ cần nộp phí .”
Kỳ Minh: “Quy phạm thị trường? Thống nhất định giá? Dễ dàng quản lý?”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])