Kỳ Minh bỗng nhiên nhận một vấn đề, xuống khỏi Tống Côn Lãng, cau một, bộ dáng vô cùng buồn rầu.
Kỳ Minh: “Ông ngoại sẽ là quỷ chứ?”
Dù thì từ đầu đến giờ ngoại trừ tên Tống Côn Ngạn là em trai bên ngoại thì từng Tống Côn Lãng nào khác, lúc Tống Côn Lãng đột nhiên nhắc tới ông ngoại, hơn nữa sự tồn tại đặc thù của Tống Côn Lãng, Kỳ Minh thể hoài nghi cái Tống Côn Lãng gọi là phụ là phụ chín suối.
Tống Côn Lãng bấm nhẹ lên chân mày của Kỳ Minh: “Gì mà ông ngoại của , là ông ngoại của chúng .”
Kỳ Minh lập tức sửa miệng, đổi cách hỏi khác: “Ông ngoại khỏe ?”
“Thân thể của ông khỏe mạnh, tinh thần quắc thước, hẳn là còn thể sống thêm mười mấy hai mươi năm.” - Tống Côn Lãng . “Ông tình trạng của , cũng tới em với ông , từ lâu là giục đưa em gặp ông .”
Chỉ là vẫn luôn tìm thời cơ thích hợp.
Kỳ Minh che n.g.ự.c : “Xong , càng căng thẳng.”
Một già tình trạng của Tống Côn Lãng thì tuyệt đối là một ông lão đơn giản, Kỳ Minh Tống Côn Lãng, trong đầu khỏi tưởng tượng hình tượng một ông lão vài phần tương tự vẻ nghiêm túc sắc bén của Tống Côn Lãng. Hơn nữa giọng điệu của Tống Côn Lãng thì hẳn là vô cùng tôn kính ông ngoại của , là mà Tống Côn Lãng để tâm, thể để ông thất vọng .
Tống Côn Lãng khẽ: “Không cần căng thẳng, ông ngoại dễ ở chung, đừng áp lực.”
Nói như sai nhưng dù cũng là gặp phụ , thích Tống Côn Lãng, tự nhiên cũng hy vọng rằng thể nhà mà Tống Côn Lãng quan tâm công nhận.
“Không thì cho em một thời gian để chuẩn , đợi khi nào em sẵn sàng thì đưa em gặp ông ngoại?” - Tống Côn Lãng quan tâm đề nghị.
Kỳ Minh lắc đầu: “Ló đầu là đao, rụt đầu cũng là đao, con dâu cũng gặp cha chồng.” - Căng thẳng thì căng thẳng nhưng sớm muộn gì cũng đối mặt, nhiều thời gian một chút cũng đổi gì.
“Không việc gì, em tí nào.” - Tống Côn Lãng hôn một miếng, ẩn ý khác mà : “Không chừng ông ngoại còn căng thẳng hơn so với em đó?”
Kỳ Minh mờ mịt về phía Tống Côn Lãng: “Có ý gì?”
Tống Côn Lãng: “Đến lúc đó em sẽ .”
Chuyện gặp phụ cứ quyết định như thế, ban đầu Kỳ Minh còn căng thẳng nhưng đó cũng dần dần thả lỏng , còn thấy cũng cần tự dọa như , cần căng thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-thanh-nam-phu-thu-tiet-doc-ac/chuong-83-giao-dich-1.html.]
.
Hôm đổ một trận mưa suốt cả ngày, khí đều trở nên ẩm ướt.
Trịnh Khâm dựa thời tiết mà sửa kế hoạch phim, ưu tiên cảnh diễn ngày mưa , độ lớn của trận mưa đúng là hợp lòng Trịnh Khâm, vì thế cả ngày Kỳ Minh đều ở bên ngoài cảnh mưa.
Tháng tư trời vẫn còn mang theo lạnh mùa xuân, Kỳ Minh mặc áo tay ngắn trong mưa, lạnh nhưng ảnh hưởng gì đến trạng thái của , đang đắm chìm trong nhân vật của .
“Cắt!”
Trịnh Khâm hô một tiếng, Triệu Nguyên Tín lập tức cầm khăn sạch lên, tóc Kỳ Minh ướt dầm dề, giọt nước nhỏ giọt theo tóc, qua chật vật.
Cậu nhận khăn từ tay Triệu Nguyên Tín, tùy ý xoa xoa về phía Trịnh Khâm, lưng Trịnh Khâm cùng xem đoạn ngắn .
Trịnh Khâm nghiêm túc một hồi, mỗi một chi tiết đều bỏ qua, chờ cảnh ngắn chiếu từ đầu đến cuối xong Trịnh Khâm mới rũ mi: “Được, qua.”
Nói xong bèn đầu Kỳ Minh đội khăn đầu, mặt còn ướt đẫm, vui vẻ: “Hôm nay diễn đến đây thôi, nhanh đồ , tránh cảm.”
“Được.” - Kỳ Minh lên tiếng, cảm thấy giọt nước nhỏ từ đầu xuống bèn dùng khăn lau lau.
Thật cũng cần quần áo, quần áo ướt đẫm nhưng nước thấm lên da, từ khi trong màn mưa thì Tống Côn Lãng làm như thế nào mà khiến mưa xối . Nếu tóc dính mưa thế hiện trực quan thì phỏng chừng ngay cả tóc Tống Côn Lãng cũng để ướt.
Quả nhiên là thế, chờ khi phòng nghỉ, đầu tóc ướt nhẹp của Kỳ Minh khó bằng tốc độ mắt thường thể thấy ..
Triệu Nguyên Tín Kỳ Minh , còn lấy máy sấy cho Kỳ Minh đây, đầu thấy tóc Kỳ Minh khô một cách thần kỳ.
Triệu Nguyên Tín cũng cảm thấy ngạc nhiên. Tuy rằng thấy nhưng sớm đoán rằng Tống Côn Lãng ở bên cạnh Kỳ Minh, phỏng chừng đây là do Tống Côn Lãng sấy cho Kỳ Minh.
Thừa dịp thời gian hẹn với hai chị em còn tới Kỳ Minh tiếp tục đề tài ngày hôm qua, hỏi: “Cậu đến chỗ chỉ bởi vì quan hệ của và Tống Côn Lãng nhỉ?”
Ngày hôm qua Triệu Nguyên Tín lựa chọn rõ với Kỳ Minh, nhưng chỉ với Kỳ Minh một vài việc, lúc Kỳ Minh chủ động hỏi đương nhiên gì đó: “Đây chỉ là một trong những nguyên nhân, mục đích chủ yếu vẫn là bước cái vòng .”
Kỳ Minh: “Nói thế nghĩa là thế nào?”