Xuyên Thành Đại Tỷ Nông Gia, Ta Dựa Vào Cấy Cày Nhặt Nấm Nuôi Cả Nhà - Chương 142

Cập nhật lúc: 2026-01-16 01:43:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau một đêm, cuối cùng cũng đến ngày Phủ thí công bố kết quả. Nửa canh giờ khi yết bảng, cửa Cống Viện thí sinh và nhà vây kín như thùng sắt, ngoài chen quả là khó như lên trời.

Ngay khoảnh khắc bảng mở , thấy tên , lập tức nở nụ rạng rỡ : “Trúng , trúng ! Ta thi đỗ Đồng Sinh , thi đỗ !”

Đương nhiên cũng cam lòng, dán mắt từ đầu đến cuối cả nửa ngày, thấy tên bảng, liền thở dài thườn thượt, hoặc là năm , hoặc là về nhà làm ruộng!

Tống Noãn thì dẫn Tống mẫu và Tống Toại Ninh đợi ở quán bên cạnh Cống Viện. Việc khó khăn vất vả dĩ nhiên là để nam nhân làm, điều họ cần là an tĩnh chờ đợi.

Tư Hạo vẫn theo Tống Thanh, lâu liền thấy chữ quen thuộc: “Đó là tên của ?”

Tống Thanh theo hướng Tư Hạo chỉ: “, là tên của , là tên của ! Hạng hai mươi tám, thi đỗ , thi đỗ !”

Mấy ngày nay Tư Hạo học Tống Thanh cách tên của hai , ngờ lúc xem bảng phát huy tác dụng.

Hai tiểu nhân lập tức chạy tìm Tống Noãn báo tin mừng: “A tỷ, A tỷ, đỗ , đỗ ! Ta là Đồng Sinh !”

Tống Noãn đặt chén trong tay xuống, và dang rộng vòng tay. Tống Thanh lập tức chạy đến ôm chầm lấy nàng, ánh lệ trong đáy mắt lộ rõ niềm hân hoan lúc của , cùng với những vất vả ngày thường khi sách chữ.

“Ta A Thanh làm mà, thôi, A tỷ dẫn các ăn món ngon!” Tống Noãn cũng kìm mà rưng rưng nước mắt.

Tống Thanh gật đầu, đó lau nước mắt mặt Tống Noãn, nhẹ giọng an ủi: “A tỷ đừng , đây là chuyện đáng mừng mà!” “Ừm, mừng, A tỷ mừng!”

lúc đang thu dọn đồ đạc, Sở Hi chạy tới: “A Thanh! A Thanh! Ta thi đỗ !” Chưa kịp đợi Tống Thanh lên tiếng, Sở Hi lao vòng tay Tống Thanh, hai tiểu hài t.ử cứ thế ôm chầm lấy .

“Đệ thi hạng hai mươi tám, còn thi áp chót, ha ha ha ha, giờ cũng là Đồng Sinh !” Lúc xem tên, Sở Hi cố ý thứ hạng của Tống Thanh.

“Vậy chúng thể làm đồng song với !”

Sở Hi lớn: “ ! Sau cần học cùng lớp với đường của nữa. Thanh Trúc học đường chỉ một lớp chuẩn thi Viện thí, hai chắc chắn là đồng song, chừng còn thể cùng bàn!”

Tống Thanh xong cũng vô cùng vui mừng!

Tống Noãn hai đứa trẻ cũng bất giác mỉm , lúc Sở Lưu Hương cũng bước tới. “Sở Tri phủ an lành.”

Tống Noãn và kính cẩn hành lễ. Sở Lưu Hương tỷ Tống Noãn, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. Có thể từ nơi sơn cùng thủy tận mà tìm một con đường , những nỗi khổ mà hai tỷ chịu đựng ai cũng thể thấu hiểu .

“Vừa xem bảng xong, Tống cô nương hẳn là dùng bữa ? Vừa chúng cũng ăn, cùng dùng bữa . Trước ở Đông An huyện đều là cô nương mời khách, ở Vĩnh Châu Thành, xin làm chủ tiệc!”

Tống Noãn trực tiếp từ chối: “Đa tạ Sở Tri phủ, nhưng lang quân của đang giúp mua điểm tâm, đợi ở đây, e rằng tiện lắm.”

“Ồ? Ta Tống cô nương kết hôn . Không hứa gả cho lang quân nhà ai ?”

Sở Lưu Hương quả thực . Gần đây ông bận đến tối mắt tối mũi, ngoài việc hôm nay cố ý dành thời gian đến xem công bố kết quả, thật sự chút thời gian rảnh rỗi nào, dĩ nhiên tình hình của Tống Noãn.

“Hắn là lưu dân từ phương Bắc tới, chúng dự định thành hôn ngày mười lăm tháng Tư. Đại nhân khi đó nếu thời gian rảnh, thể đến uống một chén rượu mừng.”

Sở Lưu Hương xong chỉ cảm thấy trời đất như sụp đổ, mới gặp bao lâu mà Tống Noãn sắp xuất giá , chuyện mà để Mục Phong thì còn thể thống gì nữa.

“Sao gấp gáp thế! Liệu quá vội vàng chăng?” Sở Lưu Hương ngờ Tống Noãn cuối cùng kết hôn với một lưu dân.

Tống Noãn nhẹ: “Không vội , xứng đáng. Ta cũng đến tuổi cập kê, nếu thành hôn nữa, năm đến lễ cập kê là nộp thuế đại linh mất.”

Sở Lưu Hương cố tình bỏ qua nửa câu đầu: “Với tài năng của Tống cô nương, chút thuế đại linh chỉ là hạt cát bỏ biển, hà tất tiết kiệm khoản tiền nhỏ . Hôn sự cả đời của nữ nhi suy xét kỹ càng.”

“Đa tạ đại nhân quan tâm, chính là kết quả khi suy xét rõ ràng.”

Sở Hi thầm cảm thấy may mắn, may mắn là hôm nay Mục Phong việc nên mặt, bằng tin , tâm trạng sẽ nữa, y thật sự dám tưởng tượng.

Giữa lúc hai đang chuyện, Tư Hàn mua điểm tâm xong liền trở về. Tống Thanh thấy đầu tiên, lập tức vẫy tay gọi: “Tỷ phu! Chúng ở chỗ !”

Tư Hàn đưa điểm tâm trong tay cho bọn trẻ, đến bên cạnh Tống Noãn, nắm lấy tay nàng.

“Đây là lang quân của , tên là Tư Hàn.” “Đây là phụ của Sở Hi, Tri phủ Vĩnh Châu Thành, Sở Tri phủ.”

Tống Noãn giới thiệu phận của hai . Tư Hàn kiêu hèn chắp tay hành lễ: “Sở Tri phủ an lành!”

Sở Lưu Hương cử chỉ của Tư Hàn, dường như hiểu bảy tám phần lựa chọn của Tống Noãn.

“Tư công t.ử quả thực là tài mạo hơn . Nếu lang quân của Tống cô nương trở về, chi bằng cùng dùng một bữa cơm?” Kỳ thực Sở Lưu Hương cũng thật sự xem Tống Noãn là nhà.

Ngoại trừ mối quan hệ với Mục Phong, cặp tỷ họ Tống thật sự hợp ý ông.

Sở Lưu Hươngnhìn đôi bích nhân mặt, khỏi cảm thán trong lòng rằng quả nhiên là xứng đôi lứa. Chỉ riêng dung mạo của nam nhân phi thường xuất chúng, so với Mộc Phong thì chẳng hề thua kém, thêm cử chỉ xử sự thong dong, tiến thoái chừng mực, thảo nào Tống Noãn lòng. Nếu y là nữ tử, bỏ qua gia thế quyền lực, y cũng sẽ chọn mắt .

Thấy Tống Noãn vẫn còn do dự, Sở Lưu Hươnglại khuyên thêm một câu: "Hai đứa trẻ đều vượt qua Phủ thí, chúng nhân dịp cùng chúc mừng, đông mới thêm náo nhiệt chứ." Tống Noãn thấy Sở Lưu Hươngnhiệt tình mời như , cuối cùng đành gật đầu chấp thuận: "Vậy thì làm phiền Đại nhân ." Sở Lưu Hươngcười trêu: "Giữa hai nhà chúng còn câu nệ chi phiền phức phiền phức. A Hi nhà vẫn luôn xem ngươi như tỷ tỷ ruột thịt đó thôi."

Mấy cùng lên xe ngựa, chẳng mấy chốc đến tửu lầu lớn nhất Vĩnh Châu thành — Khúc Sinh Lâu.

Kiều T.ử Bạch Tri phủ Sở Lưu Hươngmuốn đặt một bàn tiệc tại tửu lầu của để ăn mừng con trai đỗ bảng, nên sớm đợi sẵn ngoài cửa.

Vừa thấy Chu Lưu Hương, Kiều T.ử Bạch mang theo gương mặt tươi tiến tới chào đón: "Hoan nghênh Chu Đại nhân quang lâm, phòng bao Đại nhân đặt chuẩn xong xuôi. Lần tại hạ đặc biệt cho nhà bếp làm món Vịt hồ lô bát bảo mà ngài và Tiểu công t.ử yêu thích, hôm nay nhất định sẽ khiến ngài và công t.ử dùng bữa thật vui vẻ."

"Không tệ tệ, ngươi hãy giới thiệu thêm các món ăn khác của tửu lầu ngươi cho Tống cô nương , xem họ thích ăn gì, gọi thêm vài món nữa."

Sở Lưu Hươngđưa tay chỉ phía , Kiều T.ử Bạch lập tức đờ .

Chẳng đây chính là đôi tỷ ở Điềm Trà Hiên chê món sữa của khó uống ?

Tống Noãn và Tống Thanh đương nhiên cũng nhận , nhưng hai tỷ ăn ý, đều giả vờ như quen . Dẫu đây là bữa tiệc do Chu Tri phủ mời, thể giữa chốn đông mà làm mất mặt .

Tống cô nương, Chu Đại nhân...... Đầu óc Kiều T.ử Bạch nhanh chóng xoay chuyển, trong chốc lát phản ứng , nàng chính là chưởng quầy của Thực Hương Lâu mà đang tìm kiếm!

Mọi đều khi Sở Lưu Hươngcòn làm Huyện lệnh ở Đông An huyện, nơi ngài thích đến nhất chính là Thực Hương Lâu, chưởng quầy bên trong là một nữ nhi, họ Tống, hơn nữa còn Cáo mệnh phu nhân phận. Ngoại trừ nàng , Kiều T.ử Bạch thể nghĩ họ Tống nào khác mối giao hảo sâu sắc đến với Chu Lưu Hương.

Kiều T.ử Bạch cung kính mời mấy phòng bao. Thấy tỷ nhà họ Tống vạch trần giữa chốn đông , trong lòng suy tính, xem chưởng quầy Thực Hương Lâu khó đối phó như lời đồn.

"Nào, Tống cô nương, đây là thực đơn, xin mời xem qua."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-thanh-dai-ty-nong-gia-ta-dua-vao-cay-cay-nhat-nam-nuoi-ca-nha/chuong-142.html.]

Hắn thể chối cãi , dù sữa trân châu của làm là bắt chước Thực Hương Lâu, chi bằng nhân cơ hội mà thể hiện bản nhiều hơn một chút.

Tống Noãn biểu lộ nhiều cảm xúc, mở thực đơn , gọi vài món mà và chính bản nàng thường yêu thích.

"Cá thái sợi hoa quế, thịt heo xào cay, vịt xông khói nước gừng, thịt bò xào hành và Tứ Hỷ Hoàn Tử, tạm thời cứ thế . Thêm các món bàn là đủ dùng ."

"Được, tại hạ sẽ lập tức dặn dò nhà bếp thực hiện." Bộ dạng nhiệt tình quá mức của Kiều T.ử Bạch khiến Tống Noãn chút bật , nhưng nàng vẫn cố nhịn.

Sở Lưu Hươngnhìn con trai , Tống Thanh và Tư Hạo chơi đùa thiết với , trong mắt ngài là sự mãn nguyện tả xiết.

"Tống cô nương, ngươi , từ khi thăng chức, A Hi theo đến Vĩnh Châu thành chẳng bạn chơi cùng. Mỗi ngày dùng cơm đều ủ rũ mặt mày. Ngươi xem, các ngươi đến, nó vui vẻ hơn nhiều ."

"Nói cũng lạ, Vĩnh Châu thành cũng ít đứa trẻ cùng trang lứa với nó, nhưng thể chơi chung với . Ngươi xem, đây là một loại duyên phận ?"

Tống Noãn gật đầu đáp : "Đương nhiên , cũng may mắn khi Tống Thanh thể một tri kỷ như Sở Hi."

Sở Lưu Hươngdứt khoát ý định: "Thật vẫn luôn một ý . Sở Hi vẫn luôn xem ngươi là tỷ tỷ, nghĩ chi bằng nhận ngươi và Tống Thanh làm can nữ và can nhi. Vừa hôm nay Tống phu nhân cũng mặt, vinh dự ?"

Tống mẫu vốn căng thẳng, thấy nhắc đến , nhất thời vẫn phản ứng kịp: "Tri phủ đại nhân....... Ngài đây là......"

Tống mẫu còn dứt lời, Sở Lưu Hươngsợ từ chối, liền vội vàng kể những lợi ích mà việc nhận Tống Noãn và Tống Thanh làm can nhi thể mang .

"Tống gia phu nhân cứ yên tâm, chỉ cần còn ở đây, trong Vĩnh Châu thành chắc chắn sẽ ai dám gây phiền phức cho nhà ngươi. Sau nếu Tống Noãn kinh doanh ở Vĩnh Châu thành, nhất định sẽ là đầu tiên ủng hộ!"

Tống mẫu kinh ngạc. Bà Tống Noãn bản lĩnh, nhưng ngờ khiến Tri phủ đại nhân vội vàng nhận làm can phụ. Xem đồng ý cũng .

Đến thời điểm then chốt, Tống mẫu cũng thể giữ vững cục diện: "Tốt, Tri phủ đại nhân coi trọng con cái nhà chúng như , đó là phúc phần của Tống Noãn và Tống Thanh. Từ nay về , hai đứa trẻ mong Tri phủ đại nhân chiếu cố nhiều hơn!"

Sở Lưu Hươngnghe thấy chuyện thành, nụ mặt càng thêm sâu sắc. Lần con trai ngài cuối cùng sẽ ghen tị với Tư Hạo nữa : "Đó là lẽ đương nhiên!"

Thấy , Tống Noãn cũng còn quanh co: "Tống Thanh, Tống Noãn, mau đây kính Tri phủ đại nhân."

Tống Thanh và Tống Noãn đồng thời dậy, bước đến mặt Chu Lưu Hương, hai tay nâng một chén ngang đầu, đồng thanh hô to: "Can phụ mời uống !"

Sở Lưu Hươngđón lấy chén uống một ngụm, đó liền đỡ hai dậy: "Tốt ! Ta thêm một nhi t.ử và một nữ nhi, quả là trời cao phù hộ a!"

Sở Hi thấy, lập tức nhảy xuống bàn: "Vậy con cũng nhận Tống bá mẫu làm Can nương!"

Tống mẫu chút thụ sủng nhược kinh, con cái nhà nhận Tri phủ làm can phụ là chuyện lớn lao , nay để Sở Hi nhận làm can nương, chuyện thể hợp lý .

Sở Lưu Hươnglà câu nệ tiểu tiết: "Sở Hi, chuyện con hỏi Tống gia phu nhân đồng ý !"

Sở Hi lập tức chạy đến mặt Tống mẫu: "Bá mẫu, thích Sở Hi ? Có nhận Sở Hi làm can nhi ?"

Tống Toại Ninh đang gặm đùi gà trong tay, chớp chớp mắt Sở Hi làm nũng, chỉ thấy thật mới lạ và thú vị.

Tống mẫu nhất thời chút khó xử, bà đầu Tống Noãn cầu cứu. Tống Noãn gật đầu mới khiến bà yên tâm hơn: "Đương nhiên....... là nguyện ý."

"Giỏi lắm, Sở Hi, mau kính can nương của con !"

Sở Hi cũng điều, lập tức pha một chén : "Can nương ở , mời dùng một chén của can nhi!"

Tống mẫu uống chén mà cảm thấy như đang .

Kiều T.ử Bạch một bên bày biện thức ăn, cũng coi như mở rộng tầm mắt. Rốt cuộc nhà họ Tống ma lực gì mà khiến Tri phủ Vĩnh Châu coi trọng đến thế? Chuyện nhận con trai, con gái nuôi phía coi như bình thường, nhưng để con trai ruột của nhận một phụ nữ nông thôn làm can nương, thực sự thể nào hiểu nổi.

Sau khi nhận can nương xong, Sở Hi cuối cùng cũng cảm thấy ở cùng địa vị và cấp bậc với Tư Hạo. Giờ đây, cũng trở thành một thành viên của gia đình họ Tống, đến nhà họ Tống cũng trở nên hợp tình hợp lý!

Một bữa cơm kết thúc, tâm trạng đều vô cùng sảng khoái.

Sau khi Tống Noãn về khách điếm, nàng chuyện ba ngày nữa nàng thi chứng chỉ hành y, Tống Thanh liền lập tức bày tỏ bầu bạn với Tống Noãn. Tống mẫu cũng cảm thấy cả nhà nên ở bên , dù ở nhà cũng là chăm sóc trẻ nhỏ, chăm sóc ở chẳng như .

"Vậy , ba ngày chúng cùng về nhà!"

Ngày thứ hai, Kiều T.ử Bạch ngóng từ khách điếm tạm trú của Tống Noãn, canh giữ ở cổng khách điếm từ khi trời còn sáng.

Khách điếm mở cửa, chắc Tống Noãn ở phòng nào, đành ở tầng một dùng và điểm tâm, chăm chú chằm chằm lối cầu thang dẫn lên tầng hai.

Nào ngờ, chờ đợi , kiên nhẫn đợi ròng rã suốt nửa ngày trong khách điếm. Thấy vẫn hề thấy bóng dáng gia đình Tống Noãn , trong lòng còn thầm nhủ bán tin tức giả cho .

sự thật là, khi kết quả Phủ thí công bố, mới thể thở phào nhẹ nhõm, ai nấy đều nghỉ ngơi thật trong khách điếm để dưỡng khí huyết.

Thêm đó, tiểu nhị trong khách điếm đều phục vụ tận phòng. Tống Noãn là Chu Tri phủ đặc biệt dặn dò chăm sóc chu đáo, đương nhiên trông nom cẩn thận. Đồ dùng vệ sinh cá nhân và cơm nước đều chuyên trách mang lên tận nơi, căn bản cần họ xuống lầu. Bởi , Kiều T.ử Bạch đương nhiên là thể thấy ai .

Thấy trời dần tối, Kiều T.ử Bạch tưởng rằng hết hy vọng.

lúc định bỏ cuộc rời , giọng của Tống Noãn vang lên lưng : "Tiểu nhị, làm phiền ngươi giúp đun một ấm nước nóng mang lên!"

"Vâng ạ, khách quan, ngài đợi lát, lát nữa sẽ mang lên ngay!"

Giọng của tiểu nhị Kiều T.ử Bạch bỏ qua, chỉ cảm thấy giọng của Tống Noãn như tiếng trời.

"Tống cô nương, xin hãy dừng bước!"

Tống Noãn , thấy gọi là Kiều T.ử Bạch, nhất thời kinh ngạc: "Không công t.ử tìm việc chi?"

"Chuyện là thế , hôm đó ở Điềm Trà Hiên là tại hạ lỗ mãng, lời bất kính với cô nương và tiểu công tử. Tại hạ nghĩ đặc biệt đến đây để xin , cũng là để cảm ơn cô nương vì hôm qua khi dùng bữa cùng Tri phủ làm tại hạ khó xử."

Tống Noãn nhíu mày hít một : "Ngươi đến đây, chỉ là để với những chuyện ?"

Kiều T.ử Bạch ấp úng : "Cũng xem như là , còn ....... đó là......"

Thấy cứ ngập ngừng, Tống Noãn nhướng mày ngước lên: "Ngươi cứ tiếp ."

Kiều T.ử Bạch dứt khoát nhắm mắt, quyết tâm, trực tiếp liều lĩnh : "Không giấu gì cô nương, tại hạ hợp tác với cô nương. Thật , từ sớm tại hạ đến Thực Hương Lâu tìm ngươi .

thật may, khi đến Thực Hương Lâu thì nó đóng cửa . Tại hạ thực sự còn cách nào khác, đành tự thử, bắt chước món uống của nhà ngươi. Chỉ mong cô nương đừng vì thế mà sinh hiểu lầm đáng với tại hạ."

Loading...