Nàng nắm lấy tay của Vô Âm, giữ một lúc, phát hiện mạch tượng của y vấn đề gì, cau mày suy xét một hồi, a.... tên trộm tiểu đầu trọc gặp chuyện gì đó trong bí cảnh, nên mới dẫn A Ninh ngoài sớm một chút. là tu vi ngưng trệ thì cũng sai—— Y trúng hoan tình cổ, áp chế tu vi vốn đang tiến giai Tiểu Thừa kỳ, nên cảm thấy thoải mái cũng là bình thường.
Vì Ôn Hiệp liền gì nữa: “Vô Âm thánh tăng chăm sóc cho đứa nhỏ nhà vất vả .”
Bùi Đoạn chờ đợi một lúc lâu ở ên cạnh đột nhiên : “Ôn tiểu tiên t.ử mới , ở trong bí cảnh tìm tin tức của mộng tuyền ?”
Ông thì Ôn Hiệp cũng chắc qua, ông mở miệng, Ôn Hiệp liếc ông một cái.
Bùi Đoạn cũng hề sợ, chỉ Ôn Ninh.
Ôn Ninh gật đầu: “Ta tìm , chỉ là tiện ở đây,” Nàng liếc Ôn Hiệp, đúng mực , “Bùi gia chủ hãy theo .”
Ôn Hiệp với Đàm Cảnh Vân ở bên cạnh: “Hẳn là nên tìm một pháp bảo nào đó tới, ngươi xem giúp chưởng nhãn .”
Đảm Cảnh Vân liếc mắt: “Nàng canh giữ ở đây một ?”
“Không ở đây còn Liễu Phàm chưởng viện của Từ Tể tự ?”
“ , xong về, nàng cứ ở đây đừng lung tung...”
Ôn Hiệp nâng tay, ném cho tên gia hỏa thích thể hiện một cái hạt dẻ.
Đàm Cảnh Vân ôm đầu đuổi theo đoàn Ôn Ninh. Ở phi thuyền sớm chờ từ lâu, nhưng là Ngũ sư Bạch Chỉ, đặc biệt từ Tân Nguyệt tông tới để đưa cho sư một chiếc chuông bạc làm từ quả của chuông bạc đằng. Ôn Ninh nhận lấy chiếc chuông bạc đeo tay, cảm tạ Bạch Chỉ một phen.
Ôn Ninh lấy chiếc gối đá và cuộn thư tay bằng ngọc giản ở trong phi thuyền , Đàm Cảnh Vân cầm lấy vuốt nhẹ một cái, liền nhẹ giọng : “Xúc tua như dương chi bạch ngọc, mà ngọc, phía còn khắc chữ Vân Mộng Trạch...” Gã lấy mắt kính pha lê để kiểm tra cẩn thận một phen, cân nhắc một hồi, khó khăn lắm mới đưa một kết luận: “Đây thể là ‘mộng phi mộng’.”
“Mộng phi mộng?” Ôn Ninh mờ mịt gã.
Vô Âm ở bên cạnh như là bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Thật sự là ‘mộng phi mộng’ ?”
Bùi Đoạn thì Ôn Ninh với ánh mắt khó tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-73-2.html.]
Ôn Ninh: ????
Hóa ở đây chỉ nàng mộng phi mộng là cái gì thôi ?
Vô Âm dịu dàng kiên nhẫn giải thích, : “Mộng phi mộng chính là một loại sách cổ ghi chép những kỳ tài, giống như ngọc mà ngọc, giống như đá mà đá. Cầm chiếc gối chạm khắc từ vật đó chìm giấc ngủ thì thể tiến trong mộng giới. Hơn nữa còn thể mang thứ mà đó cực kỳ khỏi giấc mơ.”
“Bùi gia bọn điều tra mộng tuyền, cuối cùng cũng đến kết luận ‘mộng phi mộng’—— Mộng phi mộng chính là xác của mộng yêu trải qua ngàn năm, hơn nữa còn ngưng tụ từ linh khí của đất trời, cực kỳ hiếm thấy.” Bùi Đoạn thở dài, “Đáng tiếc Bùi gia tiêu hao nhiều sức và sức của như , điều tra lâu như cũng bằng Ôn tiểu tiên từ tùy tiện bí cảnh tự nhiên một chuyến. Vận khí và duyên phận ở thế gian thật là khó .”
“Như thì Bùi gia nhất định tra cách để tiến mộng giới, cách để lấy mộng tuyền?” Hai mắt của Ôn Ninh sáng ngời.
Nghe thấy nàng như , vẻ mặt của Bùi Đoạn chút khó coi.
Ôn Ninh: ????
“Chẳng lẽ... là vẫn tra ?” Nàng dè dặt hỏi Bùi gia chủ.
Ông lắc đầu: “Không như .”
Ông qua Vô Âm, sang những khác đang : “Mộng giới là một thứ hư ảo, nếu lấy mộng tuyền từ mộng giới thì khiến ‘giấc mơ’ hư ảo trở nên vững chắc, bằng cách tạo một thế giới nhỏ để định nó thì mới thể làm những chuyện như là ‘mang những thứ ở trong mơ hiện thực’. Mà từ xưa đến nay, chỉ một cách thể làm mà thôi... Đó chính là, dùng bí quyết giấc mơ, khiến cho nhiều mơ cùng một giấc mơ...”
Tiểu cô nương mở to mắt: “Sao thể khiến cho nhiều mơ cùng một giấc mơ chứ? Điều thôi vẻ là thể .”
Không đúng.
Ôn Ninh nhớ tới động tiên đổ nát , đông tiên hẳn là một phần của tiên sơn nào đó, đây trong tiên sơn nhất định là nhiều tử—— Nói cách khác, chủ nhân của cuốn ngọc giản , để lấy mộng tuyền dùng ‘mộng phi mộng’ khiến cho trong tiên phủ đều chìm một giấc mộng giống ?
Tiểu cô nương ngẩng đầu lên, chút bối rối Bùi Đoạn: “Bùi gia chủ, một thôi ?”
Bùi Đoạn lắc đầu: “Một là đủ để chống đỡ cảnh tượng trong giấc mơ, ít nhất cũng mười . Hơn nữa, rốt cuộc ở trong mộng thể gặp cái gì thì cũng .”
Ôn Ninh:........
Trong giấc mơ , cái gì cũng thể xảy , quá khó .