Từ khi tra tấn, từ Phật hoá thành quỷ; tới lúc phát hiện đất trời nghiêng ngả, nhờ sát nhập Đạo; từ quỷ thành Phật, dùng lập trời.
Ôn Ninh đặt tay lên mặt giấy, nước mắt trào .
Người , vì vẫn còn nhớ một chút ôn nhu dịu dàng mà hàn gắn thiên giới.
Là Vô Âm.
Hắn điên thì vẫn là Vô Âm.
Khung hình của những bức tranh tua ngược và rơi màn sương mù mịt. Ôn Ninh tiếp tục thấy giọng thập phần uy nghiêm chậm rãi phát , tựa như đang vọng xuống từ thiên đàng: “Tuy là Thiên đạo, nhưng cũng thể đạo lí lấy báo đáp.”
Ôn Ninh: …
Không , tại chủ đề đột nhiên đổi ?
Mới cảm thấy xúc động cùng đau lòng, biến thành đạo lí lấy báo đáp? Điều ý nghĩa gì? Thiên đạo ngài điều một cách nghiêm trọng như cần thiết ?
“Vì thế quyết định ban cho vị cứu tinh của một lão bà.”
Ôn Ninh: ??????
Không chứ?
Ban cho tu sĩ một lão bà, Thiên đạo ngài vẫn chứ?
Ngài thể để cho một ân huệ hơn ?
Tiểu cô nương đả kích.
Tựa như nội tâm Ôn Ninh đang c.h.ử.i rủa, Thiên đạo nhanh chóng đưa câu trả lời: “Tuy , kiếp vận mệnh định, thể đổi, phá vỡ thì nhất định lấy mệnh của khác thế chỗ.”
“Ta tách một nhánh nhân quả, nặn hình dáng của nàng, khiến nàng thành một độc lập tại nhân giới. Khi vận mệnh đưa lối, nàng sẽ tới đón ấu t.ử của .”
Điều Ôn Ninh hiểu, nhắc tới ở đây hẳn là sư phụ Ôn Hiệp của nàng.
Nghe ý của Thiên đạo, tuy rằng sư phụ là một nhánh nhân quả hoá thành, nhưng cũng vẫn là độc lập, nghĩ tới đây, Ôn Ninh khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, hình ảnh cuộn giấy đổi, trở thành đôi tay bồng bế một bé gái. Giọng uy nghiêm đó tiếp tục, nghiêm túc như phát sóng một bản tin thời sự: “Muốn thêm chút dung mạo….”
“Ấu t.ử của là một linh hồn thuần khiết chọn lọc trong hàng vạn linh hồn, tính cách thuần khiết, tự nhiên như một đứa trẻ…”
“Thêm một chút đại trí tuệ, và ngu ngốc…”
Ôn Ninh:....
Câu , nàng cũng hiểu.
Nàng ở giới Tu Chân quá lâu, quên mất nhiều chuyện, cũng chẳng nhớ vì chui trong quyển sách nhưng bây giờ nàng câu trả lời.
Thì nàng từng c.h.ế.t một .
Nếu do thiên đạo báo ân đưa nàng khỏi Minh phủ đắp nặn nàng từ thuở còn bé thì nàng thể ở chỗ .
"Thêm chút phúc vận nữa …."
"Ôi trời, tay run nên cho nhiều ."
Ôn Ninh bé gái trong cuộn tranh... Không, là phúc vận của 'chính ' im lặng.
Đáng lẽ nàng 'già mồm cãi láo' trách móc thiên đạo mang nàng khỏi Minh phủ với 'mục đích trong sáng' nhưng khi thấy ân nhân cứu mạng là thiên đạo ngốc nghếch 'run tay' khi trao phúc vận cho , nàng vẫn nhịn mà bật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-116-2.html.]
"Cảm ơn ngài nhé thiên đạo." Đôi mắt của tiểu cô nương đỏ lên, đưa tay lên lau khóe mắt: "À , là Cha mới đúng."
Một tiếng gọi 'Cha' của nàng vang dội, âm thanh của Tân Văn Liên Bố (*) đột ngột dừng .
(*) Nguyên văn 新闻联播 là một chương trình thời sự hàng ngày sản xuất và phát sóng bởi Đài truyền hình Trung ương Trung Quốc.
"Ôi trời." Linh khí quanh của tiểu cô nương đột nhiên d.a.o động, chở Ôn Ninh chao đảo.
Cũng may hình như Ôn Ninh phát hiện linh khí d.a.o động định, sự rung lắc trong núi nhanh chóng dừng .
Ôn Ninh chờ lâu mới thấy giọng cất tiếng nữa: "Thiên đạo tự chữa trị, lo lắng tất cả sẽ sụp đổ ."
Ôn Ninh cúi đầu, nàng hiểu ngay lý do vì .
Có lẽ bên trong giác ngọc chứa đựng ký ức kiếp của Lạc Trần, mà đương nhiên cả bí cảnh, thể là một phần còn sót của thiên đạo trong luân hồi, khi bí cảnh dung nhập với thiên đạo nữa, cảnh tượng chấn động của Lạc Trần trong luân hồi lặp , để phòng ngừa cả đoàn tiêu diệt chắc chắn cả đời sẽ tiếp xúc với trong ký ức của là sư phụ và .
Thiên đạo từng bước lợi dụng Lạc Trần dẫn đường đưa nàng đến tâm của núi Côn Lôn, tự với nguyên nhân kết quả.
Thiên đạo cũng chút tài năng,
Ngoài logic 'tặng lão bà cho hòa thượng' khó hiểu .
mà nghĩ đến thiên đạo giải thích rằng vượt qua vận mệnh sắp đặt trong luân hồi chỉ thể trông chờ 'Người mệnh ngoại' phá giải, logic 'tặng lão bà cho hòa thượng'... Có thể coi như cha thiên đạo cố gắng lắm .
"Không đúng... Cha, ngài mau thả ngoài !" Nàng ngẩn ngơ ở trong bao lâu ? Nếu Vô Âm ở bên ngoài nàng sống c.h.ế.t thế nào...
Sau đó tiểu cô nương cảm thấy choáng váng, luồng linh khí giống như lúc đưa nàng tâm của núi Côn Lôn cuốn nàng khỏi tâm núi xanh vàng rực rỡ bay thể xác của .
"Khụ khụ... Khụ..." Tiểu cô nương ho khan, cố gắng hít một thật sâu, ngẩng đầu lên thấy Vô Âm đang ôm nàng, trong mắt tràn ngập sự hoảng hốt, đuôi mắt đào hoa đỏ lên giống như sắp .
Ôn Ninh:...
"Chàng ?"
Vô Âm:...
"Ừ, sợ quá nên ."
Hắn thật lòng.
Ôn Ninh:...
Ồ, làm theo kế hoạch? Chẳng nên thề thốt phủ nhận đó nàng trêu chọc ? Hắn làm thế nàng gì đây?
Vô Âm để nàng gì, chỉ ôm nàng lòng thật chặt: "Ta tưởng.... Ta tưởng rằng..."
Môi run lên nhưng thể câu tiếp theo.
Lúc thấy Ôn Ninh ngã xuống, nghĩ cuối cùng vẫn chịu sự trừng phạt do đạo tâm kiên định, tiên nữ đến độ khổ của Phật tổ triệu hồi.
Thậm chí trong khoảnh khắc đó nghĩa rằng thể làm bất cứ điều gì chỉ cần Ôn Ninh trở về, chỉ trong khoảnh khắc đó mới hiểu rõ về duyên phận đến .
.
Nàng vẫn tỉnh .
Quay trở bên cạnh .
Thiên đạo thật t.ử tế với , Vô Âm… Không gì để báo đáp.
Tác giả suy nghĩ của : Thiên đạo: ân nhân! Ta mang lão bà đến cho ngươi đây!
Ôn Ninh: …
[Ông cha ngu ngốc .jpg]