Ôn Hiệp nhấp một ngụm , tiểu t.ử của : “Sao , ngươi giúp chuyện nữa ?” Bà nheo mắt, trong mắt mang theo ý Ôn Ninh.
Nghe Ôn Hiệp gọi , nàng đầu : “Sư phụ, ngài thế?” Nàng chớp mắt, nghiêm túc trả lời: “Mặc dù A Ninh bình thường chút ngây thơ, nhưng cũng kẻ ngốc. Theo lý mà . tiền lệ thể thiết lập, A Ninh hiểu."
Nói đến đây, nàng đưa tay nắm lấy bàn tay ấm áp rộng lượng của Vô Âm: “Hơn nữa, tin tưởng thể dễ dàng vượt qua khóa vấn tình chứ?”
Ôn Hiệp:......
Tại bà hỏi vấn đề cơ chứ?
Đệ tử, t.ử đổi , còn là chiếc áo bông nhỏ quấn nữa.
Ngươi trở thành một cỗ máy tạo cẩu lương vô tình .
Mặc dù như , nhưng nếu Vô Âm nhúng tay chuyện của khóa vấn tình, chẳng những thể lén lút mà còn thông báo cho , nếu thể tới học hỏi đương nhiên cũng .
Chuyện của Vô Âm cũng đang gây tranh cãi trong Tu Chân giới, Tân Nguyệt tông làm ầm ĩ như để thông báo cho thiên hạ, ngoài việc cảnh cáo đời nên đưa những ý kiến quanh co của các t.ử Tân Nguyệt tông, nó còn ý định cải chính tên tuổi của Vô Âm.
Chẳng qua là đều là thông minh, những mục đích cần rõ ràng, ý tứ lộ thì quên , thật sự sẽ kẻ nào đến xem Vô Âm hỏi tình khóa.
---Ngoại trừ ba trưởng lão Bùi gia.
Tân Nguyệt tông dám mở cửa núi cho tới xem, vì bọn họ dám đến chứ?
Lui mười ngàn bước , da mặt cũng là thật dầy.
Vô Âm tới đỉnh núi khóa vấn tình, một tia sáng lập tức bao trùm lấy , khi ánh sáng tiêu tán, trong một gian trống rỗng cùng màu với nước và bầu trời.
Ngay khi ngước mắt lên, bầu trời tràn ngập các vị thần và chư Phật, pháp tướng trang nghiêm.
Vô Âm:…
Hắn thở dài một , chắp hai tay : “Đệ t.ử thẩm vấn ba , mỗi hỏi, t.ử đều từng đổi câu trả lời, chỉ ba việc, cho nên dám hỏi tỏa linh… đổi câu hỏi ?" Linh bảo giống như khóa vấn tình, thể cả đời đều linh trí, gặp cảnh tượng như , Vô Âm đoán một nửa.
Các vị thần và Phật bầu trời đang định chuyện, nhưng hành động phủ đầu của làm cho bối rối. Sau khi , họ dần trở nên mờ hồ và phân tán, một thời gian, họ biến thành hình dạng của một tiểu cô nương.
Vô Âm:…
Hắn thở dài: "Vô Âm chuyện cám dỗ lâu, nhưng vẫn thể phân rõ thật giả."
Tỏa Linh:......
Thân hình của "Ôn Ninh" cũng dần dần tiêu tán, ngưng tụ thành một mỹ nữ đầy đặn và gầy gò đầy màu sắc, bao quanh Vô Âm.
Vô Âm:......
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-111-2.html.]
Hắn thậm chí thở dài nữa: “Các loại mỹ nhân, hồng nhan bạch cốt, hoàng kim vạn lượng. Có thì dùng, thì vứt . Vô Âm xem tửu sắc tài khí, tất cả đều chôn vùi trong hàng ngàn quyển kinh.”
Tỏa Linh:......
Vô Âm cảm thấy mắt như mờ , ở chỗ đó.
Chỉ nhớ lúc bước , hình như thấy một câu chửi: "Vậy ngươi đây làm cái quái gì ? Cút khỏi đây! Có bệnh , đồ ngốc!"
Vô Âm:…
Hắn giống như ép Tỏa Linh mắng ?
Ôn Hiệp còn uống xong tách thấy Vô Âm khóa tỏa linh của khóa vấn tình đá khỏi gian giới tử, suýt chút nữa phun trong miệng ngoài: "Có chuyện gì ? Xảy chuyện gì thế? Khóa vấn tình hỏng ?”
Không sét đánh, mưa rơi, cả Vô Âm cũng dính chút tro bụi nào, là ?
Vô Âm suy nghĩ một chút, mặt ba vị trưởng lão, vẫn là giữ thể diện cho Ôn Hiệp lập tức chắp hai tay : "Bẩm Ôn lão tổ, khóa vấn tình thật sự là linh bảo xuất thế, cực kỳ lợi hại." Thậm chí còn mắng .
Ôn Hiệp:......
Không, ngươi lời một chút sức thuyết phục nào?
Ba vị trưởng lão của Bùi gia thấy bình an vô sự khỏi khóa vấn tình, nhịn mới : “Anh Nhi, ngươi bình an vô sự khỏi khóa vấn tình , thì bây giờ chúng nên bàn bạc chuyện trở về Bùi gia.”
Lần bọn họ dự định trực tiếp lướt qua Ôn Hiệp, hỏi ý kiến của Vô Âm.
T.ử Phong : “Nếu như ngươi thành hôn với tiểu t.ử của Ôn tông chủ, chúng cũng sẽ ý kiến gì.” Tiểu cô nương tố chất ưu tú, phù hợp để sinh con dưỡng cái, hơn nữa tố chất của Vô Âm cũng xuất sắc, chừng con của bọn họ sẽ cơ hội phi thăng.
Vô Âm cảm thấy thở dài hôm nay lẽ nhiều hơn cộng .
Hắn dùng một ngón cái kẹp lấy niết bàn treo cổ, hành lễ với ba vị trưởng lão.
"Ba vị trưởng lão vì con nối dõi của Bùi gia thể phi thăng, đạt tới cảnh giới ‘Kiếm Tâm’, thật sự là hao tổn nhiều tâm sức, sự cứng nhắc tuy rằng là điều Vô Âm mong , nhưng cũng đáng để cảm thán."
"Chỉ là Vô Âm phiền muộn, thật sự nhiều lời với ba vị trưởng lão."
Khổng tước Đại Minh vương phát một tiếng kêu thánh thót, Vô Âm xách trong tay:
"Ba vị trưởng lão, xin thứ Vô Âm quá đáng."
"Chúng vẫn là dựa công phu chân chính của ."
Tác giả lời : Khóa vấn tình: Vậy ngươi đang làm cái gì ở đây ? Cút!
Vô Âm: Ta cưới vợ, các ngươi thật phiền phức…
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])