[Xuyên sách] Sau khi thánh tăng trúng cổ - Chương 105.2

Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:33:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vô Âm quỳ gối mặt Liễu Trần, mãi một lúc mới một giọt nước mắt rươi xuống mu bàn tay của y: “Đợi đồ nhi giải quyết ân oán ở đời xong thì sẽ đến Giới Luật Viện hận ba trăm giới côn.”

Liễu Trần thở dài.

“Lão nạp còn một câu hỏi nữa... chính là Ôn tiểu thí chủ?”

Vô Âm thẳng , đặt tay lên nền gạch men, cúi đầu dập một cái thật mạnh về phía Liễu Trần: “Một lạy, tạ sơn sư phụ ân cần dạy bảo.”

Y thẳng dậy, cúi lạy một cái nữa: “Hai lạy, tạ ơn sư phụ nuôi dưỡng nhiều năm, coi con như .”

“Ba lạy, Vô Âm tội, phụ lòng Phật tổ ở , trái ý sư trưởng ở , chịu ba trăm côn giới.”

Liễu Trần thở dài, như đang đối xử với một đứa trẻ, vỗ tay của t.ử cho chính nuôi lớn: “Nếu là đứa trẻ đó thì cũng gì để —— Con bé trái tim trong sáng, kiểu tà mị.”

Vô Âm dậy, xá lợi d.ư.ợ.c sư Phật vẫn ở trong bảo tháp đại lưu ly để tiếp tục sưởi ấm linh kham của Liễu Trần, y tiện quấy rầy sư phụ nghỉ ngơi.

Chỉ là y khỏi cửa thấy một giẫm lên những áng mây bảy sắc cầu vồng đang hùng hổ tới từ phía Đông.

Híp mắt cẩn thận kỹ một hồi, hắc, quen quen.

Vô Âm chắp hai tay ngực, đang định chuyện thì dán một tấm phù bịt miệng.

Vô Âm:......

Ôn Hiệp: “Ta đánh!”

“Lão đầu trọc nhà ngươi, lầm ngươi !”

Vô Âm là ai chứ, mỗi năm đều giành vị trí thứ nhất trong đại hội tranh luận trong bốn ngôi chùa, mở miệng thể trời tiên nữ, hoa rơi từ trời xuống, đây Ôn Hiệp từng trải nghiệm qua, nếu y mở miệng thì trận đ.á.n.h thể tiếp tục nữa ? Đương nhiên là thể khiến y mở miệng !

Vô Âm Ôn Hiệp đẩy xuống đất đ.á.n.h một trận, cũng may là đ.á.n.h , Ôn lão tổ hổ là nhất chân nhân y tu, đ.á.n.h một quyền xuống trúng chỗ đau, nhưng làm tổn thương xương cốt, đau đến mức gì, khỏi ôm đầu lăn lộn.

“Sư phụ, sư phụ! Con vẫn ....” Khi Ôn Ninh xách váy chạy tới thì đúng lúc thấy Ôn Hiệp tức giận sư t.ử bằng đá bảo tháp lưu ly, còn Vô Âm bên cạnh xoa mặt.

A.... đ.á.n.h xong .

Nàng vẫn kịp cái gì, nhưng sư phụ liếc nàng một cái, lộ khuôn mặt tối tăm.

“Sư phụ...” Ôn Ninh chột Ôn Hiệp đang tức giận.

Ôn Hiệp liếc qua t.ử nhà đầu với Vô Âm: “Tân Nguyệt tông bọn gả cho xuất gia..”

Vô Âm:.......

“Đương nhiên.” Y .

Ôn Hiệp nghiêm mặt: “Vậy ngươi...” Ba trăm côn giới của ngươi thì ?

Đây là điều y đáng chịu, là quy tắc của Từ Tể tự, quy tắc thể phá vỡ.

Ôn Hiệp , Ôn Ninh —— Nếu thật sự y sẽ nhận ba trăm giới côn thì Ôn Ninh chắc chắn sẽ đau lòng c.h.ế.t mất.

Vô Âm lắc đầu.

Chỉ liếc mắt qua Ôn Ninh đang bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-sach-sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-105-2.html.]

Nếu vì một nàng.

Thì núi đao biển lửa, bao giờ lùi bước.

Tác giả suy nghĩ của : Vô Âm: cái gì.

Ôn Hiệp: ngươi một trận đòn hiểm của cường giả ở cảnh giới Xuất Khiếu.

Liễu Trần còn cần dùng xá lợi Phật Dược Sư chữa bệnh, Ôn Hiệp một đường đến chùa Từ Tế, lúc chùa Từ Tế an hơn những nơi khác nhiều.

Đối với Liễu Duyên mà , nếu bắt Ôn Ninh, ông thể sẽ tìm một phụ nữ khác dùng làm “thể xác” của Tiểu Man để tá thi hồn, nhưng xá lợi Phật Dược Sư thể định linh hồn Tiểu Man là thứ thể bỏ qua trong bất kỳ tình huống nào.

, ông chắc chắn sẽ trở .

Ôn Ninh dựa bàn trong phòng Vô Âm, ăn từng miếng bánh óc chó, Vô Âm bên cạnh nàng, nhẹ nhàng xoa t.h.u.ố.c mỡ lên mặt, tác dụng thúc đẩy tuần máu, tiêu trừ huyết ứ.

Những cái khác , Ôn lão tổ tát mặt thực sự đau.

Hiện tại lão tổ đ.á.n.h tháp Ngọc Lưu Ly để kiểm tra vết thương cho chủ nhân, đành cùng cải trắng của đến đây để bảo vệ sự an của .

“Ngài chứ?” Ôn Ninh đưa tay chạm mặt .

“Xì.” Vô Âm nhẹ khi chạm vùng bầm tím.

Ôn Ninh vội vàng thu tay : “Xin , xin .” Một lúc , nàng nhịn hỏi: “Đau ?”

“Đau.” Vô Âm thành thật trả lời.

Ôn Ninh trong mắt thoáng chút buồn bực, khóe miệng nhếch lên mỉm : “, bảo ngài ức h.i.ế.p trong Phật động.” Nàng yên lặng đ.á.n.h Vô Âm, nhưng cảm thấy đau.

Vô Âm chỉ thể bối rối lắc đầu, vươn tay nhéo Ôn Ninh gò má: "Nghịch ngợm."

Hai đang tán tỉnh ở phòng bên, một con chim sẻ đậu cành cửa sổ nghiêng đầu.

Ôn Ninh đưa tay chạm miếng bánh óc ch.ó cuối cùng, đang định cho miệng thì đột nhiên dừng , trong khi Vô Âm cũng ngừng xoa mặt - loại t.h.u.ố.c mỡ thông huyết và tiêu huyết do Tân Nguyệt Tông sản xuất, hữu dụng, cho nên xoa xoa một lúc , sắc xanh mặt mới nhạt - nghiêng đầu Ôn Ninh đang cầm một miếng bánh óc ch.ó nhỏ, cau mày, nhịn hỏi nàng: "Sao ?"

“Ta thể ăn thêm nữa.” Tiểu cô nương miếng bánh óc ch.ó cuối cùng với vẻ mặt tiếc nuối, “Thật tiếc khi bỏ nó.”

Vô Âm khẽ cau mày - tuy rằng kén chọn, nhưng... Bánh óc ch.ó của chùa Từ Tế luôn là một trong những món ghét ăn nhất, ngon, bánh óc ch.ó của chùa Từ Tế thơm ngọt, giòn tan trong miệng, đủ ngũ vị, là món ăn vặt và cao lương hiếm , hầu hết khách hành hương đến chùa Từ Tế đều sẵn sàng lấy về nếm thử và biếu và bạn bè làm đặc sản - Nếu bỏ ba năm bóc vỏ quả óc ch.ó ở chùa Từ Tế thì lẽ cũng thích ăn chúng.

Vô Âm suy nghĩ một lát, sợ tiểu cô nương háu ăn nên đưa tay lấy chiếc bánh óc chó, bẻ thành từng mảnh ném ngoài cửa sổ: “Nếu ăn thì cứ để cho chim ăn thôi.”

Ôn Ninh: ...

Phật Tử? Tại ngài tay nhanh như , vốn là cố gắng ăn mà!

Nàng chiếc bánh óc ch.ó bẻ thành từng mảnh ném ngoài cho chim ăn mà chút tiếc nuối, quên , cứ cho chim ăn ... Thà vứt một cách vô ích.

Ánh sáng đỏ lóe lên trong mắt con chim sẻ đậu cành, nó sải cánh kêu một tiếng bay , chỉ để cành cây khẽ rung lên trong trung.

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...