Đặng Tư Dao Nhàn Nhạt Nói: “Bởi Vì Chị Ngu Xuẩn!
Cho nên đáng khác bắt nạt!”
Đặng Hoa Mai đột nhiên ngẩng đầu cô.
Đặng Tư Dao liếc cái phong bì, bên trong đều là tờ Đại đoàn kết 10 tệ, ước chừng 200 đồng: “Số tiền ở ?”
“Tiền tiết kiệm của nhà chị.” Đặng Hoa Mai cúi đầu, nhỏ giọng trả lời.
“Mất nhiều tiền như , rể kiểm tra sổ sách, chị định với thế nào?” Đặng Tư Dao nhàn nhạt hỏi.
Đặng Hoa Mai khổ, cô trả lời câu hỏi , chỉ : “Em đang cần tiền mà.”
Đặng Tư Dao đẩy tiền trả cho cô: “Em cần tiền của chị. Trước khi đến đây em đoán chị sống .”
Đặng Hoa Mai ngơ ngác cô.
“Em trai đem công việc của em nhường cho chị, chắc chắn nó ít chiếm tiện nghi của chị.
Tiền lương của chị gửi cho em một phần, thường xuyên trợ cấp cho em út, chồng chị đương nhiên sẽ sinh lòng bất mãn. chị cũng là làm tiền.
Vậy mà còn để bắt nạt như thế, thật là kỳ lạ.
Rõ ràng hưởng lợi ích, thể sống thành cái dạng , em khinh thường chị! Về chị cần gửi tiền cho em nữa. Em thấy một ngày ai đó đổ việc chị sống lên đầu em. Rõ ràng em là nông thôn chị, ?”
Đặng Tư Dao nhàn nhạt cô một cái.
Đặng Hoa Mai cô: “Em hận chị ?”
“Không! Em ghét cái bộ dạng vô tội của chị. Thật làm mất hết khẩu vị!”
Đặng Tư Dao hận Đặng Hoa Mai, nhưng cũng thích con . Nếu cô lấy công việc của cô, cô căn bản sẽ bất kỳ giao thoa nào với , “Về chúng coi như xa lạ .”
Cô xoay rời . Mẹ Đặng cô con gái lớn đang đau lòng c.h.ế.t, vỗ vỗ mu bàn tay cô: “Em gái con khẩu xà tâm phật, thấy con sống , trong lòng nó áy náy đấy. Về con hãy sống cho .”
Đặng Hoa Mai cái phong bì, ngơ ngẩn phát dại.
Mẹ Đặng đuổi theo con gái út: “Tư Dao, ngay là con mềm lòng mà.”
“Mẹ, con mềm lòng. Con cảm thấy chị là một kẻ vô dụng. Rõ ràng công việc, tiền, hộ khẩu Thượng Hải, xuất phát điểm cao hơn 99% phụ nữ Trung Quốc, mà biến bản thành một miếng bánh kem, ai cũng xông c.ắ.n một miếng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-197.html.]
Đặng Tư Dao đặc biệt chán ghét loại thiếu tự trọng .
Mẹ Đặng thở dài: “Chị con bà nội con dạy hư . Bà nội con ông nội con đ.á.n.h đến mặt mũi sưng vù, giúp bà chuyện, bà mắng tôn trọng bề .
Chỉ tỏ yếu đuối mặt đàn ông. Sau đó càng ngày càng yếu đuối. Tự hạ thấp bản xuống tận bùn đen, bao nhiêu mà chị con vẫn sửa .”
Đặng Tư Dao bật : “Mẹ, tưởng chị ngốc , thông minh đấy chứ. Gặp lương tâm như con, liền nỡ bắt nạt chị nữa.”
Mẹ Đặng con gái út trong lòng đang cục tức, đành hùa theo khen ngợi: “Con quả thực lương thiện, giống nhất.”
Đặng Tư Dao lộ vẻ mặt cổ quái, nhưng cũng dây dưa chủ đề nữa, vẫn là việc của quan trọng hơn: “Mẹ, hiện tại con mới gom 1 vạn, quá ít. Còn thiếu mấy vạn nữa cơ.”
Mẹ Đặng kéo con gái út về nhà, mở tủ, lấy một cái hộp gỗ: “Đây là trang sức ông bà nội để cho . Vốn định truyền cho em trai con, nhưng thấy nó sắp thành con rể ở rể nhà , vẫn là đưa cho con đáng tin cậy hơn.”
Đặng Tư Dao mở hộp , bên trong rõ ràng là một cục vàng hình thù kỳ lạ, giống như hòn đá, hình dáng theo quy tắc nào. Do oxy hóa trong thời gian dài nên màu sắc tươi sáng lắm, nhưng thứ qua là vàng thật.
“Ông bà nội con bần nông ? Sao loại đồ vật ?” Đặng Tư Dao kinh ngạc.
Mẹ Đặng thở dài: “Bà nội con từng làm v.ú em cho gia đình giàu , ông nội con làm hầu. Sau thế đạo loạn lạc, liền về quê. Cục vàng chính là do chủ nhà thưởng cho.”
Đặng Tư Dao gật gật đầu, ước lượng thử, ít nhất cũng nặng một lạng, cầm tay khá nặng. hiện tại giá vàng mới 12 tệ một gram. Quá rẻ. Cục vàng chỉ bán 600 đồng.
Nếu đến bước đường cùng, cô định bán , nhưng cô vẫn nhận lấy. Tiện nghi cho thằng em trai, chi bằng tiện nghi cho cô còn hơn.
Đặng Tư Dao tìm hết những quen , vẫn gom đủ tiền. Cô cam chịu vật giường: “Sao khó khăn thế chứ.”
“Mẹ thấy con thể bắt đầu làm từ quy mô nhỏ.” Mẹ Đặng tính con gái nóng vội, nhưng cơm ăn từng miếng, đường từng bước, thể một ăn thành béo .
“Mẹ, hiểu ! Bắt đầu từ quy mô nhỏ, con sẽ vĩnh viễn chậm hơn khác nửa nhịp. Con vốn dĩ bối cảnh, nếu tốc độ còn chậm hơn khác, sớm muộn gì cũng nuốt chửng.”
Đặng Tư Dao cảm thấy thể tiếp tục như , cô xoay hỏi Mẹ Đặng: “Mẹ, ba con quen nhân viên ngân hàng nào ?”
Mẹ Đặng chần chừ: “Quen thì quen, nhưng con cũng vay vốn tài sản thế chấp mà.”
Đặng Tư Dao bĩu môi: “Ai thế, Giáo sư ở trường bảo lãnh cho con vay, cần tài sản thế chấp.”
“Bảo lãnh vay vốn?” Mẹ Đặng giật giật khóe miệng, “Được thì , nhưng nghĩ ba con đồng ý . Đó là đối thủ của ba con. Trước từng theo đuổi , đó chọn ba con.”
Đặng Tư Dao hiểu: “Thôi bỏ , con thể vì tiền mà làm ba con mất tự tôn .”
Mẹ Đặng thấy con gái còn xót ba, cũng thở phào nhẹ nhõm: “Con thử nghĩ cách khác xem. Đầu chúng cố hết sức , còn bên con rể thì ?”