Trầm Vân đó còn đang khó xử, rốt cuộc nên cho Đường Quả bao nhiêu điểm, dù , vị cũng dặn dò, tuyệt đối thể để Đường Quả thua Lục Kỳ.
So sánh Lãnh Duệ và Lãnh T.ử Việt, bà đương nhiên chọn theo Lãnh Duệ.
Lãnh T.ử Việt chỉ quản lý một Tinh Vân Ảnh Thị, còn đối với Lãnh Duệ mà , thể nhiều Tinh Vân Ảnh Thị.
Bây giờ bà hề khó xử chút nào, thực lực của Đường Quả, mạnh hơn Lục Kỳ chỉ một chút, cho một điểm tuyệt đối, chẳng qua là thuận nước đẩy thuyền.
Đại lão bản đúng là giống bình thường, nhắm trúng cũng thực lực như .
Theo con mắt của bà , Đường Quả nổi tiếng mới là vấn đề.
"Bởi vì cho rằng sẽ hạng nhất, kích động qua ."
Câu trả lời , khiến tất cả đều chút dở dở .
Cô đúng là thành thật thật, nếu thực lực bày đó, lời , chắc chắn sẽ nội mạc. Mặc dù là nội mạc, nhưng với thực lực của Đường Quả, chút nội mạc đó cần nhắc tới nữa.
Đến lúc tập phát sóng, khán giả nhất định sẽ nghi ngờ gì.
Lục Kỳ dạo giải sầu trở về, liền nhận một kết quả như .
Nhìn thấy một hàng điểm tuyệt đối , khí huyết công tâm, mắt tối sầm, lập tức ngất xỉu.
Xung quanh cô nhiều , đều đang chờ đợi kết quả, thậm chí, phóng viên cũng mấy .
Mấy phóng viên thấy cảnh , vài chủ đề xoay chuyển trong đầu, lén lút chụp bức ảnh Lục Kỳ ngất xỉu.
Lãnh T.ử Việt phát hiện , tiên đỡ Lục Kỳ sang một bên nghỉ ngơi, đó đến mặt mấy phóng viên, lạnh lùng bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-nhanhnu-phu-phao-hoi-quyet-dinh-dinh-cong/chuong-27-ban-gai-cu-cua-thieu-gia-nha-giau-27.html.]
Mấy phóng viên đến sởn gai ốc:"Lãnh thiếu, chuyện gì ?"
"Các nên cái gì nên , cái gì nên ." Lãnh T.ử Việt nhíu mày,"Kỳ Kỳ hôm nay cơ thể thoải mái, mang bệnh đến tham gia cuộc thi, vất vả , hy vọng các đừng đưa tin lung tung."
Mấy phóng viên đưa mắt , bọn họ hậu đài gì, Lãnh T.ử Việt cảnh cáo như , bọn họ quả thực dám đưa tin lung tung.
"Lãnh thiếu yên tâm, chúng sẽ đưa tin lung tung , mấy bức ảnh chỉ là chụp bừa thôi, xóa ngay đây."
Miệng thì , thực tế trong lòng đối với Lục Kỳ và Lãnh T.ử Việt hài lòng.
"Tại cô điểm tuyệt đối?" Lục Kỳ tỉnh việc đầu tiên, chính là túm lấy Lãnh T.ử Việt,"Sao thể điểm tuyệt đối chứ?"
"T.ử Việt, Đồng Xán và Trầm Vân đều là mời tới ?" Trong lòng Lục Kỳ sinh nghi ngờ,"Lẽ nào dặn dò bọn họ? Có là b.a.o n.u.ô.i Đường Quả mà ?"
Lãnh T.ử Việt mở miệng, lời của Lục Kỳ, cho là lý.
Nếu là bố tay, Trầm Vân và Đồng Xán nhất định sẽ theo bố , chứ theo .
"Kỳ Kỳ, thua cũng , em là thực lực, tiếp theo em còn nhiều lịch trình, đừng vì chuyện mà ảnh hưởng đến sự thể hiện của em." Lãnh T.ử Việt cẩn thận ôm Lục Kỳ,"Đợi ấn tượng của em trong mắt khán giả sâu sắc , thể vài bài hát, cuối cùng tổ chức concert, đó là chuyện nước chảy thành sông thôi."
Trong lòng Lục Kỳ cam tâm:"Em rõ ràng kém Đường Quả, cuối cùng vì như mà thua, T.ử Việt, em thật sự cam tâm."
"T.ử Việt, xem việc em trở về chính là một sai lầm, chính là vì em nỡ xa , khiến rời bỏ Đường Quả, bây giờ cô cam tâm, dùng loại thủ đoạn để trả thù em?"
"T.ử Việt, hôm nay cô chẳng qua chỉ là cướp hạng nhất của em, thì ? Anh cho rằng cô sẽ buông tha em ?"
"Cô chính là cướp khỏi tay em."
Nghe câu , trong lòng Lãnh T.ử Việt chút vi diệu, là ?