Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi - Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-03-09 07:11:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trò hề hề ảnh hưởng đến những thôn phụ đang làm việc bên trong. Mặc dù vài tò mò thò đầu ngóng, nhưng đều Cửu Nhi gọi trở . Mọi vẫn đó, tiếp tục công việc.

Lãnh Ninh lo Tú Nhi vẫn định tinh thần, sợ những thôn phụ đó hỏi han lung tung, liền bảo nàng nghỉ ngơi .

Đang định bước trong, ngoài cửa vang lên tiếng gọi của Tiểu Bảo: "Mẫu , mẫu , chúng về !"

Hóa là An Thúc đưa Tiểu Bảo về. An Thúc xách theo một cái giỏ nhỏ, bên trong vài con cá, con tôm nhỏ đang nhảy tanh tách.

"Tiểu Bảo hôm nay bắt ?" Lãnh Ninh xổm xuống phủi bùn ống quần cho Tiểu Bảo, mỉm y.

Tiểu Bảo chạy đến mặt An Thúc, kéo cái giỏ nhỏ đến mặt Lãnh Ninh: "Mẫu , xem, nhiều tôm nhỏ mà thích ! Con cố ý bắt cho đấy." Đôi mắt Tiểu Bảo long lanh nàng.

"Chà, Tiểu Bảo giỏi quá! Thưởng cho con một cái khen!" Lãnh Ninh nhận lấy cái giỏ nhỏ, dùng ngón tay cái ấn nhẹ lên trán Tiểu Bảo, khiến Tiểu Bảo khúc khích ngừng.

An Thúc xuống bên cạnh ha hả : "Tiểu Bảo bảo nàng thích ăn tôm, cố ý chạy đến bờ suối chân núi để bắt đấy!"

Lãnh Ninh cái giỏ nhỏ, quả nhiên bên trong hơn nửa là những con tôm sông lớn bằng ngón tay út, trông tươi ngon. "Kìa, bên trong còn mấy con đỏ au to lớn là gì thế?" Lãnh Ninh liếc hỏi An Thúc.

"Ồ, nàng con vỏ đỏ đó hả? Cũng bắt ở bờ suối chân núi. Vỏ đỏ, hai cái càng lớn, thả xuống đất nó sẽ lùi . Tiểu Bảo thấy khá thú vị nên bắt vài con về chơi." An Thúc .

" đó, mẫu , xem, chúng lợi hại lắm. Cái càng lớn giống như một cái kéo , An gia gia dùng cỏ buộc chúng , mà cỏ cũng chúng kẹp đứt luôn!"

Lãnh Ninh những con tôm nhỏ đổ chậu, mắt nàng sáng rực: "Hây, con càng lớn chẳng là tôm hùm ? Không ngờ ở đây !" Lãnh Ninh dùng tay bắt một con lên đưa mắt.

"Long Hà? Tôm hùm gì cơ? Nàng là con tôm lớn ?" An Thúc nàng vẻ kỳ lạ.

"Mẫu , cẩn thận, nó cắp đấy." Tiểu Bảo mở to mắt nàng.

"Ừm ừm, sẽ cẩn thận, Tiểu Bảo đừng lo." Lãnh Ninh xong, An Thúc, trong mắt lấp lánh như : "An Thúc, chân núi đó còn nhiều ?"

Kiếp Lãnh Ninh thích ăn tôm hùm nhất. Mỗi ăn đêm đều gọi món , một nàng thể ăn hết mười cân, mùi vị đó nghĩ đến thôi thèm rớt nước miếng !

An Thúc dáng vẻ của nàng chút khó hiểu: "Có chứ, nàng làm gì? Loại ăn , cứng ngắc, nàng bắt nó còn nó kẹp đấy!"

"Ha ha, thật ? Vậy mau dẫn , chúng bắt thêm nhiều về!" Lãnh Ninh nóng lòng dậy ngay.

Nàng cầm lấy cái giỏ cá, kéo An Thúc theo, An Thúc nàng kéo một cách khó hiểu: "Này, Lãnh cô nương, nàng làm gì ? Chúng bắt chúng về làm gì?"

"Đừng hỏi nhiều thế, lát nữa về sẽ cho An Thúc một bất ngờ!" Lãnh Ninh ha hả, cố ý làm An Thúc tò mò.

Lãnh Ninh, An Thúc và Tiểu Bảo ba bờ suối nhỏ chân núi. Dòng suối uốn lượn ở đây, vì là hạ lưu nên nước suối vẻ bẩn hơn so với trong thôn, nhiều tạp vật trôi dạt đến đây tắc . Có lẽ chính vì lý do mà tôm hùm mới thể sinh sống ở đây, nếu nước quá sạch thì chúng thể sống .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-61.html.]

An Thúc Lãnh Ninh đang hưng phấn : "Lãnh cô nương, nàng định bắt thế nào? Nó cắp đấy, bắt mấy con cho Tiểu Bảo mà suýt cắp ."

"Không cần dùng tay, cách. Cứ xem ! Hắc hắc!" Lãnh Ninh .

Lãnh Ninh đặt một ít cá, tôm c.h.ế.t trong cái giỏ cá mang theo, đặt cái giỏ một vũng nước sâu hơn một chút, đó bảo xuống đợi.

An Thúc vòng quanh cái giỏ một vòng, chỉ : "Nàng bắt như ? Chẳng lẽ đợi nó tự chui ? Nực !"

Lãnh Ninh ôm Tiểu Bảo bên cạnh, hì hì : " , chính là đợi nó tự chui đấy, ha ha, An Thúc đừng vội, cứ xuống xem ."

An Thúc lắc đầu xuống bên cạnh, vẻ mặt nửa tin nửa ngờ.

Lãnh Ninh dẫn Tiểu Bảo chơi một lúc, đó Tiểu Bảo kéo xem "phát hiện mới" của y gần đó, trở thì gần nửa canh giờ. An Thúc vẫn yên đó cái giỏ cá.

Thấy hai nương con trở , An Thúc chút kích động vẫy tay: "Lãnh cô nương, Lãnh cô nương, thật sự con chui , thấy một con ..." Dáng vẻ của ông như thể khám phá một lục địa mới.

Lãnh Ninh đến xem, bên trong ít, chắc là đủ ăn một bữa . Nàng xách cái giỏ lên, đưa mặt An Thúc, chút đắc ý : "Thế nào? An Thúc, giờ thì tin chứ!"

"Tin , tin ." An Thúc gật đầu, hỏi: " tại chúng tự chui giỏ của nàng ?"

Lãnh Ninh xách giỏ cá về hỏi: "An Thúc thấy khi đặt giỏ xuống, bỏ gì trong ?"

An Thúc hồi tưởng : "Nàng bỏ một ít cá tôm c.h.ế.t đó! Chẳng lẽ là vì cái ?"

! Bởi vì món ăn yêu thích nhất của loài tôm hùm đất chính là những thứ mùi, nên chúng mới tự chui đấy thôi! Ha ha……” Lãnh Ninh rộ lên.

“Vậy chẳng bẩn ? Rốt cuộc ngươi định dùng nó làm gì?” An thúc truy hỏi tới cùng.

Lãnh Ninh chỉ , cố ý trả lời y. Rất nhanh, mấy về đến cổng nhà. Lúc các công nhân đều về nhà nghỉ ngơi, Tú Nhi và Cửu Nhi đang bận rộn chuẩn bữa tối trong bếp.

Lãnh Ninh với An thúc: “An thúc, ngươi đưa Tiểu Bảo chơi một lát . Chốc nữa tới bữa cơm sẽ rõ câu trả lời.” Nói , nàng xách chiếc giỏ cá bếp.

An thúc còn cách nào, đành kiên nhẫn chờ đợi.

Lãnh Ninh xử lý tôm hùm đất sạch sẽ ở hành lang bếp. Hai Tú Nhi nàng làm, dám gần: “Cô nương, thứ ngươi định nấu ăn ? Hay là thôi , vật từng ai ăn qua, lỡ trúng độc thì đây?”

“Không sợ, lát nữa sẽ ăn , nếu thì các ngươi hãy ăn!” Lãnh Ninh ngẩng đầu lên đáp. Những con tôm hùm đất sạch hơn nhiều so với tôm hùm đất hoang dã bắt ở nông thôn thời hiện đại, dù môi trường thời đại ô nhiễm, nhưng nàng vẫn dùng bàn chải lông ngựa chà rửa kỹ lưỡng một lượt.

Đợi Tú Nhi và các nàng xào xong các món khác, nàng mới bưng tôm hùm đất xử lý xong bếp. Hai trong bếp đều tò mò, liền chờ xem nàng bỏ xuống nồi.

Lãnh Ninh định làm một món tôm cay thơm.

Đốt lửa lớn cho dầu nóng, bỏ tôm hùm đất chiên sơ qua lớp dầu nóng, đó vớt . Vỏ tôm lập tức chuyển sang màu đỏ rực rỡ, trông vô cùng mắt. Tiếp theo, nàng cho gừng tỏi, hoa tiêu và các loại gia vị khác phi thơm, cho tôm , xào nhanh vài cho thấm vị, thêm chút nước hầm xương sẵn trong nhà, đun sôi bằng lửa lớn, đó dùng lửa hầm chậm rãi một nén nhang, thu nước sốt thể múc .

Loading...