Xuyên Không Làm Mẹ Đơn Thân, Ta Mang Hai Con Làm Giàu Bằng Hệ Thống - Chương 59

Cập nhật lúc: 2026-04-06 01:24:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thật Nam Cung Uyên chỉ hình , trưởng thành cũng vô cùng tuấn, làn da màu lúa mạch, mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, đường quai hàm cũng góc cạnh rõ ràng, vì quanh năm chinh chiến nên trong mắt tự mang theo một loại cảm giác lạnh lẽo và kiên nghị.

Hiện giờ trọng thương, sắc mặt tái nhợt, tóc tai cũng chút tán loạn, ngược tăng thêm vẻ nhu nhược từng ngày thường.

Nhìn vết thương còn chút thấm m.á.u ngoài, Hàn Nhất Nhất khẽ nhíu mày, nghĩ chắc là vết thương quá sâu, dễ khép miệng như , đang nghĩ nên đổi một cái kim y tế trong hệ thống, khâu cho .

Nghĩ thôi bỏ , cứ như thế , đừng khâu c.h.ế.t .

Nam Cung Uyên nhịn đau, mặt vết thương của , tiên là bôi một thứ giống như nước, chỉ là màu sắc trông kỳ quái, tiếp đó rắc một ít bột trắng, mặc dù động tác thuần thục, nhưng biểu cảm vô cùng chuyên chú nghiêm túc, cẩn thận từng li từng tí dường như sợ làm đau .

Cứ như ở mặt , biến thành đồ sứ tinh xảo dễ vỡ, cần chăm sóc cẩn thận.

Thật đối với Nam Cung Uyên mà , thương chảy m.á.u chiến trường giản trực chính là chuyện cơm bữa, là chuyện thể bình thường hơn, nhưng từng ai đối xử với như thế.

Trong mắt các tướng sĩ của , là vị tướng quân làm , trong mắt nhà, là trụ cột của nhà Nam Cung, là niềm kiêu hãnh của nhà Nam Cung, họ kính , sợ , nhưng dường như từng một ai, coi là một con bằng xương bằng thịt để nhận, cũng sẽ đau, mà giờ đây, một vị cô nương mới gặp đầu trân trọng cẩn thận từng li từng tí như thế, nhất thời, trong lòng Nam Cung Uyên dâng lên một luồng tỉnh táo khó hiểu.

Tuy nhiên lúc Hàn Nhất Nhất, bột t.h.u.ố.c trong tay dùng hết quá nửa, thực sự là lòng đang rỉ máu, thầm nghĩ, ây!

Xem còn cẩn thận hơn chút nữa, đừng để nọ chảy máu, nếu hệ thống đổi một lọ.

Không vì nguyên nhân gì, trong hệ thống Tiểu Hoa, chỉ cần là thứ liên quan đến phương diện y dược, đều đắt đến vô lý, vì , mỗi đổi, đều cảm thấy lòng đang rỉ máu.

Bởi vì lúc quấn băng gạc vòng qua eo, thế nên Hàn Nhất Nhất khó tránh khỏi việc cúi thấp xuống, quấn từng vòng từng vòng một.

Hương thơm Hinh Hương nữ t.ử cứ vẩn vương nơi chóp mũi, Nam Cung Uyên vội rũ mi mắt, biểu cảm cũng chút tự nhiên. Để phá vỡ bầu khí ngượng ngùng , đó khẽ lên tiếng .

"Làm phiền Cô Nương , đợi Tại Hạ thương thế hơn chút, nhất định sẽ hậu tạ Cô Nương..."

Hàn Nhất Nhất cảm thấy bầu khí gì ngượng ngùng, chỉ là khi gần, cảm giác mùi hương Nam Cung Uyên khiến nàng chút chịu nổi, thầm nghĩ, cũng bao lâu tắm rửa, mùi mồ hôi cộng thêm mùi m.á.u tanh , thật là cay mắt quá .

ngay khắc , thấy Nam Cung Uyên lời hậu tạ , mắt nàng bỗng sáng rực lên, vội mở lời.

"Đây là đương nhiên, cứu ngươi thật sự tốn bao nhiêu công sức, đến chi phí của nước tiêu độc và bột t.h.u.ố.c cầm m.á.u , ngay cả viên t.h.u.ố.c giải độc cho ngươi uống ngày hôm qua cũng tốn của ít tích.

Bạc đấy..."

Hàn Nhất Nhất vì kích động mà suýt chút nữa từ tích phân, may mà đổi miệng nhanh.

Mà lúc Nam Cung Uyên thấy lời của Hàn Nhất Nhất, thế mà trực tiếp ngẩn , khóe miệng tự chủ mà giật giật, thầm nghĩ, bình thường lúc nên gì mà tiện tay mà thôi, đáng để nhắc tới , tại ?

Mà Hàn Nhất Nhất thấy xong, đối diện phản ứng gì, lông mày trực tiếp nhíu , tưởng đối phương tin, vội mở miệng.

"Sao thế, ngươi tin ?

Vết thương cánh tay ngươi là độc đấy, nếu cho ngươi uống t.h.u.ố.c giải độc, ngươi bây giờ chắc chắn là c.h.ế.t ngắc ."

Nam Cung Uyên: ...thầm nghĩ, Cô Nương chúng chuyện thể đừng trực tiếp như thế ?

sợ Hàn Nhất Nhất hiểu lầm, đó vội mở lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-khong-lam-me-don-than-ta-mang-hai-con-lam-giau-bang-he-thong/chuong-59.html.]

"Không, , Cô Nương hiểu lầm , Tại Hạ tự nhiên là tin Cô Nương, chỉ là hiện giờ Trên Tại Hạ tiền bạc, nhưng Cô Nương yên tâm, Tại Hạ cam đoan với Cô Nương, những chi phí Cô Nương bỏ Tại Hạ, nhất định sẽ trả gấp mười gấp trăm cho Cô Nương..."

Nam Cung Uyên thực dối, mặt cứu mạng , nhất định hậu tạ thật .

Hàn Nhất Nhất thấy lời Nam Cung Uyên, phản ứng đầu tiên chính là đang vẽ bánh cho , đột nhiên nghĩ đến miếng Ngọc Bội vẫn còn đặt trong gian của , nhịn mở miệng .

"Không tiền bạc, mang theo đồ gì giá trị ?"

Nghe thấy lời Hàn Nhất Nhất, Nam Cung Uyên thầm nghĩ, hóa cứu là vì tiền tài.

Không hiểu vì , nghĩ đến đây, đáy mắt đó lướt qua một tia thất vọng khó nhận , chỉ là sự thất vọng thoáng qua biến mất, dường như ngay cả chính đó cũng nhận thấy.

Nhìn đối diện vẫn đang chằm chằm , mắt Nam Cung Uyên chợt lóe lên, mở miệng .

"Đồ giá trị thì , chỉ một miếng Ngọc Bội đeo từ nhỏ, luôn đặt ở thắt lưng, hiện giờ tay thuận tiện, nếu Cô Nương thích, thể cầm lấy để khấu trừ một phần tiền thuốc, phần còn đợi thương thế của lành hẳn, nhất định sẽ đền bù gấp bội."

Nghe thấy lời Nam Cung Uyên, ánh mắt Hàn Nhất Nhất lóe lên, thầm nghĩ, tên đều thắt lưng của là do cởi , như chắc chắn là cố ý, cho rằng lấy Ngọc Bội của .

Mình đúng là lấy, nhưng đó nhặt đất , cũng là giật từ xuống.

Thật là, một đại nam nhân mà nhỏ mọn như .

May mà vốn dĩ định giấu riêng, chỉ là nghĩ nếu tỉnh nhận nợ, giữ món đồ cũng uổng công phí sức cứu một phen , viên t.h.u.ố.c đó tốn của tận ba vạn tích phân đấy.

Thế là Hàn Nhất Nhất tiến lên, cố ý lục lọi thắt lưng đó, thực chất là lấy Ngọc Bội từ trong gian , tiếp đó đối với Nam Cung Uyên mở miệng hỏi.

"Là cái ?"

Nam Cung Uyên thấy miếng Ngọc Bội , đáy mắt lướt qua một tia cảm xúc phức tạp, nhanh chóng tan biến, khẽ gật đầu, mở lời.

"Miếng Ngọc Bội tuy đáng bao nhiêu tiền, nhưng là vật Tại Hạ đeo từ thuở nhỏ, nếu Cô Nương chê thì xin tặng cho Cô Nương.

Còn về phần tiền thuốc, Cô Nương yên tâm, đợi Tại Hạ thương thế hơn, nhất định sẽ hậu tạ Cô Nương thật chu đáo."

Hàn Nhất Nhất Nam Cung Uyên tặng miếng Ngọc Bội cho , mắt liền sáng lên, chú ý đến cảm xúc phức tạp lướt qua đáy mắt đối diện đó.

Thực miếng Ngọc Bội là di vật của nương Nam Cung Uyên, cũng là món quà nương đó tặng cho con dâu tương lai của .

Chỉ là Nam Cung Uyên từng thành , cũng từng ý định thành , thế nên đôi khi thấy món đồ nảy sinh một cảm giác áy náy đối với nương ...

Bây giờ thì , đem món đồ tặng cho ân nhân cứu mạng của , cũng coi như giá trị của nó, nghĩ chắc nương trời linh thiêng sẽ trách tội ...

Hàn Nhất Nhất suy nghĩ của Nam Cung Uyên, càng lai lịch của món đồ , lúc nàng hớn hở cất Ngọc Bội ống tay áo, thực chất là bỏ gian, tiếp đó liền mở miệng với Nam Cung Uyên.

"Công t.ử yên tâm, thời gian nhất định sẽ chăm sóc công t.ử thật .

Còn về việc hậu tạ thì cần , nghĩ chắc miếng Ngọc Bội cũng giá trị nhỏ, khấu trừ tiền t.h.u.ố.c của công t.ử là đủ ."

Nói xong, đột nhiên nghĩ gì đó liền .

"Công t.ử lâu như ăn gì, nghĩ chắc là đói , đang nấu ít cháo, bưng một ít đây cho công tử."

Loading...