Xuyên Không Làm Mẹ Đơn Thân, Ta Mang Hai Con Làm Giàu Bằng Hệ Thống - Chương 50

Cập nhật lúc: 2026-04-06 01:24:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nội dung bàn tán, phần lớn vẫn là Hàn Nhất Nhất rời khỏi Phạm gia ngày càng hơn, chỉ xây nhà, nay thế mà còn mua cả xe la.

Nghe tiếng bàn tán của , Diễm Nhi trong tay vò quần áo, ánh mắt dừng mặt sông, chính đang ngơ ngác trong đó, đáy mắt lướt qua một tia như là hy vọng gì đó...

Thực , mấy ngày cũng coi như là những ngày Diễm Nhi gả đến nhà họ Hoàng sống thoải mái nhất, tuy rằng mỗi ngày vẫn những việc làm hết, nhưng chí ít chịu sự đ.á.n.h mắng của Hoàng Lão Bà Tử.

Mà lúc Hoàng Lão Bà T.ử ở Phạm gia, thì đổi vẻ cẩn thận , cũng coi như tìm cách làm tức c.h.ế.t Phạm Lão Bà Tử.

Vì Phạm Lão Bà T.ử cách nào xuống giường, Phạm Đình tự nấu cơm, việc nấu cơm liền rơi Hoàng Lão Bà Tử, cho nên mỗi ngày đó nấu ăn, đợi nấu xong sẽ bỏ thêm một ít “gia vị” trong đồ ăn.

Lúc thì nhổ nước miếng khạc đờm trong, lúc thì thậm chí lấy ít phân gà phân lợn bỏ , lẽ là thêm phân lượng nhiều, hai thế mà Phát Hiện điều gì bất thường.

Cứ như , trong một thời gian, Hoàng Lão Bà T.ử thế mà ở Phạm gia sống tự tại, chỉ cần ngày hôm Phạm Lão Bà T.ử gây chuyện, ngày hôm Hoàng Lão Bà T.ử liền sẽ thêm “liệu” trong thức ăn của đó.

Hàn Nhất Nhất đ.á.n.h xe la đến trấn thời điểm đó, cũng chỉ mới đầu giờ Tỵ, trong lúc đó, tranh thủ lúc hai nhóc tì chú ý đem nấm trong gùi đổi thành gạo trắng.

Nhìn cửa Vân Lai tửu lầu vây đến mức nước chảy lọt, Hàn Nhất Nhất khỏi chút tắc lưỡi.

Vừa nghĩ dẫn theo hai đứa nhỏ làm chen , liền thấy một từ trong đám đông chen , vẻ mặt lo lắng quanh bốn phía, thấy Hàn Nhất Nhất, vội vàng vẻ mặt mừng rỡ chạy về phía Hàn Nhất Nhất, kỹ , nụ thế mà còn chút nịnh bợ.

“Hàn Nương Tử, rốt cuộc ngươi cũng tới , cái đó cái đó gia vị nướng mang tới ?”.

Người tới ai khác, chính là Đồng Chưởng Quỹ.

Nhìn thần sắc của Đồng Chưởng Quỹ, Hàn Nhất Nhất khẽ nhếch môi, cũng lề mề, trực tiếp đem năm hũ sứ gia vị nướng chuẩn sẵn cùng với giỏ đưa cho đó, tiếp đó .

“Ta thấy các ngươi hiện giờ bận quá, để lát nữa tới lấy Bạc”.

Chỉ là đợi Hàn Nhất Nhất xong, rảo bước rời , chỉ bỏ một câu từ xa, “Tốt , làm phiền Hàn Nương T.ử ...”.

cũng việc gì, liền chuẩn dẫn hai nhóc tì dạo, xe la thì nàng để ở hậu viện Vân Lai tửu lầu, ở đó chuyên trông coi xe ngựa, Hàn Nhất Nhất cũng lo lắng.

Trên đường, tiên mua cho hai nhóc tì kẹo hồ lô, Tiệm Điểm Tâm mua ít điểm tâm, hai nhóc tì đến híp cả mắt, Hàn Nhất Nhất cũng khỏi vui mừng từ tận đáy lòng.

Nay thời tiết ngày càng lạnh, quần áo tự nhiên cũng sắm thêm một ít, cho dù ký ức thêu thùa của nguyên chủ, Hàn Nhất Nhất cũng kiên nhẫn tự may đồ, cho nên liền đến cửa hàng quần áo.

Chỉ là còn bước cửa hàng, liền thấy bên trong một bóng lưng quen thuộc, đàn ông bên cạnh đó, khẽ nhéo một cái eo đó, Hàn Nhất Nhất liền tưởng là nhận nhầm , trong lòng còn nghĩ, cổ đại đều bảo thủ hàm súc , cặp giữa thanh thiên bạch nhật bắt đầu tán tỉnh .

Chỉ là giây tiếp theo, giọng nũng nịu của Cô Gái vang lên, Hàn Nhất Nhất khỏi kinh ngạc đến trợn tròn mắt, bởi vì, giọng , nàng quá quen thuộc , chính là lúc mới xuyên tới từng qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-khong-lam-me-don-than-ta-mang-hai-con-lam-giau-bang-he-thong/chuong-50.html.]

Chủ nhân của bóng lưng , ai khác, chính là vợ mới cưới của Phạm Tra Nam Diệp Thúy Hoa, đàn ông ngăm đen bên cạnh đó, rõ ràng Phạm Tra Nam cắm sừng , chừng, ngay cả đứa trẻ trong bụng đó, cũng của , nghĩ tới đây, Hàn Nhất Nhất thật sự là đem tất cả những chuyện đau lòng từng gặp khi c.h.ế.t nghĩ một lượt, mới kìm nén thành tiếng.

Bên Diệp Thúy Hoa còn đang cầm một bộ quần áo màu hồng phấn ướm thử , hỏi đàn ông mặt xem .

Nhìn khuôn mặt duyên của Diệp Thúy Hoa, đàn ông thế mà giơ tay nhéo thêm một cái n.g.ự.c đó, tiếp đó cúi đầu ghé tai đó nhỏ giọng .

“Thúy Nhi nay mang, hình thật sự là ngày càng đẫy đà , tự nhiên là mặc gì cũng hết...”.

Diệp Thúy Hoa đó nhéo nhịn mà nũng nịu một tiếng, hờn dỗi .

“Thiên An Ca, ngươi thật là xa, thì mua bộ ”.

Hàn Nhất Nhất động tác của hai , dám bảo đảm, hai nếu gian tình, nàng Hàn Nhất Nhất ngược bằng đầu, đột nhiên nghĩ tới điều gì, vội vàng về phía hai nhóc tì.

Muốn che mắt hai nhóc tì , kết quả cúi đầu mới thấy, hai nhóc tì đang chiến đấu với kẹo hồ lô và điểm tâm trong tay, Hàn Nhất Nhất thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ, chớ để cảnh tượng mặt làm bẩn mắt hai nhóc tì, cái đó, nàng là lớn, nàng sợ.

Diệp Thúy Hoa cầm quần áo về phía quầy thu ngân, xoay mới thấy ba phía , tiên là ngẩn một chút, đáy mắt lướt qua một tia nghi hoặc, nhưng nhanh chóng biến mất, nghĩ chắc là nhất thời nhận ba .

Dung mạo của ba quả thực so với chút đổi, đến việc hai nhóc tì mỗi đứa đều béo lên một vòng, ngay cả Hàn Nhất Nhất cũng còn gầy trơ xương như , vả cách ăn mặc của ba cũng là miếng vá chồng miếng vá như nữa, cho nên Diệp Thúy Hoa nhất thời nhận cũng là bình thường.

Mà Diệp Thúy Hoa xoay , Hàn Nhất Nhất cũng mới thấy, bụng của đó nhô lên, n.g.ự.c cũng rõ ràng đầy đặn hơn ít.

Diệp Thúy Hoa đặt quần áo lên quầy, Lão Bản Nương mới ngẩng đầu lên, Hàn Nhất Nhất tinh mắt thấy một vệt đỏ hồng mặt đó, lúc Lão Bản Nương cũng mới thấy ba Hàn Nhất Nhất, vội vàng vẻ mặt ngại ngùng mở miệng .

“Phu nhân cần gì, thể cứ tự nhiên xem ”, vội vàng tìm tiền lẻ cho Diệp Thúy Hoa.

Hàn Nhất Nhất thấy , thầm nghĩ, xem hai ở đây quấn quýt lâu , ngươi xem, hại Lão Bản Nương mặt mũi đỏ gay, đầu cũng dám ngẩng lên.

Cầm quần áo xong hai liền rời khỏi cửa hàng, chỉ là lúc Diệp Thúy Hoa cửa, đầu Hàn Nhất Nhất một cái.

Thấy hai , Lão Bản Nương dường như cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng từ trong quầy , chào hỏi Hàn Nhất Nhất.

“Phu nhân là mua quần áo may sẵn, mua vải tự may...”, thấy Hàn Nhất Nhất quần áo may sẵn, vội lấy mấy bộ, để ba lựa chọn.

Hàn Nhất Nhất mua cho mỗi hai bộ quần áo may sẵn, và hai đôi giày, nay đồ lót mặc đều là đổi từ hệ thống , gì khác, yếm ở đây nàng thật sự mặc quen, nhưng áo lót của hai nhóc tì thì vẫn mua, thế nên mua cho mỗi nhóc tì ba bộ áo lót làm bằng vải bông mịn.

Ra khỏi cửa hàng quần áo, cũng gần giờ Ngọ , dẫn hai nhóc tì ăn chút đồ, liền đến Vân Lai tửu lầu.

Còn tới gần, từ xa ngửi thấy một mùi đồ nướng thơm phức.

Lúc cửa còn ai, nhưng mới thấy, đại sảnh tầng một vẫn còn chỗ trống, Hàn Nhất Nhất liếc mắt một cái, bàn nào cũng đặt các xiên đồ nướng.

Loading...