Quy tắc bàn rượu
Phan Cường: “...”
Mười lăm phút , một đứa trẻ một con ch.ó nhảy tới nhảy lui giường của Nhiếp Xán.
“Chú ơi chú ơi, giường nhà chú to quá mềm quá!”
Nhìn đầy giường lông chó, nhịn đến mức gân xanh trán giật giật, còn thể nổi cáu Nhiếp Xán: “...”
Rốt cuộc là thế giới điên , là điên .
Đêm nay, Khương Y nghĩ đến việc Tiểu Quả Thực quấy , cũng ngủ ngon.
Sáng sớm hôm , theo thời gian định, bái phỏng ông chủ của nhà phân phối.
Bộ phận bán hàng gia điện Hoành Nguyên vốn là hộ cá thể, nhưng làm khá lớn, bên còn mấy nhà phân phối phụ, trụ sở chính hình thành một siêu thị điện máy nhỏ, bên trong các loại quạt máy, bếp ga, nồi cơm điện cái gì cũng .
Quạt máy của nhà bọn họ xếp ở vị trí góc khuất nhất.
Khương Y và Lý Tùng đợi một tiếng đồng hồ, gặp Diệp tổng.
Hai tiếng mới thấy vị Giám đốc Từ , khá trẻ, ngoài ba mươi tuổi, từ trong văn phòng , biểu cảm: “Các chính là đại diện của xưởng quạt máy Vân Thành?”
Khương Y nuốt cục tức trong bụng: “ .”
“Vào .”
Giám đốc Từ bảo đối chiếu sổ sách, nhưng bộ quá trình đều trầm mặt, chất lượng quạt máy của bọn họ bình thường, cũng điểm bán hàng gì, vẫn là câu đó, hợp tác nữa, sổ sách thể kết toán, điều kiện tiên quyết là hơn một trăm kiện hàng còn bắt buộc trả về.
Khương Y mang theo phương án bán hàng, nhưng căn bản thèm một cái.
Khương Y hỏi: “Diệp tổng ở đây ? Hôm qua chúng cũng hẹn ông .”
Giám đốc Từ lạnh một cái: “Đơn hàng nhỏ như của các , thể làm chủ.”
Anh vắt chéo chân, ánh mắt Khương Y lộ sự thiện tột độ.
Khương Y thầm nghĩ, quyền lực của lớn ?
Giám đốc Từ xong, liền vứt bọn họ ở đó.
Lý Tùng : “Hay là trả hàng , loại ngang ngược vô lý , cũng tiếp tục hợp tác với bọn họ nữa.”
Khương Y vẫn quyết định, một vòng trong siêu thị, tìm hiểu địa vị của Giám đốc Từ trong công ty, quả thực ông chủ coi trọng, năng lực làm việc mạnh, siêu thị thể làm lớn như , một nửa công lao của . Người ly hôn, tính tình lớn.
Khương Y thầm nghĩ nể mặt , là bởi vì sự dẫn dắt sai lệch của Chu xưởng trưởng.
Cô : “Tôi vẫn tìm ông chủ của bọn họ chuyện một chút.”
Vào đêm, Lý Tùng theo Khương chủ nhiệm tấm biển đèn neon nhấp nháy của Karaoke “Hào Dạ”, ngơ ngác.
Sau cải cách mở cửa, ma đô đầu tiên là Hải Thành, mà là Tuệ Thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-khong-80-me-don-than-lam-giau-thu-truong-mau-tranh/chuong-135.html.]
Cuộc sống về đêm ở đây đèn đỏ rượu xanh, rực rỡ sắc màu.
Vũ trường, phòng ca nhạc, Karaoke, hộp đêm v.v. mọc lên như nấm. Lý Tùng là đầu tiên đến nơi như thế , chút dám .
“Giám đốc Từ đó sẽ lừa chúng chứ.” Lỡ như bắt bọn họ thanh toán, thì tốn bao nhiêu tiền?
Khương Y: “Binh đến tướng chặn nước đến đất ngăn.”
Diệp tổng của Hoành Nguyên ở bên trong cũng là đang bàn một mối làm ăn lớn, khác mời ông đầu tư nhà ở thương mại, đột nhiên Giám đốc Từ bước , Giám đốc bán hàng của xưởng quạt máy Vân Thành đến .
Diệp tổng lúc mới nhớ , hẹn : “Cứ để bọn họ . Dù đây đều là quen.”
Thực chính là quá coi trọng.
Muốn tùy tiện đuổi vài câu, để khó mà lui.
Thời đại , chất lượng âm thanh của Karaoke thực quá OK, Khương Y bước , bên trong giống như quỷ sói gào , cộng thêm còn mấy cô gái đang nhảy múa, còn tưởng động Bàn Tơ.
Khương Y hôm nay ăn mặc chỉnh tề, áo khoác vest cộng thêm chân váy, giày cao gót, vóc dáng lộ sót gì, còn trang điểm nhẹ, xuất hiện, thu hút mấy đôi mắt.
Diệp tổng cũng hát nữa: “Cô chính là Khương... đó” Nửa ngày Khương chữ gì.
“Khương Y.”
Cô gái xinh thể là chút ưu thế, nếu thâm cừu đại hận gì, bình thường nhẫn tâm nổi.
Cộng thêm khuôn mặt tươi , thái độ của Diệp tổng lập tức mềm mỏng ít.
ông là một làm ăn, tại thương ngôn thương: “Quạt máy của các quả thực ưu thế cạnh tranh, lúc đó là nể tình Giám đốc Từ cực lực tiến cử, mới nhập hàng, doanh cũng lắm.”
Khương Y : “Diệp tổng đừng vội, ông thử kế hoạch tiếp theo của chúng ——” Hai chữ kế hoạch còn xong, Giám đốc Từ bên cạnh Diệp tổng ngắt lời.
“Khương chủ nhiệm chắc là đầu tiên đến Tuệ Thành, bàn làm ăn uống ba ly ?”
Ánh mắt Giám đốc Từ lóe lên một tia sắc bén, phụ nữ e là , trọng lượng của ở Hoành Nguyên, ngay cả Diệp tổng cũng nể mặt vài phần.
Tưởng tìm Diệp tổng là .
Diệp tổng : “ đúng, nào, chúng uống một ly .”
Mấy khác cũng hùa theo.
Lý Tùng : “Để uống.” Cậu là đàn ông, trường hợp , đương nhiên gánh vác, nếu Khương chủ nhiệm cũng cần thiết đưa đến.
Lý Tùng đợi bọn họ lên tiếng, liền hào sảng uống cạn nửa ly táo rượu vang đỏ.
Ánh mắt Giám đốc Từ lóe lên, rót cho hai ly.
Uống liền ba ly, mặt Lý Tùng còn đỏ hơn cả màu rượu vang.
“Bây giờ thể bàn chuyện ?” Khương Y thấy Giám đốc Từ còn rót rượu, ấn chặt ly của Lý Tùng.
Giám đốc Từ hôm nay dường như quyết tâm làm khó Khương Y: “Vậy , Khương chủ nhiệm vẫn uống mà?”
Khương Y , hỏi ngược : “Vậy nếu uống , thể kết toán tiền hàng ?”