Tiêu Khả Tình chạy đến bên vách tường, rõ ràng là màu đen mà! Trên đó còn chữ , điều thể xác định, chỉ cô mới thể thấy.
Lại sờ sờ, ai da! Lúc mới phản ứng là dùng như thế nào, công tắc cũng một cái, đó chỉ dùng chìa khóa để mở, dùng tay sờ sờ, vẫn phản ứng.
Tiêu Khả Tình chằm chằm bức tường ngẩn , suy nghĩ bay xa, cô lấy chìa khóa chứ?
Cái gian quái gì ! Bản hướng dẫn sử dụng cũng một cái, cô tìm chìa khóa, chìa khóa ở ? Còn đám sương mù khi nào mới thể tan hết.
Đi kho hàng, lên, bỏ sót bất kỳ chỗ nào.
Lại tìm khắp biệt thự, một chút thu hoạch cũng .
Cái gian quái gì ! Vật sống đều tự động thủ mới .
Khó khăn lắm mới một mục đổi vật phẩm, còn cần chìa khóa, ở ? Cũng thật là vô dụng!
Cả mệt đến mức ghế dài.
Nằm đó trai thuần thục xử lý thỏ: “Ca, tìm lúc nào tiện mua ít heo, dê, bò về gian nuôi !”
Tiêu Tuấn Kiệt cảm thấy , đừng lãng phí môi trường như , nuôi nhiều gia cầm là nên làm, nước bẩn đều do gian tự động xử lý, một chút mùi lạ cũng , tiết kiệm nhân công, thật nhẹ nhàng, liền đồng ý ngay: “Được.”
Tiêu Khả Tình mục đổi vật phẩm là đổi như thế nào, bây giờ chìa khóa cũng , cũng khi nào thể đổi.
Suy nghĩ một chút tiếp: “Nuôi nhiều, đến lúc đó chúng bán cho ở chợ đen.”
Tiêu Tuấn Kiệt suy nghĩ sâu xa một lát : “Về Đế Đô bán, mối quan hệ, cần em lo, chợ đen em càng , an .”
“Được.” Bất tri bất giác Tiêu Khả Tình ngủ ghế dài.
Lúc tỉnh , thấy trai , trong rào chỉ còn hai con thỏ, Tiêu Khả Tình vội vàng dậy khỏi ghế, lớn tiếng gọi: “Ca, ở ?”
Tiêu Tuấn Kiệt từ phía kho hàng tới, tay còn cầm một chiếc máy tính bảng iPad: “Đồ lười nhỏ, cuối cùng cũng tỉnh .”
Tiêu Khả Tình lẩm bẩm: “Ca, gọi em dậy.”
Tiêu Tuấn Kiệt : “Thấy em ngủ ngon, nỡ, mới ở kho hàng xem xét, phát hiện trong gian ít hàng hóa thể mang đổi tiền đấy.”
Mắt Tiêu Khả Tình sáng lên.
“ mà,” Tiêu Tuấn Kiệt chuyển lời, “Chuyện hết sức cẩn thận, càng thể để lộ, sẽ gây phiền phức lớn, chính em càng chợ đen, sẽ nghĩ cách.”
Tiêu Khả Tình nghiêm túc gật gật đầu, “Ca, em hiểu .”
Tiêu Khả Tình bên ngoài ai, hai liền khỏi gian, cõng gùi đựng hai con thỏ về nhà.
Trên đường, Tiêu Khả Tình nhỏ giọng : “Ca, xuất viện định mời chiến hữu ăn cơm ?”
Tiêu Tuấn Kiệt: “Tạm thời cần, đợi sắp về mời cùng một lúc, cứ sắp xếp mấy bàn ở nhà ăn là , em vất vả nấu cơm như , hơn nữa em nấu ăn quá ngon, để quá nhiều .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-80.html.]
“Được, hì hì hì, ngay là trai thương em mà.”
Buổi chiều Lục Đình đang sắp xếp tài liệu trong văn phòng, thì thấy tiếng gõ cửa: “Vào .”
Hạ Dương : “Báo cáo, Phó đoàn trưởng Lục, thư của .”
Lục Đình đoán chắc là ảnh chụp của và Tiêu Khả Tình đến.
Hạ Dương đặt thư xuống ngoài.
Lục Đình vội vàng mở thư , bên trong quả nhiên là ảnh chụp.
Trên ảnh, Tiêu Khả Tình vẻ mặt thẹn thùng ôm, khóe miệng bất giác cong lên, đôi mắt dấy lên những gợn sóng sâu thẳm.
Lục Đình chằm chằm bức ảnh hồi lâu chớp mắt.
Hắn cẩn thận cất hai tấm túi áo trong của , còn dùng tay nhẹ nhàng vuốt phẳng bên ngoài túi.
Giữ hai tấm tương tự bỏ túi bên , chuẩn đưa cho Tiêu Khả Tình.
Không cô thấy những bức ảnh như sẽ phản ứng thế nào! Thật mong chờ.
Tiêu Khả Tình và Tiêu Tuấn Kiệt về đến nhà liền thấy dì Lục đang chuẩn đồ ăn.
Tiêu Khả Tình : “Dì Lục, tối nay con làm món thịt thỏ xào cay ngon cho dì ăn, là con và trai bắt núi đó.”
Mẹ Lục xong, lập tức buông rau đang nhặt trong tay, tới xem cái gùi trong tay Tiêu Tuấn Kiệt.
Khi bà thấy hai con thỏ béo ú xử lý sạch sẽ trong gùi, mặt lập tức nở một nụ vui vẻ.
“Vận may của các con cũng quá, Tuấn Kiệt thằng nhóc thật lợi hại, ở sườn núi quân khu nhà cùng với Tiểu Đình cũng bắt ít con mồi.” Mẹ Lục khen ngợi.
Tiêu Tuấn Kiệt , lợi hại, là em gái lợi hại hơn, đúng là một địa chủ chính hiệu.
Tiêu Khả Tình nghĩ đến trai một xử lý ít thỏ, vẫn là vất vả: “Ca, hôm nay vất vả , tối nay ăn nhiều một chút, em nấu cơm đây.”
Tiêu Khả Tình bếp bận rộn, cô tiên chặt thỏ thành từng miếng nhỏ, chần thịt qua nước sôi để khử mùi tanh, thuần thục thái các loại gia vị.
Khi Lục thấy Tiêu Khả Tình đổ dầu, liền kinh ngạc kêu lên: “Trời đất ơi, thể đổ dầu như , mau dừng .” Nói giật lấy hũ dầu tay Tiêu Khả Tình.
Tiêu Khả Tình trong lòng giật thót, quên mất đây là thời đại vật tư thiếu thốn.
Tiêu Khả Tình bịa chuyện: “Con tay run nên mới đổ nhiều.” Liền thấy Lục dùng xẻng xúc dầu thừa đổ hũ.
Tiêu Khả Tình: “…………”
Tiêu Khả Tình: “Dì Lục, dì thể giúp con rửa thêm ít gừng ? Con cảm thấy thiếu.”
“Được.” Mẹ Lục đáp lời.
Tiêu Khả Tình nhân lúc dì Lục để ý, nhanh chóng lấy dầu từ gian , vội vàng cho thịt thỏ , thịt thỏ nếu dầu chắc chắn sẽ ngon.