Đồ ăn nhanh làm xong.
Tiêu Khả Tình cơm đầy trong chén : “Lục ca, em ăn hết nhiều thế , chia cho một ít.”
“Em cứ ăn , ăn hết thì đưa cho .” Lục Đình gỡ xương cá .
Lục Đình gỡ xương phần bụng cá, gắp chén của Tiêu Khả Tình: “Nếm thử cá xem ngon .”
Chưa kịp chia cơm cho Lục Đình, thịt cá gỡ xương xong liền đặt chén của cô.
Lục Đình nghĩ đến việc cô còn mấy ngày nữa là về nhà, thời gian để từ từ tính kế, giá như đây quyết liệt từ hôn thì .
Hơn nữa nha đầu bây giờ thật sự quá chói mắt, ý đồ với cô quá nhiều.
Càng đẩy nhanh tốc độ theo đuổi , tâm tư đối với cô cần che giấu, nha đầu thể tâm tư của đối với cô thì càng .
Hắn tin rằng nha đầu vẫn thích , nếu cũng sẽ dụng tâm theo đuổi như .
Tiêu Khả Tình ăn cá xương trong chén, cô trộm ngước mắt Lục Đình, chỉ thấy đang nghiêm túc gỡ xương cá.
Cuối cùng Tiêu Khả Tình vẫn còn một nửa bát cơm ăn hết.
Lần Lục Đình ăn cơm thừa của cô vô cùng tự nhiên, tai cũng đỏ nữa.
Trên đường trở về, Lục Đình vô tình liếc mắt Tiêu Khả Tình, phát hiện cô ngủ gật xe.
Hắn nhẹ nhàng phanh xe, từ từ dừng xe bên đường, đó lấy chiếc áo khoác dự phòng của từ ghế , nhẹ nhàng đắp lên Tiêu Khả Tình để cô cảm lạnh.
Làm xong tất cả, mới khởi động xe, vững vàng lái về phía đại viện.
Xe vững vàng dừng cửa nhà Tiêu Tuấn Kiệt, Tiêu Khả Tình cũng theo đó tỉnh .
Liền thấy đắp quần áo của đàn ông, nghĩ chắc là áo khoác quân phục của Lục Đình.
Lục Đình nghiêng , căng thẳng Tiêu Khả Tình, thôi: “Anh… chúng thể …” Hai chữ “từ hôn” kịp thì thấy tiếng gõ cửa sổ xe, giọng của Tiêu Tuấn Kiệt truyền đến.
“Muội , đến nơi nửa ngày còn xuống xe! Về muộn như , mau xuống xe , việc đây!”
Tiêu Khả Tình mở cửa xe: “Đây xuống ! Mới hơn 7 giờ muộn.”
Lục Đình nghiến răng, sớm đến, muộn đến, cứ nhằm lúc tỏ tình thì đến, sớm thế dừng ở cửa, hối hận quá!
Lại sang Lục Đình: “Lục ca, gì thế?”
“Không gì, nghỉ ngơi sớm !”
Tiêu Khả Tình mỉm : “Vậy Lục ca tạm biệt, hôm nay cảm ơn , chơi vui!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-56.html.]
Chưa đợi Tiêu Khả Tình xuống xe, Tiêu Tuấn Kiệt kéo tay cô xuống, sốt ruột : “Muội , đợi em nửa ngày ! Nhanh lên, nhanh lên, việc.” Nói liền kéo cô nhà.
Lục Đình bóng lưng họ xa, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Tiêu Tuấn Kiệt kéo tay em gái phòng, cầm lấy máy chơi game trong chăn : “Anh đang chơi thì nó đột nhiên hỏng, làm thế nào cũng phản ứng.”
Tiêu Khả Tình nhận lấy máy chơi game : “Không hỏng , là hết pin , sạc điện, sạc xong là chơi .”
Trái tim căng thẳng của Tiêu Tuấn Kiệt lập tức thả lỏng: “Haiz, còn tưởng cái gì não hỏng .”
Tiêu Tuấn Kiệt lấy lòng : “Muội , em đưa gian chơi một lát ! Anh còn ăn tối, chỉ chờ em thôi.”
Tiêu Khả Tình trực tiếp dắt tay gian.
Cảnh tượng mắt khiến Tiêu Khả Tình sững sờ, đất đai màu mỡ tăng lên bao nhiêu thửa, khu chăn nuôi cũng mở rộng gấp nhiều . Nuôi gia súc lớn cũng thành vấn đề.
Tiêu Khả Tình hưng phấn đến mắt sáng rực, kéo tay trai bên cạnh kích động : “Ca, mau xem, gian thăng cấp .”
Tiêu Tuấn Kiệt cũng kinh ngạc, gian thật, còn thể thăng cấp. Hắn hì hì : “Em gái là địa chủ nhà giàu .”
Tiêu Khả Tình cũng “hì hì hì” thành tiếng.
Hồi tưởng thăng cấp là khi Tiêu Tuấn Kiệt hồi phục, là khi cơ thể Lục Đình hồi phục, chẳng lẽ liên quan đến hai .
Tiêu Khả Tình dứt khoát nghĩ nữa, tự nhiên sẽ hiểu, “Em đến quầy rượu chờ , tự kho lấy đồ ăn đây.”
“Được.”
Tiêu Khả Tình đến quầy rượu, chọn một chai rượu vang đỏ, lấy hai ly rượu vang, tiên tự rót cho một ly uống.
Lúc , Tiêu Tuấn Kiệt xách đồ ăn vui vẻ chạy tới.
Phần 26
Nhìn thấy em gái uống rượu, nhíu mày : “Muội, em thích uống rượu lắm ?”
Tiêu Khả Tình , tự rót cho một ly, kể xuyên đến từ khi nào, còn kể về những trải nghiệm của : “Sau khi qua đời, em thói quen uống rượu, chỉ là bây giờ cơ thể còn thể uống nhiều, thử rượu vang đỏ ?”
Tiêu Tuấn Kiệt cũng đau lòng cho em gái: “Bây giờ chúng đều đang sống ? Ca nghĩ kỹ , chờ ba đến, sẽ xin điều về Đế Đô, bao giờ rời xa nữa.”
Tiêu Khả Tình hưng phấn lên: “Oa… Tốt quá ! Cuối cùng cần lo lắng cho như nữa.”
Tiêu Tuấn Kiệt nhếch môi : “Rót cho , ca uống với em một chút, nếm thử xem mùi vị thế nào.”
Tiêu Khả Tình rót rượu cho trai.
Tiêu Tuấn Kiệt bưng ly rượu lên ngửi ngửi, đó nhấp một ngụm nhỏ: “Ừm, mùi vị lạ, nhưng cũng thơm.”